viết 1 đoạn văn về mái trường trong dố có sử dụng quan hệ từ (gạch chân và chú thích)
Viết khoảng 12- 15 câu phát biểu cảm nghĩ về mái trường thân yêu của em, trong đoạn có sử dụng một đại từ và 1 cặp quan hệ từ (gạch chân và chú thích rõ).
Năm nay, em đang là học sinh lớp 7 của ngôi trường Trung học cơ sở Thuận Thành. Đó tuy không phải là một ngôi trường lớn, hiện đại nhất, nhưng luôn là ngôi trường tuyệt vời nhất trong trái tim em.
Trường của em nằm trong một con ngõ nhỏ ở cuối làng. Với diện tích rộng lớn, trường có đủ những sân bóng đá, sân bóng chuyền, bãi cỏ xanh mướt cho chúng em vui chơi. Không những thế, trên sân trường, đâu cũng là những cây bàng, cây phượng, cây hoa sữa lâu năm, cao 3 đến 5 mét, tỏa rợp bóng mát. Cứ thế, chúng em ở trường luôn được hòa mình vào thiên nhiên tuyệt vời.
Trường đã được xây khá lâu rồi, từ hồi bố mẹ em còn đang đi học thì đã có trường rồi. Vì thế, tuy đã qua vài lần trùng tu, vẫn khó mà che hết dấu vết thời gian trên những bức tường, sân chơi. Các dãy lớp học, là 3 tòa nhà 2 tầng được sơn màu vàng ươm. Gạch lát nền thống nhất là gạch vàng có hình cánh hoa màu đỏ. Các bức tường đều vừa được sơn lại lúc học sinh nghỉ hè, nên còn thơm mùi vôi. Mỗi lớp học đều được trang bị bảng đen, bàn ghế, tủ gỗ đựng sách vở. Tuy cũ nhưng chúng đều rất sạch sẽ do được các thế hệ học sinh yêu quý, trân trọng. Mỗi lớp học đều được làm mát bằng quạt trần, chứ chưa được lắp điều hòa. Chúng em cũng được học bằng bảng đen, và tấm bảng chiếu màu trắng lớn, chứ chưa có tivi lớn làm màn hình chiếu. Dù vậy, thầy cô của chúng em ai cũng tận tụy yêu nghề, hết lòng vì học sinh. Nhờ vậy, từ ngôi trường này đã bước ra biết bao người học sinh giỏi giang, là niềm tự hào của làng, của tỉnh.
Từ lúc bắt đầu đi học ở trường đến nay, em luôn yêu thương và quý trọng ngôi trường này. Bởi đây chính là nơi mà em vô cùng khát vọng được đến từ những năm tiểu học. Từng gốc cây, hàng ghế đá, bãi cỏ, hàng hiên lớp học… đều đem đến cho em sự thích thú, thư giãn. Ở mái trường này, em đã cùng thầy cô trải qua những giờ học lí thú, bổ ích. Cùng bạn bè vui chơi, nô đùa, khám phá và học tập đầy sảng khoái. Tất cả đã tạo cho em vô vàn những khoảnh khắc đáng nhớ.
Ở cả hiện tại và tương lai sau này, em vẫn sẽ mãi luôn yêu trường. Dù cho điều gì xảy ra, em vẫn sẽ luôn tự hào mà nói rằng, mình là một học sinh của trường Trung học cơ sở Thuận Thành.
Viết đoạn văn ngắn về mái trường em đang học có sử dụng từ láy và quan hệ từ(gạch chân từ láy và quan hệ từ)
Viết một đoạn văn từ 5 đến 7 câu chủ đề về mái trường trong đó có sử dụng quan hệ từ (gạch chân quan hệ từ đó)
Thấm thoát đã hơn bốn năm học trôi qua dưới mái trường thân yêu, vậy mà giờ đây những kỉ niệm buồn vui của năm tháng học trò cũng sắp trôi đi. Ngôi trường vẫn còn đó, vẫn lặng lẽ dõi theo từng lũ học trò chúng em học hành, đùa giỡn và cùng em bước đi trên con đường học tập .Nhìn từ xa, ngôi trường như được khoác lên mình một chiếc áo màu màu vàng nhạt nhưng khi ánh nắng chiếu xuống làm cho chiếc áo ấy trở nên rực rỡ hơn. Mái tôn màu cam hòa lẫn với màu sơn hồng đậm của những bức tường tạo nên một phong cảnh đầy màu sắc. Khi đến gần, chúng ta sẽ bắt gặp ngay dòng chữ : “Trường tiểu học Nguyễn Văn Hưởng” được làm bằng đá hoa cương. Dù đã nhiều năm trôi qua, hứng chịu biết bao trận mưa rào , bao cái nắng nóng chói chang, vậy mà ngôi trường chẳng thay đổi là bao. Chiếc cổng sắt màu xám lúc nào cũng dang tay, mở rộng như vòng tay của một người mẹ lúc nào cũng sẵn sàng đón chào những đứa con thân yêu vào trường.
