Bạn chưa đăng nhập. Vui lòng đăng nhập để hỏi bài
👑VMH👑
Xem chi tiết

Bạn thân mến,

Trong thời đại công nghệ phát triển mạnh mẽ như hiện nay, chúng ta dễ dàng kết nối với nhau chỉ bằng một chiếc điện thoại hoặc máy tính. Tuy nhiên, chính sự tiện lợi ấy đôi khi lại khiến con người trở nên xa cách hơn, bởi chúng ta quên mất việc trò chuyện, chia sẻ trực tiếp với nhau. Những mối quan hệ chỉ tồn tại qua màn hình sẽ không bao giờ ấm áp bằng những cái nắm tay, những cuộc trò chuyện thật sự. Kết nối giữa người với người là điều cần thiết để mỗi người cảm thấy mình được yêu thương, được thấu hiểu và được quan tâm. Khi chúng ta dành thời gian gặp gỡ, hỏi han nhau, chúng ta sẽ hiểu bạn bè, gia đình mình hơn, cảm nhận được niềm vui, nỗi buồn của họ và cùng nhau vượt qua khó khăn. Dù sống trong thế giới số, nhưng tình cảm chân thành vẫn là giá trị bền vững nhất. Vì vậy, tớ mong bạn hãy cân bằng việc sử dụng công nghệ với việc duy trì những mối quan hệ ngoài đời thực. Hãy dành thời gian trò chuyện với bố mẹ, anh chị em, bạn bè; tham gia các hoạt động tập thể và chia sẻ cảm xúc của mình. Khi chúng ta biết lắng nghe và quan tâm lẫn nhau, thế giới sẽ trở nên ấm áp và ý nghĩa hơn.

Mong sớm nhận được hồi âm của bạn.

Thân ái.

Nguyễn Lan Hương
Hôm kia lúc 18:28

Thư gửi bạn thân Bắc Ninh, ngày 18 tháng 1 năm 2026 Bạn thân mến, Chắc bây giờ bạn cũng giống mình, mỗi ngày đều sống trong thế giới của điện thoại, máy tính, mạng xã hội và vô số ứng dụng số. Chúng ta có thể nhắn tin, gọi video, chia sẻ hình ảnh chỉ trong vài giây, dù ở rất xa nhau. Thế giới số đã làm cuộc sống trở nên tiện lợi hơn bao giờ hết. Nhưng mình viết lá thư này để chia sẻ với bạn một điều rất quan trọng: sự kết nối giữa người với người vẫn vô cùng cần thiết, dù công nghệ có phát triển đến đâu. Trước hết, con người không chỉ cần thông tin mà còn cần cảm xúc. Mạng xã hội có thể cho ta tin tức nhanh chóng, nhưng không thể thay thế được một cái nắm tay, một ánh mắt cảm thông hay một cái ôm động viên. Khi buồn, đôi khi chỉ một tin nhắn “ổn không?” cũng đủ làm ấm lòng, nhưng nếu được nghe giọng nói thật, được nhìn thấy nét mặt thật của nhau, ta sẽ cảm nhận được sự quan tâm sâu sắc hơn. Sự kết nối trực tiếp giúp chúng ta cảm thấy mình không cô đơn trong thế giới rộng lớn này. Thứ hai, sự kết nối giữa người với người giúp chúng ta hiểu và chia sẻ nhiều hơn. Trong thế giới số, mọi người có thể dễ dàng hiểu lầm nhau qua những dòng chữ ngắn ngủi, những biểu tượng cảm xúc vô hồn. Nhưng khi trò chuyện thật, chúng ta có thể lắng nghe, giải thích, thấu hiểu suy nghĩ và cảm xúc của nhau. Nhờ đó, tình bạn, tình thân và các mối quan hệ xã hội trở nên bền chặt, chân thành hơn, không bị “ảo hóa” như trên mạng. Ngoài ra, sự kết nối còn giúp con người phát triển nhân cách. Khi sống giữa mọi người, ta học được cách yêu thương, tôn trọng, tha thứ và sẻ chia. Thế giới số có thể cho ta kiến thức, nhưng chỉ cuộc sống thật và các mối quan hệ thật mới dạy ta cách làm người. Một lời khuyên từ bạn bè, một sự động viên từ thầy cô, một sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ – tất cả đều nuôi dưỡng tâm hồn mà không công nghệ nào có thể thay thế. Cuối cùng, mình nghĩ rằng thế giới số chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó kết nối con người lại gần nhau hơn, chứ không phải làm con người xa cách nhau. Công nghệ nên là cây cầu nối, chứ không phải bức tường ngăn cách. Nếu mỗi người chỉ sống trong “thế giới ảo” của riêng mình, chúng ta sẽ dần đánh mất sự quan tâm, lòng yêu thương và tình người – những giá trị đẹp nhất của cuộc sống. Mình mong rằng, dù sống trong thời đại số, chúng ta vẫn luôn biết trân trọng tình bạn, gia đình và các mối quan hệ xung quanh. Hãy dùng công nghệ để kết nối, nhưng đừng để nó thay thế những cảm xúc thật, những cuộctrò chuyện thật và những tấm lòng thật. Vì suy cho cùng, con người chỉ hạnh phúc khi được sống giữa con người. Bạn thân của bạn

