Thiên Long
11 giờ trước (15:04)

Nowadays, most students prefer to study practical subjects over their theoretical subjects, because they do not require much brainstorming. Therefore, there are some schools that have removed some theoretical subjects. I completely disagree. People often try to monetize their knowledge. Beside, the importance of theories cannot be underestimated because they are what help us to practice better. If theoretical subjects no longer exist, people will find it very difficult to expand their knowledge. It is important to invest in our scientific understanding of the universe, which means that we can also know the world, the outer universe. While practice is important, it helps us stay in tune. world, but the most important thing is not to give up on learning theory as it is the main source of scientific discoveries. If universities focus only on practical education, human intelligence will decrease. This is my own opinion, of course, it still has errors, please correct it.

Bình luận (1)
11 giờ trước (14:51)

Ok,after I read your question,I will tell you my opinion.I disagree.There are 2 reasons.First,if we just learn one,we won't have a pefect knowledge.So when they are in society,they can't do lots of work.Try to thinking that if everyone is like that.It will be very terible .And about second reason,I think if we don't have knowledge,we can't do the work much more pefect as we can!!For example,if you learn how to fixing a machine,you just can learn some some examples of the problem of that machine,not all.But when we have knowledge,we just need to know the structure and i think we can do much more better than without knowledge.that's my opinion,how about you???Have a good day my second family !!

Bình luận (1)
Đỗ Thanh Hải
10 giờ trước (15:15)

   More and more graduates are unemployed. What they learnt from theoretical subjects cannot help them find a job. An increasing number of people tend to learn practical subjects. So some people think those subjects should not be taught in universities. While others believe that those subjects should be included on the university’s curriculum due to students’ mental development. I quite agree with this opinion. Because most of the things we know in our life come from practice and experience. And many jobs now require experience, which we didn't study at schools and universities, so unemployment becomes more serious. So that, in order to be successful, it is more beneficial for them to graduate to a well-known school, for the fact that it has excellent educational system and therefore it will attract employers. Moreover, As the student population increases, universities will prosper and then, they will have greater chance of expanding and improving facilities and ways of teaching.

On the other hand, theoretical subjects play an important role in the future. They should be taught at school and universities so students can have enough knowledge about their career in the future. If we study only practical subjects, it is not enough for us to get a good job. It is believed that students who are molded with both subjects will certainly outbid those who graduated merely on vocational courses and will enjoy auspiciously the benefit of achievements and good remuneration. Students with both practice and theories can be more successful.

In conclusion, I both agree and disagree with the opinion. We should combined both practical and theoretical subjects to apply for the future. They are the key to success. This is my opinion, thank for reading!

Bình luận (14)
Wiliam James Moriarty
Hôm kia lúc 13:22

Có những người sinh ra đã là một thiên tài, nhưng cũng có những người luôn tự hỏi bản thân" Khả năng chủa mình là gì?Hay mình không có khả năng gì đặc biệt mà chỉ là một người vô dụng?". Nhưng những người như thế không biết rằng không phải họ vô dụng mà chỉ là vì họ chưa khám phá được khả năng thực sự của mình thôi. Và theo em, cách để những người như thế có thể khám phá khả năng của mình là vào những hoàn cảnh khó khăn. Hoàn cảnh khó khăn là gì? Hoàn cảnh khó khăn là những lúc ta gặp bất lợi, khó khăn trong một công việc nào đó mà ta cứ nghĩ là việc này ta không làm được và phải bỏ cuộc thôi. Nhưng ít ai biết rằng : vào những hoàn cảnh khó khăn như thế cũng là cơ hội để ta tìm ra khả năng của chính mình. Lại có người đặt ra câu hỏi: " Vì sao nói hoàn cảnh khó khăn cũng là cơ hội để khám phá khả năng của chính mình?". Nếu thắc mắc điều đó thì có thể lí giải được là vì vào nhưng lúc khó khăn con người cần đến sự kiên trì, sức chịu đựng, óc sáng tạo và có bản lĩnh để dám đánh cược với điều đó. Vào những lúc khó khăn thì đầu tiên ,con người phải giữ được sự bình tĩnh rồi suy nghĩ nhanh về những cách có thể giúp mình an toàn ngay bây giờ. Họ phải đủ can đảm và bản lĩnh để có thể chắc chắn rằng họ đã chọ một phương án đúng. Qua sự việc đó , họ sẽ tì ra được khả năng của mình và nhận ra rằng đứng trước nguy hiểm, khó khăn thì họ sẽ nhận ra khả năng của mình.