Trong cuộc đời mỗi con người ai cũng có những phút gặp gỡ và chia xa.Nhưng chẳng có cuộc gặp gỡ và chia xa nào đẹp nhất,trong sáng nhất của đời người bằng thời áo trắng đến trường cả.Với tôi đó là phút giây tôi được gặp những người bạn mới;ngôi trường mới và khi phải chia xa ngôi trường đó,những thứ nơi đó đó là 1 niềm vui nhưng cũng là nỗi buồn.Tôi cũng đã và đang sống trong cảm giác như vậy.Nhớ hơn 4 năm về trước khi tôi chỉ là 1 cô bé lớp 5 chuẩn bị xa mái trường cấp I,tôi đã chẳng hề buồn,chẳng suy nghĩ lo âubởi trong tiềm thức của tôi sự chia tay là 1 khái niệm xa lạ lắm có,tôi nghĩ cứ lên cấp II thể nào chúng ta chẳng gặp lại bạn cũ.Và 3 tháng hè đã trôi qua trong suy nghĩ miên man như vậy,tôi không háo hức ,không mong chờ ngày tựu trường bởi đấy có phải lần đầu tiên đối với tôi đâu!Tôi sẽ không cố tưởng tượng ra 1 buổi chia tay với Nguyễn Trãi đầy nước mắt sầu thẳm đâu.Đối với tôi,tôi mang rằng đó như là “cuộc chia li chói ngời sắc đỏ”,vẫn tin vào ngày mai với 1 niềm hi vọng mãnh liệt rằng:ta sẽ gặp lại nhau vào 1 ngày không xa đâu,Nguyễn Trãi ơi!....
Viết một đoạn văn từ 5 đến 7 câu hân chủ đề về mái trường trong đó có sử dụng quan hệ từ (gạch chân quan hệ từ đó)
Viết đoạn văn khoảng 7 câu trình bày suy nghĩ của em về lòng biết ơn. Trong đoạn văn có sử dụng quan hệ từ, từ Hán Việt (Gạch chân, chú thích rõ).
Viết đoạn văn ngắn từ 5 đến 7 câu biểu cảm về mái trường hoặc quê hương em. Trong đó có sử dụng quan hệ từ, từ ghép, từ láy và gặp chân các từ đó
*Chú ý: Nhớ là có sử dụng quan hệ từ, từ ghép, từ láy
Quê hương em rất thanh bình và yên tĩnh,có những cánh đồng thẳng cánh cò bay chạy theo những con đươngd làng quanh co. Những buổi sáng mùa xuân đứng ở đầu làng mà nhìn cánh đồng thì thích thú biết bao! Gió xuân nhẹ thổi sóng lúa nhấp nhô từng đợt đuổi nhau ra xa tít. Một đàn cò trắng dang rộng đôi cánh bay qua, nổi bật trên nền trời xanh thẳm. Đầu làng có con sông nước xanh ngắt, trong lành. Vào những buổi dân làng đi làm cỏ, cánh đồng rộn lên những câu hò, câu hát vang trời. Gần cánh đồng có cây đa to để mọi người ngồi nghỉ sau những buổi lao động mệt nhọc. Mùa lúa chín, trong biển lúa vàng ánh lên màu đen nhánh của những cái liềm của người dân đi gặt. Rải rác khắp cánh đồng là những chiếc nón trắng của người đi gặt nhấp nhô lên xuống.
Vì time ko có cho nên bn tự tìm quan hệ từ , từ ghép , từ lấy nha !
Quê hương nơi chôn nhau cắt rốn của mỗi người . Nói đến quê hương chắc các bạn phải nghĩ đến những dãy núi hùng vĩ cao vút trời hay những cánh đồng bát ngát phủ trên mình màu vàng tươi sáng . Đôi khi nói đến quê hương , người ta lại nghĩ đến những kỉ niệm êm đềm bên người gia đình . Chắc các bạn ai cũng có quê hương để yêu , để nhớ , để âm thầm bảo vệ . Dù sao này có đi xa thì tôi sẽ không bao giờ quên đi quê hương yêu dấu của mình - nơi chắp cánh ước mơ cho tôi . Yêu lắm miền quê yêu bình !