Nguyễn Lan Hương


Gia Bảo
Xem chi tiết
Hehe
Xem chi tiết

Dạo này mình hay suy nghĩ về cách con người kết nối với nhau trong thế giới số, nên muốn viết thư chia sẻ với bạn một chút. Ngày nay, nhờ internet và các thiết bị thông minh, khoảng cách địa lý dường như không còn là rào cản. Chỉ cần một chiếc điện thoại hay máy tính, chúng ta có thể trò chuyện, học tập và làm việc cùng nhau dù ở rất xa. Điều đó giúp con người dễ dàng chia sẻ cảm xúc, kiến thức và gắn bó hơn trong cuộc sống hiện đại. Sự kết nối trong thế giới số còn giúp chúng ta mở rộng các mối quan hệ. Nhờ mạng xã hội, mình có thể làm quen với những người bạn mới, học hỏi nhiều góc nhìn khác nhau và tiếp cận những thông tin mà trước đây rất khó có được. Đặc biệt, trong những lúc khó khăn hay cô đơn, một tin nhắn hỏi thăm hay một cuộc gọi trực tuyến cũng đủ khiến người ta cảm thấy được quan tâm và an ủi. Tuy nhiên, mình nghĩ kết nối số chỉ thật sự có ý nghĩa khi xuất phát từ sự chân thành. Nếu quá phụ thuộc vào màn hình mà quên đi giao tiếp trực tiếp, con người có thể trở nên xa cách ngay cả khi “luôn online”. Vì vậy, thế giới số nên được xem là cầu nối giúp chúng ta đến gần nhau hơn, chứ không thay thế hoàn toàn những mối quan hệ ngoài đời thực. Mình hy vọng chúng ta sẽ biết tận dụng sự kết nối của thế giới số một cách tích cực, để tình bạn và các mối quan hệ luôn bền chặt và ấm áp.

Usagi Tsukino
Xem chi tiết

Trong văn bản ở phần Đọc hiểu, hình ảnh người mẹ trong phần “gọi con” hiện lên thật xúc động và giàu ý nghĩa nhân văn. Tiếng gọi con của mẹ không chỉ là lời gọi thông thường mà là sự kết tinh của tình yêu thương sâu nặng, nỗi nhớ mong và cả những lo âu âm thầm. Người mẹ hiện lên với trái tim luôn hướng về con, dõi theo con trong từng khoảnh khắc, dù con ở gần hay đã đi xa. Giọng gọi ấy tha thiết, bền bỉ, thể hiện sự hi sinh lặng lẽ của người mẹ – người luôn đặt con lên trên bản thân mình. Qua cách gọi con, ta cảm nhận được sự dịu dàng, bao dung nhưng cũng đầy khắc khoải, bởi đó là tiếng gọi của tình mẫu tử không bao giờ vơi cạn. Dù thời gian trôi qua, hoàn cảnh đổi thay, tình yêu của mẹ dành cho con vẫn nguyên vẹn, thủy chung. Hình ảnh người mẹ vì thế trở thành biểu tượng đẹp của tình mẫu tử thiêng liêng, gợi cho người đọc niềm xúc động sâu xa, đồng thời nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết trân trọng, yêu thương và đền đáp công ơn sinh thành của mẹ khi còn có thể.