Bình luận (3)
nguyễn thị trà mi
17 tháng 6 lúc 11:16

For a long time, television has been regarded as a saving means of entertainment and acquiring useful knowledge. However, besides the benefits mentioned above, it also brings a lot of harm because of the following reasons. First, watching TV takes up a lot of our time. I do not deny the benefits such as entertainment or education that it brings. However, instead of spending all the day just watching TV, we can do some useful works such as doing homework, helping mother to do housework. Through that, we can gather for ourselves a lot of soft skills and become closer to the other. Second, sitting too close to the TV screen will make harm affect on our health. Studies have shown that sitting near television will shorten our vision, in addition increase the risk of cardiovascular diseases and degeneration of the neck vertebrae ... These are the disadvantages that no one expects. Therefore, let's limit the amount of time spending watching TV and save that time doing other useful things.


Bình luận (0)
Ngô hải nam
Hôm kia lúc 17:01

In recent years, due to the strong development of new advanced technologies, children in big cities have a great opportunity to be exposed to it from an early age. So most people assume that there are broad and serious aspects not only to education, but also to children's development. In my opinion, TV has an impact on both

On the one hand, I agree that watching too much is harmful to children's education and psychological development. Firstly, compared to other activities, children spend too much time on TV, leading to lack of learning. As a result, their learning can be reduced, or worse, they can be expelled from school. Second, greater involvement in inappropriate planning is associated with a number of negative effects on psychological development such as violence, depression, and autism. In addition, sitting in front of the TV for a long time can cause many dangerous diseases, such as obesity or myopia. This brings not only an economic burden to their families, but also an economic burden to society.

On the other hand, there is some undeniable evidence demonstrating the widespread benefits of television. I think so because the amount of knowledge in the 21st century comes not only from school or home, but also from digital devices like television or the Internet. For example, children can use documentaries or reality TV shows to identify different soft skills, such as problem-solving, communication, or survival skills. In addition, according to some scientific reports on TV, children can expand their knowledge to develop physically and mentally, for example, "remember to drink at least 2 liters of water a day to promote metabolism. metabolism” or “be careful when going out at night. Because it is possible to encounter some evil activities of society " Collectively, it has been proven that regular parental guidance is very beneficial for children to watch TV to gain more useful knowledge. for yourself.

Bình luận (0)
bé gấu
Hôm kia lúc 17:15

When I was little, like other children, I liked watching TV very much. I used to watch for hours from morning until afternoon. However, watching TV too much gives me a lot of trouble. First of all, my eyesight is very weak now. When watching television, the eyes have to focus on the screen so they are usually stressed and over-regulated. Day by day, my vision is more and more narrowed and I could not see anything without wearing glasses. Second, the time spending watching television has taken away the opportunity to go out and make friends, learn and interact with people. The outside world has so many interesting and amazing things that are waiting for us to discover while on TV screen, we can see but not directly experience. As a result, I lack a lot of living experience, necessary soft skills, not agile as other children at the same age. In addition, another harm is that it makes me become obese. When watching movies, I can not control the amount of food put into the body, and especially some kinds such as fast food, carbonated drinks. So that my weight increase rapidly, the body is unbalanced. After realizing these harmful effects, I limit to the maximum watching television, hopefully that through my story, you can collect yourself some useful experience.

hope you comment on my post !
Bình luận (1)
Đỗ Thanh Hải
16 tháng 6 lúc 14:49

Đã đăng kí hihi

Bình luận (5)
Đỗ Thanh Hải
16 tháng 6 lúc 14:50

Mà thời gian nhận đơn hơi sai

Bình luận (0)
16 tháng 6 lúc 15:16

  Mong anh/chị trúng mác xanh nhá :D

Bình luận (3)
16 tháng 6 lúc 17:10

Hãy tận dụng những mẩu giấy nho nhỏ để làm những chiếc sticker dán iphone siu cute nha.Mình đã lấy những chiếc bìa vở cũ để làm ra mấy em chibi cute này đó!!!!!!