Từ ghép : quê hương , miền quê , kỉ niệm , gia đình .
Từ láy : êm đềm , âm thầm .
Quan hệ từ : Dù ... thì
Viết đoạn văn ngắn ít nhất 10 câu biểu cảm về thầy ( cô) mà em yêu mến, trong đó có sử dụng quan hệ từ , điệp ngữ ( gạch chân và chú thích )
Viết đoạn văn (từ 8 đến 10 câu) nêu cảm nhận của em về nhân vật Thủy trong văn bản em vừa xác định. Trong đoạn văn có sử dụng một quan hệ từ (gạch chân dưới quan hệ từ và chú thích rõ).
ui mk chưa học lớp 7 nha
Trong truyện “Cuộc chia tay của những con búp bê” của nhà văn Khánh Hoài, nhân vật Thủy được xây dựng rất thành công, là một đứa con hiếu thảo, ngoan hiền và thương anh nhưng số phận của Thủy cũng như số phận của hai anh em lại vô cùng éo le, bất hạnh.
Trước hết ta có thể thấy Thủy là một người em rất ngoan ngoãn, hiếu thảo, rất yêu thương anh của mình và có tấm lòng chan chứa sự vị tha, nhân hậu. Từng cử chỉ, việc làm của Thủy đều thể hiện sự quan tâm tới anh, trong một lần Thành chơi đá bóng bị rách áo, Thủy đã ra sân vận động vá áo cho anh để anh không bị mẹ mắng. Thật là một cô bé vừa thương anh, thông minh lại còn khéo tay.
Chúng ta thường thấy trong gia đình, người em hay được chiều hơn nên đâm ra luôn tranh giành đòi phần hơn với người anh, người chị. Nhưng không, Thủy lại là một người rất biết nhường nhịn, khi hai anh em bắt buộc phải xa nhau, phải chia đồ chơi, nhưng Thủy muốn giành tất cả cho anh, hai anh em cứ đẩy qua đẩy lại cho nhau. Hai con búp bê Vệ Sĩ và Em Nhỏ như là hai anh em Thành và Thủy, cả hai anh em đều yêu quý chúng và hàng ngày cho chúng quàng tay nhau, ghé đầu vào nhau thân thiết. Để chúng không phải xa nhau Thủy đã hi sinh con búp bê yêu quý của mình vì lo cho anh, em đã vì người khác mà quên đi những niềm vui của riêng mình. Và mặc dù đau lòng trước cảnh bố mẹ chia tay, hai anh em phải chia tay nhưng Thủy chỉ khóc và vâng lời mẹ, em không hề cãi lại khi bị mẹ mắng, em vẫn mong chờ bố về để chào bố trước khi chia tay, một cô bé thật ngoan ngoãn và rất hiếu thảo.
Ngỡ tưởng một cô bé ngoan ngoãn, hiền thảo như vậy sẽ cùng anh của mình lớn lên trong yêu thương và che chở, nhưng thật đáng tiếc khi số phận của Thủy lại éo le và bất hạnh đến vậy. Hai anh em Thành và Thủy vốn có cuộc sống rất đầm ấm và vô cùng thân thiết, quấn quýt “chiều nào tôi cũng đi đón em. Chúng tôi nắm tay nhau vừa đi vừa trò chuyện”. Thủy chỉ biết khóc và người đọc cũng cảm thấy xót xa trước hoàn cảnh chia lìa, mất mát của em. Rồi em có mỗi một con búp bê yêu quý cũng phải xa lìa, em chọn để lại cho anh mặc dù em có thể buồn và cô đơn, giờ đây, ta thấy nhân vật Thủy trong hoàn cảnh thật đáng thương.
Đã phải chia tay bố, chia tay anh trai, Thủy còn phải chia tay cô giáo, bạn bè và trường lớp, em phải tới một nơi xa, nơi đó không còn mái trường gắn bó với em hàng ngày. Đây cũng là đoạn truyện gây xúc cảm nhất, thấm đẫm nước mắt của các nhân vật cũng như người đọc. Thủy khóc, cô giáo khóc, các bạn cũng đều khóc, khóc vì Thủy sẽ mãi mãi phải xa trường lớp, thay vào đó là phải đi bán ổi ở chợ, đọc tới đây chúng ta mới cảm thấy xót xa biết bao, sẽ không biết rằng với cuộc sống như vậy rồi cuộc đời và tương lai của em sẽ đi về đâu.