Ẩn danh
Xem chi tiết
nguyen tran bao bao
12 tháng 1 lúc 23:05

Ôi con trai yêu của mẹ, con đi đánh giặc! Mẹ biết ngày này rồi sẽ đến, nhưng sao tim mẹ cứ đau thắt lại, con trai ơi. Mẹ chỉ mong con bình an trở về, đừng để con ngựa sắt sắt thép kia làm mẹ xa con mãi mãi. Giặc tan rồi mẹ lại mong chờ bóng dáng con, nhưng biết con phải bay về trời, mẹ đành tiễn con bằng cả tấm lòng mong nhớ. Con đi mạnh khỏe nhé, con trai của mẹ, hãy giữ gìn sức khỏe và đừng quên lời mẹ dặn, con nhé!.


minhnhat
13 tháng 1 lúc 11:02

Mới hôm nào con còn là đứa trẻ câm lặng nằm trong nôi, vậy mà hôm nay đã vươn mình thành tráng sĩ ra cứu nước. Ta đưa tay vuốt nhẹ chân ngựa, dặn con hãy giữ gìn sức khỏe, đánh giặc xong nhớ quay về với mẹ. Dù biết con mang trên vai sứ mệnh lớn lao, tim ta vẫn đau thắt vì lo lắng và thương con vô hạn. Ta chỉ biết gửi theo con tình yêu của mẹ và niềm tin rằng con sẽ thắng trận, mang lại bình yên cho muôn dân.

Nguyễn Lan Hương
Hôm kia lúc 18:19

Con ơi, giây phút này mẹ đứng bên ngựa sắt mà lòng quặn thắt, vừa mừng vừa lo. Nhìn con khoác áo giáp sắt, vươn mình cao lớn khác thường, mẹ biết con không còn thuộc về riêng mẹ nữa mà thuộc về non sông, đất nước. Mẹ nắm chặt tay con, nước mắt lăn dài nhưng vẫn cố dặn dò: hãy đánh tan giặc Ân, cứu dân làng đang lầm than. Mẹ thương con chưa một lần được sống đời bình yên, đã phải ra trận giữa tiếng gươm giáo. Mẹ chỉ biết ngước nhìn theo, thầm cầu mong con làm tròn sứ mệnh và mãi mãi là niềm tự hào của mẹ.

Lê Vũ Thịnh
Xem chi tiết
Lê Vũ Thịnh
10 tháng 1 lúc 17:52

1) Đồng ruộng

2) Ruộng lúa

3) Ruộng đồng

4) Thửa ruộng

5) Ruộng đất

Nguyễn Trọng Phúc
11 tháng 1 lúc 10:58

Ruộng đồng

Đồng ruộng

Ruộng lúa

Ruộng đất

Thửa ruộng


Dạ Vũ tác giả
11 tháng 1 lúc 21:08

1. Đồng ruộng 2. Ruộng nương 3. Đồng nội 4. Thửa ruộng 5. Đồng cỏ

Lan Hương Dương
Xem chi tiết

Ông phỗng đá là hình ảnh mang ý nghĩa châm biếm sâu sắc, tượng trưng cho hạng người vô cảm, bất lực trước thời cuộc. Được khắc họa như một pho tượng đứng im lìm, lạnh lẽo, ông phỗng đá “đứng giữa trời” mà không có cảm xúc, không hành động, dù xung quanh cuộc đời luôn biến động. Qua đó, tác giả phê phán những kẻ mang danh trí thức, quan lại nhưng chỉ biết an phận, thờ ơ trước nỗi đau của dân tộc và nhân dân. Hình ảnh ông phỗng đá vừa gợi sự trơ lì, vô hồn, vừa thể hiện nỗi xót xa, bất lực của tác giả trước xã hội đương thời, khi con người dần đánh mất trách nhiệm và lý tưởng sống.