Bình luận (4)
16 tháng 6 lúc 9:45

undefined  Xin mình xin gửi tới mọi người  Những con búp bê làm từ vỏ trứng này nhé  



Bình luận (7)
16 tháng 6 lúc 12:35

Kiệt tác nghệ thuật huhu


Bình luận (10)
14 tháng 6 lúc 12:22

            In recent years, Traffic congestion and pollution have increased significantly and become a major problem worldwide. Some people think that increasing petrol prices will solve such problems. Although it is possible that higher gas prices will solve traffic and pollution problems to a large extent, I completely disagree with this opinion. I believe that increasing the cost of petrol is not a viable solution that everyone can do. Although it can reduce the number of vehicles on the road, it brings many disadvantages or difficulties for people both physically and mentally. Increasing gasoline prices is only a matter of time. Because businesses know in advance, if the world gasoline price increases, they will be compensated by the State (or sooner or later people will also suffer because the State increases the price), and if the world price decreases, They still sell at a high price. People have witnessed too many times when the world gasoline price increases, the domestic gasoline price increases, but the opposite happens very rarely: the world gasoline price decreases while the domestic gasoline price remains stationary. Instead of increasing the price of gasoline. fuel, the government can take a number of other measures to effectively deal with this problem. First, corporate companies whose employees only require a computer to do their jobs should allow them to work from home at least 3-4 days a week. This will reduce the carbon footprint of commuters who go to work every day. Another solution is that governments should create new laws that limit the number of vehicles a household can own. This will limit unnecessary spending on new cars and motorbikes. Both of these solutions can have a positive impact on the environment while discouraging excessive vehicle use. Improving the frequency and reliability of public transport is another way to encourage private car use. A better solution is to find measures that will work in the long run. To illustrate, increased investment in alternative fuels and improved public transport are more effective measures than increasing gasoline prices. Traffic and pollution problems will not be solved until people start using public transport. For this reason, the government should provide cheap public transport and ban cars from the city center. In short, air pollution and traffic problems cannot be solved by increasing spending. fuel costs. Instead, the government should make public transport more reliable and promote work-from-home options to reduce people's need to travel.

Bình luận (3)

If gasoline is increasing if you don't know how to use it, it will be polluted and the air will not be good and I disagree, and here are my solutions to protect the environment:
Plant many green trees
No littering
Pick up trash when you see it
No smoking and no littering vứt
Do not burn trees and do not kill trees
Do not harvest too much wood
Must know how to love green plants
Should clean up the roadside garbage to let the air fresh
should not pee in green trees and do heavy hygiene
Here are the ways you can solve to protect the environment, teachers tick

Bình luận (8)

Traffic congestion and pollution are two pressing issues all over the world. As the majority of cars and motobikes are petrol driven, elevating petrol price can reduce their numbers on the roads, and as a result, help control traffic congestions and pollution to a great extent, I agree. Unlike the past, when only rich people could afford automobiles, a majority of car and motorbike owners, these days, are from middle-class families. Therefore, a higher fuel cost will affect their budget. Such surge in prices will increase the demand for public transportations which is by far the most efficient way to pull out the pollution. Moreover, such a price hike will make eco-friendly automobiles popular. For instance, electric cars or electric bikes can become a viable option for consumers. Although it cannot reduce traffic problems, it can reduce pollutions effectively. Other solutions can also be considered instead of upscaling petroleum price only. To begin with, the government can implement policies to restrict the number of cars per family can own, and also offer subsidies to citizens to purchase electric cars and eletric bikes. To conclude, increasing petrol price will open the doors for alternative options which can, directly and indirectly, combat both traffic and pollution problems.

Bình luận (5)
11 tháng 6 lúc 17:15

             I am torn between two yes or no options for the question of "Should I care more about the future than the present?" In my opinion it is quite difficult when we have to choose in this matter because I think we should develop the future but also should not forget the present values. Because with it, we have today, with it, can we develop the future? We will keep the memories, the past history pages and day by day let's preserve the good qualities or the days we are going through without forgetting them. And according to that should we thrive or build the country by what we can do now. In fact, if existing problems are not solved immediately, people may face more serious problems in the long term. On the other hand, one should remember the future and not give up. go to everything to enjoy the present. It is clear that people need to save some of their resources to prepare and implement future plans. Moreover, living towards the future can help people get out of the current depression. In summary, I think that both the future and the present play an important role in people's lives. So it's impossible to say which is more important, of course, we need to focus on both.

Bình luận (2)
Thiên Long
11 tháng 6 lúc 17:18

        Time, including past, present and future, is a very precious and precious thing. But the important thing is to keep the past, present, and future, whichever is most precious. Many of you are confused between present and future, but in my opinion, I think the future is important and precious, but, we should pay more attention to the present than to the future. The present is what is happening before our eyes. I think it is better to focus on the present, because only then can we create a bright future for us. All activities of the present affect the future, if we do not care about the present, our future has no meaning. However, we should also take the time to care about our future. Please pay more attention in the present, because only then will we become successful in the future

Bình luận (2)