Nhân vật Thủy được dựng lên quá đỗi chân thật và tự nhiên, có sức truyền cảm và khơi gợi nhiều suy ngẫm cho người đọc về giá trị và vai trò của mái ấm gia đình. Chúng ta cần phải trân trọng những tình cảm trong gia đình, coi gia đình là thứ thiêng liêng vô giá, và hãy luôn cùng nhau gìn giữ, bảo vệ tổ ấm của mình.
Thủy là một em bé rất ngoan ngoãn, hiếu thảo và yêu thương anh trai của mình. Dù mới học lớp 4, ở cái tuổi hồn nhiên ấy nhưng em đã rất khéo léo và biết quan tâm, chăm sóc người khác. Khi anh trai bị rách áo, em đã khâu vá rất thành thạo, từng mũi kim được đưa thoăn thoắt. Mỗi tối sau khi học bài xong, em lại đưa con Vệ Sĩ vào cah giấc ngủ cho anh. Khi biết bố mẹ chia tay, gia đình phải li tán, hai anh em phải chia số đồ chơi, Thủy đã nhường hết cho anh. Khi thấy Thành chia hai con Vệ Sĩ và Em Nhỏ thi Thủy đã giận dữ vì em không muốn chia rẽ chúng. Nhưng rồi cuối cùng, hai anh em quyết định để lại chúng khi nhìn thấy chúng quàng lên vai nhau..Vì Thủy không muốn những món đồ chơi vốn gắn bó thân thiết giờ phải chia lìa như hai anh em. Như vậy, em không chỉ là một đứa trẻ hồn nhiên và yêu thương anh mà còn có tấm lòng vị tha. Và khi biết phải về quê sống với mẹ, phải sống xa anh trai và không còn được đi học nữa nhưng em vẫn ngoan ngoãn vâng lời mẹ. Qua những chi tiết đó, người đọc thấy được em là cô bé rất chu đáo và biết suy nghĩ sâu sắc, một tâm hồn nhạy cảm và yêu thương gia đình.
1, Bài tập: Hãy viết một đoạn văn khoảng 10 câu nêu cảm nhận của em về bài thơ “Rằm tháng giêng” của Hồ Chí Minh. Trong đoạn văn có sử dụng một quan hệ từ. (Gạch chân và chú thích rõ).
Viết đoạn văn ngắn nêu cảm nhận của em về bức tranh cảnh vật Đèo Ngang được thể hiện câu thơ đầu bài thơ “Qua Đèo Ngang”. trong đoạn văn có sử dụng một từ láy và một quan hệ từ (gạch chân và chú thích dưới từ láy và quan hệ từ).
Tham Khảo
“Bước đến Đèo Ngang bóng xế tà/ Cỏ cây chen đá lá chen hoa". Câu thơ đã nhắc tới toàn bộ hoàn cảnh, không gian và thời gian tại Đèo Ngang, nhân vật trữ tình khi đặt chân đến đây đã tức cảnh sinh tình trước khung cảnh Đèo Ngang khi buổi chiều tà. Khung cảnh ấy gợi lên một nỗi buồn man mác, mênh man và xa xăm (Từ láy) tiếc nuối về một ngày sắp hết. Việc nhân hóa các loài cây cỏ với động từ “chen” đã tạo nên nét vẽ sống động cho bức tranh thiên nhiên đầy sức sống, hơn thế còn là sức sống mãnh liệt. Tiếp theo ở hay câu thơ thực, tác giả đang ở tư thế đứng trên đèo cao mà phóng tầm mắt nhìn về xung quanh, ra xa để tìm kiếm bóng dáng con người: “Lom khom dưới núi tiều vài chú/ Lác đác bên sông chợ mấy nhà”. Sự xuất hiện của con người lại càng làm tăng thêm vẻ hiu hắt mênh mang của cảnh vật. Biện pháp đảo ngữ kết hợp với (QHT) những từ láy đã góp phần diễn tả không khí vắng vẻ của cuộc sống nơi đây, vẻ hiu quạnh bao trùm lên toàn bộ cảnh vật. “Tiều vài chú” đang “lom khom” dưới núi, đó là hình ảnh của con người lao động vất vả, thưa thớt. “Lác đác” bên sông “chợ mấy nhà” ấy là chỉ sự nghèo đói và kém phát triển của vùng đất này. Hai câu luận đã khắc họa rõ nét nỗi buồn của tác giả qua những âm thanh thê lương, não lòng: “Nhớ nước đau lòng con quốc quốc Thương nhà mỏi miệng cái gia gia”. Bài thơ “Qua Đèo Ngang” không chỉ là một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ đượm buồn mà còn mang nặng những nỗi niềm nuối tiếc của một tấm lòng yêu nước thương dân như Bà Huyện Thanh Quan.