Thanh Linh
Xem chi tiết
Đỗ Tuệ Lâm
11 tháng 1 lúc 4:40

"Thân em như tấm lụa đào phất phơ giữa chợ biết vào tay ai"

Xác định vấn đề văn học qua câu ca dao trên:

`+)` Thân em: tượng trưng hình ảnh người phụ nữ đương thời nói chung.

`+)` Tấm lụa đào: ẩn dụ sự đẹp đẽ, phẩm hạnh cao quý giá trị của người phụ nữ.

`+)` Phất phơ giữa chợ: số phận bấp bênh của người phụ nữ bị đối xử bất công, quá nhiều những áp đặt đè lên những mảnh đời ấy.

`=>` Người phụ nữ phong kiến tuy giữ cho mình những phẩm giá nhưng số phận luôn thấp cổ bé họng, luôn bấp bênh trôi dạt.

Viết báo cáo:

Mở bài: Cái đẹp đương thời luôn để người ta nhớ mãi và những bất công luôn là thứ day dứt hồn ta. Tương tự như thế, chúng ta vẫn luôn thấu hiểu những số phận bé nhỏ như hình ảnh người phụ nữ trong xã hội phong kiến, qua những câu ca dao tục ngữ truyền lại. Một trong số đó điển hình là "Thân em..."

Thân bài:

`->` Vấn đề đặt ra: Sự bất công chà đạp lên phẩm hạnh của người phụ nữ trong xã hội phong kiến, những được nhận ít hơn những đòi hỏi về hình ảnh phụ nữ.

Giá trị nhân đạo của câu ca dao:

`->` Thể hiện sự thiệt thòi của người phụ nữ trong xã hội phong kiến. `->` Vẻ đẹp tâm hồn: chịu thương chịu khó, giàu lòng tự trọng. `->` Là tiếng nói cảm thông và lên án xã hội phong kiến đầy rẫy bất công.

Giải thích về bối cảnh đương thời:

`+)` Xã hội phong kiến xưa, nhận thức thấp và chịu ảnh hưởng từ văn hóa phương Bắc.

`+)` Những người phụ nữ có giá trị rẻ rúng, luôn có phẩm chất đẹp nhưng không nhận sự tôn trọng.

`+)`...

Liên hệ thực tế về nữ quyền:

`+)` Sự thay đổi, đối lập của quá khứ và hiện tại về người phụ nữ

`+)` Nêu dẫn chứng về hình ảnh người phụ nữ hiện đại trong những việc quan trọng.

Mở rộng:

`+)` Phê phán những bất công vô nghĩa để củng cố cho địa vị xã hội ..

Kết bài: Thời gian luôn trôi qua nhưng những câu ca dao ấy vẫn còn nguyên giá trị, giúp thế hệ hôm nay thêm thấu hiểu và trân trọng vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ Việt Nam.

Lê Trần Thao An
Xem chi tiết

Bài ca dao trên đã ca ngợi công ơn sinh thành, dưỡng dục to lớn của cha mẹ đối với con cái. Hình ảnh “núi Thái Sơn” và “nước trong nguồn” là những so sánh giàu ý nghĩa, gợi lên sự vững bền, cao cả và vô tận của tình cha nghĩa mẹ. Cha được ví như ngọn núi cao che chở, mẹ như dòng nước mát lành nuôi dưỡng con khôn lớn. Qua đó, tác giả dân gian nhắc nhở mỗi người con phải luôn ghi nhớ, biết yêu thương, kính trọng và phụng dưỡng cha mẹ. Sống trọn đạo hiếu chính là nền tảng đạo đức làm người.