People have different views about whether or not the future should be paid more attention than the present, while the rhythm of people’s life is speeding up. In my opinion, I totally disagree that tomorrow is more important and precious than today.
On the one hand, there are a variety of reasons why the presence plays an essential part in the future. There is no doubt that the presence is the cause and effect of the future. It is clear that you will not succeed in the future without redoubling your current efforts. Take Thomas Edison, an American famous inventor and businessman, as an example, with his mom’s encouragement and his persistence, he has finally succeeded beyonds everyone’s hopes along with his greatest inventions although he did not go to school when he was knee – high to a grasshopper. Moreover, what we do today is the foundation of tomorrow. People often blame their current circumtances and just hope about the bright future without making efforts and rethinking what they have done.
In addition, tomorrow and today should be paid attention at the same time. People are soon finding themselves living in a new world which has always changed along with many different altered aspects of the society. Therefore, the future is the guidance of our living standards and social development. Besides, with the right attitude of the future and the present, people will not go astray, which is favourable to family and society. We never know what tomorrow will be or what it will take away, so we should take care of today as if it has been our final day or tomorrow of yesterday.
To sumary, it is not only necessary only for people to feel optimistic about the future, but also important to learn how to live the time being.

Bình luận (3)
Hà Đức Thọ

Tổng kết và trao giải CTV tích cực nhiệm kì 14

Như vậy, chúng ta đã kết thúc năm học 2020 - 2021, cũng là lúc các bạn CTV nhiệm kì 14 hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Thay mặt các thầy cô giáo của hoc24, thầy xin gửi lời cảm ơn đến tất cả các bạn đã có nhiều cố gắng để giúp đỡ mọi người trong cộng đồng, cũng như cùng nhau xây dựng Cộng đồng hoc24 vững mạnh.

Sau khi tham khảo ý kiến của các giáo viên, cộng tác viên, bình chọn của cộng đồng, hoc24 trao giải thưởng đến các bạn CTV sau đây vì đã có những thành tích nổi bật trong nhiệm kì vừa qua. Dựa theo tiêu chí điểm hỏi đáp (GP), mức độ online thường xuyên, và sự hoạt động tích cực của các bạn.



Link trang cá nhân

Giải thưởng



Quang Nhân

CTV tích cực nhất



Ngố ngây ngô

CTV được yêu thích nhất



Nguyễn Huy Mạnh

CTV tiêu biểu



Hoàng Minh Nguyệt

CTV tiêu biểu



Nguyễn Lê Phước Thịnh

CTV tiêu biểu



Trần Khánh Đan

Hạng 5 - Giải tư



Vy Lê

Hạng 6 - Giải tư



Tô Việt Anh

Hạng 7 - Giải tư



Ngô Duy Anh

Hạng 8 - Giải tư



Thành Đạt

Hạng 9 - Giải tư



Yến Nguyễn

Hạng 10 - Giải tư




Hạng 11- Giải năm




Hạng 12- Giải năm



Tan Thuy Hoang

Hạng 13 - Giải sáu

100 coin


Đào Vương Chí Khang

Hạng 14- Giải sáu

100 coin



Hạng 15 - Giải sáu

100 coin


Nguyễn Văn Đạt

Hạng 16 - Giải sáu

100 coin


Hồng Phúc

Hạng 17 - Giải bảy

50 coin


Trúc Giang

Hạng 18 - Giải bảy

50 coin


Trịnh Gia Long

Hạng 19- Giải bảy

50 coin


Nguyễn Thị Thùy Linh

Hạng 20 - Giải bảy

50 coin


Nguyễn Duy Khang

Hạng 21- Giải bảy

50 coin


Trần Thị Kiều Diễm

Hạng 22- Giải bảy

50 coin

Các bạn đạt giải thưởng sẽ tiếp tục được làm cộng tác viên trong nhiệm kì 15 (học kì hè năm học 2020 - 2021)

11 tháng 6 lúc 11:47

Chúc Mừng Anh/Chị và Các Bạn nhé ~


Bình luận (1)
Đỗ Thanh Hải
11 tháng 6 lúc 11:49

Chúc mừng mn nha

tuyệt vời

Bình luận (0)

Chúc mừng tất cả các ah cj nha!!!

Bình luận (0)

 Là con người, chắc hẳn chúng ta phải có mục tiêu và luôn có gắng vượt qua mục tiêu đó. Như nói trên, đội tuyển Việt Nam thực sự đã làm được những kì tích gọi là "phá vỡ giới hạn".

 Khả năng phá vỡ giới hạn của mỗi người luôn sẵn có và có thể trỗi dậy mạnh mẽ nếu như họ biết đặt ra mục tiêu và luôn luôn hướng đến nó.

 Có rất nhiều người lưỡng lự trước câu hỏi “Chúng ta có nên bước qua các ranh giới trong cuộc sống?”. Cũng là một câu nói liên quan đến vấn đề đó, nhà văn Nguyễn Khải đã từng viết : "Cuộc đời không có những giới hạn, chỉ có những ranh giới. Vấn đề là ta có đủ can đảm để bước qua những ranh giới đó hay không".

Thật vậy, chúng ta đều có hoặc không thể bước qua ranh giới bởi nó còn tùy thuộc ranh giới bạn nhắc đến là gì. “Nói một cách đơn giản, ranh giới là giới hạn hoặc khoảng cách giữa bạn và một người khác; là khoảng trống nơi bạn bắt đầu và là điểm kết của người khác. Hãy nghĩ về nó như một hàng rào sân sau nhà bạn. Bạn là người gác cổng và quyết định người bạn giữ lại và người bạn tiễn đi, người mà bạn cho họ vào hẳn toàn sân sau, hoặc là người mà bạn chỉ cho họ bước qua khỏi cửa chính. Bạn có thể vẫn giữ khoảng cách, nhưng bạn đang cho họ cơ hội chứng minh rằng họ đáng tin cậy cả về mặt thể chất lẫn tình cảm.


Mục đích của việc thiết lập ranh giới lành mạnh, tất nhiên, là để bảo vệ và chăm sóc tốt bản thân bạn.”, có ai đó đã từng nói như vậy. Quả thực, ranh giới là đường phân đoạn giữa hai khu vực, hai con người, hai sự việc,...và bước qua ranh giới là vượt qua, phá vỡ làn đường giới hạn để chuyển từ bên này sang bên kia. Bàn về chuyện có nên vượt qua ranh giới hay không thì có lẽ câu trả lời sẽ là cả có và không. Thực tế thì có những ranh giới mà khi bước qua con người dễ bị xoáy vào vòng tròn cạm bẫy, mất đi giá trị đạo đức, nhân phẩm con người. Với những điều như thế cần ở con người là sự tỉnh táo, biết đâu là bạn đâu là thù, hãy biết giữ khoảng cách với chúng đừng để đi quá giới hạn của bản thân. Lúc đó có hối hận thì cũng không kịp nữa. Cũng đừng vì tính cố chấp mà lừa mình dối người rồi sự việc lại không thể cứu vãn.

Tuy nhiên, không phải ranh giới nào cũng tiêu cực. Con người ta có cơ hội được tiếp cận với những ranh giới nơi mà ta có thể tự mình vượt qua, vượt qua một cách mạnh mẽ để giành lấy phần hơn, giành lấy sự tiến bộ, thắng lợi và ánh hào quang. Cũng chính ngay tại đây lại cần một con người đủ bản lĩnh để bước qua. Chỉ khi đủ tâm, đủ tầm thì bước qua giới hạn mới thực sự mang lại nhiều ý nghĩa đích thực. Một người bạn luôn nhút nhát vào một ngày nọ đã dám giơ tay phát biểu ý kiến, đó cũng là một biểu hiện tốt trong việc bước ra khỏi giới hạn của bản thân. Hay diễn viên, ca sĩ mà đặc biệt là thí sinh tham dự các cuộc thi lớn nhỏ họ thậm chí phải thử cả những tiết mục, tiểu phẩm, bài hát không thuộc vào sở trường của mình để chứng tỏ bản thân, bước qua giới hạn tài năng vốn có để tiến cao tiến xa hơn nữa trong sự nghiệp.

Cuộc đời là một bài toán khó, là một con đường không bằng phẳng, nhưng chính những cái chông gai, những cái tưởng như là bước đường cùng ấy lại là sự rèn luyện, giúp con người trở nên mạnh mẽ, cường đại hơn trước cuộc sống. Giới hạn cũng vậy, nó được thiết lập để con người có cơ hội trải mình. Chín chắn trong suy nghĩ, hoàn thiện trong tư duy là những hành trang cần thiết để bước ra khỏi giới hạn, đột phá và thành công hơn.

Chỉ có nỗ lực vượt qua những ranh giới thì chúng ta mới có thể chạm tay đến ước mơ, hoài bão, khát vọng, giúp chúng ta sống có ích và hạnh phúc hơn trong cuộc đời và không có người thành công nào chưa từng cảm thấy bế tắc, chán nản và tuyệt vọng nhưng họ đã vượt qua nó bằng chính ý chí và quyết tâm mạnh mẽ, bằng một trái tim kiên cường, bằng một niềm tin chắc thắng. Những người than thở, chán nản và cho rằng cuộc sống đang dồn họ đến đường cùng chỉ cho thấy rằng họ là một kẻ yếu đuối, thiếu tự tin và nhu nhược trước cuộc đời. Bản thân chúng ta khi còn là học sinh ngồi trên ghế nhà trường cũng phải tự ý thức mà rèn luyện cho mình một tâm thế vững chắc, một nội tâm mạnh mẽ, một tấm lòng kiên trì không đổi, tự xác định cho mình một ước mơ hoặc một niềm đam mê để chúng ta thấy cuộc sống có hy vọng có đích đến, để rồi lấy đó làm động lực.

Bình luận (7)
8 tháng 6 lúc 14:23

Mỗi thứ trong đời điều chi cũng cho ta riêng một giới hạn… Môi khi tôi nghe những ca từ này tôi đều cho mình những suy nghĩ riêng, cảm nhận riêng về cái người ta gọi là giới hạn. Vậy giới hạn nào cho chúng ta?

Giới hạn được xem như một điểm cuối, điểm kết thúc của một sự vật hay sự việc. Giới hạn cũng có thể là chỉ một mức độ nhất định không thể vượt qua hay cũng có thể là đường ngăn cách hai khu vực. Trong toán học người ta nhắc đến giới hạn là để chỉ một giá trị mà một hàm số hay một dãy số tiến gần đến khi biến số tương ứng tiến đến một giá trị nào đó. Giá trị của giới hạn có thể là con số cụ thể cũng có khi là “vô cùng”. Giới hạn tuy tưởng chừng như bó hẹp mọi thứ lại nhưng thực ra ở ngay chính nó đã tồn tại sự vô cùng và khó nắm bắt.

Hãy nhìn rộng ra và đơn giản đi một chút ta sẽ thấy sự hiện diện của giới hạn. Có thể nói mọi điều đều có giới hạn. Môi con đường đều có điểm cuối, chẳng có dòng sông nào kéo dài vô tận, mọi cuộc đua đều có đích. Nhất là thời gian. Thời gian đối với con người luôn là một giới hạn. Nó vô tận, nó chảy trôi không ngừng và nó đã giới hạn cuộc sống của con người lại em ơi có bao nhiêu sáu mươi năm cuộc đời. Con người được tạo hóa ban tặng cho sự sống nhưng không phải là mãi mãi. Quy luật của đời người là sinh – lão – bệnh – tử. Có ai sinh ra rồi không trở về với cát bụi? Con người không thể tránh né giới hạn của sự sống. Không chỉ con người mà mọi sinh vật, mọi việc đều vậy, không có gì là tồn tại mãi mãi.

Hiểu biết cũng là một điều có giới hạn, kiến thức, sự học là vô hạn nhưng hiểu biết là có hạn. Có ai dám khẳng định là mình hiểu biết mọi điều, mọi lĩnh vực mọi khía cạnh, thấu mọi chuyện trên đời?

Chắc chắn là không. Nếu có thì chắc chỉ có nói vui rằng Googlẽ luôn biết mọi điều, chỉ cần gõ vài chữ, vài cái kích chuột và trong khoảng thời gian rất ngắn công cụ tìm kiếm Google đã cho ta rất nhiều câu trả lời và thông tin về mọi mặt tin tức, giải trí, kiến thức… Nhưng chính nó cũng cho ta thấy rằng kiến thức vô hạn của con người là khi tất cả cộng dồn lại. Còn hiểu biết của mỗi cá nhân quy lại cũng là có giới hạn. Sức khỏe của con người cũng là có giới hạn. Dù cho ta may mắn không mắc phải những căn bệnh hiểm nghèo thì tự cơ thể chúng ta cũng cũ dần đi. Giống như một cái máy hoạt động đã lâu se bị gỉ sét và một lúc nào đó se ngừng hoạt động. Chẳng phải môi một sản phẩm được làm ra đều có hạn sử dụng đó sao? Sức khỏe, tuổi trẻ, cuộc đời… tất cả đều có giới hạn, đều có hạn sử dụng. Mọi thứ tình cảm cũng đều có giới hạn vui, buồn, hờn giận, trách móc, thứ tha, đau khổ hay hạnh phúc. Chẳng ai cứ mãi đau khổ mà không có lấy một niềm vui, cũng chả ai cả đời sống êm ả trong những hạnh phúc.

Tình yêu cũng có giới hạn, giới hạn về khoảng cách, về thời gian và giới hạn cuối của tình yêu có thể là hôn nhân hạnh phúc cũng có thể là rời xa. Thời gian có giới hạn vậy không gian cũng có giới hạn của nó. Chính vì thế mà môi quốc gia đều có biên giới, có giới hạn lãnh thổ. Không thể có quốc gia nào có quyền xâm lấn. Sự phân chia, ranh giới giữa các khu vực, thành phố, làng xã đều là những dẫn chứng cho giới hạn. Người ta dùng giới hạn địa lý để chia tách khu vực, để quản lý xã hội. Tất cả những biểu hiện trên chỉ là một phần rất nhỏ của giới hạn, giới hạn dường như đang bao trùm tất cả.

Bạn đã từng nghĩ đến một cuộc sống không có giới hạn chưa? Hãy thử nghĩ đến những cuộc đua không có đích đến, không có giới hạn cho sự chiến thắng. Chắc hẳn nó chẳng còn là một cuộc đua và cũng chẳng ai tham gia một cuộc đua vô ích ấy để rồi cứ mãi mãi không tìm ra người thắng cuộc. Hãy thử hình dung bạn là một người có hiểu biết không giới hạn. Vậy là có quá nhiều thứ để nhớ, để biết, não bộ của bạn trở thành một bộ nhớ vô tận. Ai cũng hỏi bạn tất cả mọi thứ. Tôi cho rằng bạn sẽ bận rộn hơn cả Google. Vô tình bạn có thể biến thành một cái máy, một công cụ tìm kiếm. Cuộc sống thật sự se tẻ nhạt. Như vậy một sự hiểu biết vô tận cũng không hẳn là niềm vui.

Con người ta vốn có ước ao kéo dài tuổi trẻ đầy nhiệt huyết, thậm chí là cải lão hoàn đồng, trường sinh bất tử. Người ta vẫn khao khát điều ấy, nhưng có phải bạn se hạnh phúc với việc mình cứ sống mãi mà không trở về với cát bụi. Tôi đã từng xem một bộ phim viễn tưởng. Nhân vật chính đã tìm ra thuốc trường sinh nhưng rồi ông đã quyết định không uống nó. Bởi lẽ ông nhìn ra được một cuộc sống trước mắt nếu như trường sinh mãi mãi. Đó là một sự tồn tại dai dẳng và cô độc. Chúng ta cứ sống mãi với biết bao gian khó, thử thách của cuộc đời đến khi trái tim đã rệu rạo, đã mệt mỏi trước cuộc sống xô bồ mà vẫn cứ phải tồn tại. Và rồi đau đớn nhất là chúng ta cứ sống mà nhìn tất cả những người thân yêu, gia đình, bạn bè chết đi. Còn sự đau đớn nào hơn khi thấy mọi người xung quanh dần dần từ bỏ bạn? Và những chuỗi ngày vô tận tiếp theo là những đau đớn và đơn độc kéo dài. Đó là một cuộc sống vô nghĩa, một sự tồn tại thừa thãi hệt như một vị khách cứ ngồi lì ở nhà người khác và không chịu ra về. Tôi nghĩ rằng quyết định của nhân vật trong bộ phim đó là đúng đắn. Chấp nhận giới hạn của cuộc đời, đó mới chính là hạnh phúc.

Và nếu như chúng ta không có giới hạn địa lý rõ ràng chắc hẳn bạn cứ đi và chẳng hề biết mình đang ở đâu, khu vực nào, không hề có sự phân tách địa lý nào quả là rắc rối không nhỏ. Xa hơn nữa nếu ranh giới, giới hạn của các quốc gia không tồn tại chắc hẳn trái đất sẽ biến thành một cuộc chiến hỗn loạn để tranh giành lãnh thổ, hành tinh này chắc chắn sẽ diệt vong. Tưởng tượng đến đây chắc hẳn bạn đã thấy được, hình dung được cuộc sống không thể không có giới hạn chứ? Se là vô vàn rắc rối, khổ đau, cô độc, vô nghĩa nếu như cuộc sống này không có giới hạn.

Vậy bạn đã thử nghĩ đến tính chất của giới hạn và hành động của bản thân với giới hạn của chính mình chưa? Theo tôi tính chất của giới hạn là không giống nhau và luôn luôn thay đổi. Không giống nhau tức là giới hạn đối với mỗi cá nhân là hoàn toàn khác biệt. Giới hạn hiểu biết của một cậu bé năm tuổi không thể nào đem so sánh với giới hạn hiểu biết của một nhà bác học uyên thâm. Một cụ già tám mươi tuổi không thể vượt giới hạn của một vận động viên điền kinh. Mọi sự so sánh, áp đặt giới hạn của cá nhân này lên cá nhân khác là hoàn toàn vô lý và khập khiễng. Vì thế chúng ta nên học cách tôn trọng giới hạn của người khác, không nên quy chụp hay ép họ phải đạt tới giới hạn mình muốn. Đó cũng là một cách thấu hiểu mọi người và khiến cho cuộc sống ý nghĩa hơn. Khả năng của con người là vô hạn nhưng khác nhau. Vì thế chúng ta đừng bao giờ so sánh làm người khác mất tự tin vào bản thân cũng không nên gây áp lực cho họ bằng những giới hạn quá xa, tôn trọng người khác cũng là tôn trọng bản thân. Tại sao tôi nói giới hạn luôn luôn thay đổi? Bởi lẽ không chỉ có sự khác biệt giữa giới hạn của những người khác nhau mà còn có sự khác biệt giữa giới hạn của cùng một cá nhân trong những khoảng thời gian khác nhau, hoàn cảnh khác nhau. Khi bạn ba tuổi, hiểu biết và giới hạn nhận thức của bạn chỉ là những điều đơn giản, những thứ gần gũi xung quanh nhưng khi bạn mười tám tuổi, ba mươi tuổi, sáu mươi tuổi… chắc hẳn bạn không thể cứ mãi mang một hiểu biết của một đứa trẻ ba tuổi. Một vận động viên hôm nay có thể chỉ vượt qua giới hạn thành tích này nhưng cũng có thể ngày mai, ngày kia tiến xa hơn, vượt qua những giới hạn lớn hơn hoặc cũng có thể giảm sút đi phong độ. Không có điều gì là chắc chắn, là bất biến. Hôm nay là vậy nhưng ngày mai và xa hơn nữa nó sẽ thay đổi. Điều đó không ngoại trừ đối với giới hạn. Dẫu biết là sẽ thay đổi nhưng chúng ta hoàn toàn có thể làm chủ phần nào sự thay đổi ấy. Hãy biến nó thành những thay đổi tích cực. Môi ngày chúng ta tìm hiểu nâng cao hiểu biết lên một chút, như vậy tự khắc chúng ta đã vượt qua được giới hạn của bản thân mình. Một vận động viên hôm nay chỉ đạt được vị trí thứ tư, ngày mai có thể cố gắng lên vị trí cao hơn thứ ba, thứ hai hoặc thậm chí là người chiến thắng. Niềm hạnh phúc lớn nhất của con người là vượt lên giới hạn của chính mình, chiến thắng chính bản thân mình. Hãy đứng dậy đẩy cái mốc giới hạn của bản thân mình, bước qua nó và thành công. Chúng ta chỉ có một cuộc đời để sống nhưng đừng sợ hãi giới hạn đó, đừng lo sợ một ngày bạn sẽ rời xa cuộc sống này. Đó là điều không tránh khỏi nhưng thay vào đó bạn hãy sống một cuộc sống thật ý nghĩa, làm những điều tốt đẹp, sống hết mình và cống hiến cho cuộc sống thì giới hạn thời gian cuộc đời không có gì đáng lo ngại. Vấn đề không phải bạn sống được bao lâu, mà là cách bạn chọn để sống cuộc đời mình như thế nào. Trước hết chúng ta nên bắt đầu nhận ra giới hạn của mình trước đã khi chúng ta chấp nhận giới hạn của mình, chúng ta đã vượt qua nó – Albert Einstein. Sau đó chúng ta hãy tìm cách vượt qua nó bằng học tập, tích lũy kiến thức, rèn luyện. Sau bản thân mình hãy biết tôn trọng giới hạn của người khác và khuyến khích họ vượt qua giới hạn.

Bạn đã thấy giới hạn của mình? Còn chần chừ gì nữa mà không thử sức vượt qua nó để kiếm tìm sự thú vị của cuộc sống. Cuộc sống ý nghĩa là khám phá chính bản thân mình thông qua các giới hạn. Hãy nhớ thực ra giới hạn là vô hạn hãy học cách chấp nhận nó và vượt qua nó.

Bình luận (0)
Đỗ Thanh Hải
7 tháng 6 lúc 8:38

1 weathering

2 erosion

3 deposition

4 erosion

5 deposition 

6 weathering

7 weathering

8 erosion

9 weathering

10 erision


Bình luận (5)
7 tháng 6 lúc 8:41

1. weathering

2. erosion

3. deposition

4. erosion

6. deposition 

6 weathering

7. erosion

8. erosion

9. weathering

10. erision

Bình luận (0)
7 tháng 6 lúc 9:15


Bình luận (0)