Xem chi tiết

Trong xã hội hiện đại ngày nay, bên cạnh những mặt tích cực của sự phát triển, một vấn đề đáng lo ngại đang xuất hiện ngày càng nhiều trong giới trẻ, đó là bệnh vô cảm. Vô cảm là thái độ thờ ơ, lạnh nhạt trước nỗi đau, khó khăn hay niềm vui của người khác, chỉ quan tâm đến bản thân mình. Đây là một căn bệnh tinh thần nguy hiểm, âm thầm làm xói mòn các giá trị đạo đức tốt đẹp của con người. Biểu hiện của bệnh vô cảm trong giới trẻ hiện nay khá rõ ràng. Nhiều bạn trẻ sẵn sàng làm ngơ trước người gặp tai nạn, thờ ơ với những mảnh đời bất hạnh, hoặc chỉ quan tâm đến thế giới ảo mà quên đi những mối quan hệ ngoài đời thực. Không ít người coi sự ích kỉ là lối sống bình thường, thiếu sự chia sẻ, cảm thông với gia đình, bạn bè và xã hội. Nguyên nhân của tình trạng này xuất phát từ áp lực cuộc sống, ảnh hưởng tiêu cực của mạng xã hội, lối sống thực dụng và sự thiếu quan tâm, giáo dục từ gia đình, nhà trường. Bệnh vô cảm để lại nhiều hậu quả nghiêm trọng. Nó khiến con người trở nên lạnh lùng, cô độc, làm suy giảm các mối quan hệ xã hội và phá vỡ truyền thống nhân ái của dân tộc. Một xã hội mà con người sống vô cảm với nhau sẽ khó có thể phát triển bền vững, bởi thiếu đi sự yêu thương và trách nhiệm chung. Để khắc phục bệnh vô cảm, mỗi bạn trẻ cần rèn luyện cho mình lòng nhân ái, biết quan tâm, chia sẻ và giúp đỡ người khác từ những việc nhỏ nhất. Gia đình và nhà trường cần chú trọng giáo dục đạo đức, kĩ năng sống, giúp giới trẻ nhận thức đúng đắn về giá trị của tình người. Bên cạnh đó, xã hội cũng cần lan tỏa những hành động đẹp để khơi dậy tinh thần yêu thương trong cộng đồng. Tóm lại, bệnh vô cảm trong giới trẻ là một vấn đề đáng báo động. Mỗi người cần tự ý thức thay đổi bản thân, sống nhân ái và có trách nhiệm hơn, để xã hội ngày càng tốt đẹp và giàu tình người.

hẹ hẹ ăn
3 tháng 1 lúc 21:23

Trong hành trình phát triển của xã hội hiện đại, bên cạnh những bước tiến về công nghệ và kinh tế, chúng ta đang phải đối mặt với một "căn bệnh" tâm lý nguy hiểm đang gặm nhấm tâm hồn con người, đặc biệt là thế hệ trẻ: Bệnh vô cảm. Bệnh vô cảm không phải là một chứng bệnh sinh lý, mà là sự "trơ lì" về cảm xúc, là thái độ sống thờ ơ, lạnh nhạt trước những sự việc diễn ra xung quanh. Đó là khi một người thấy cái xấu không bất bình, thấy cái ác không phẫn nộ, và thấy nỗi đau của người khác mà không mảy may động lòng. Biểu hiện của bệnh vô cảm trong giới trẻ hiện nay vô cùng đa dạng và đáng báo động. Trên đường phố, khi gặp một vụ tai nạn, thay vì dừng lại cứu giúp, nhiều bạn trẻ lại thản nhiên đứng nhìn, thậm chí rút điện thoại ra để quay phim, chụp ảnh đăng lên mạng xã hội nhằm "câu view". Trong môi trường học đường, sự vô cảm thể hiện qua việc chứng kiến bạn bè bị bạo lực nhưng vẫn giữ thái độ im lặng, sợ liên lụy. Ngay cả trong gia đình, sự kết nối cũng dần lỏng lẻo khi mỗi người đều chìm đắm trong thế giới ảo của điện thoại, máy tính, thiếu đi những lời hỏi han, quan tâm chân thành dành cho người thân. Nguyên nhân của thực trạng này đến từ nhiều phía. Trước hết là do sự phát triển quá nhanh của công nghệ thông tin và mạng xã hội, khiến con người dần lệ thuộc vào những giá trị ảo và quên mất cách tương tác trực tiếp. Thứ hai, sự giáo dục của gia đình và nhà trường đôi khi quá chú trọng vào điểm số và kiến thức mà quên đi việc bồi dưỡng nhân cách, lòng nhân ái. Cuối cùng, lối sống ích kỷ, thực dụng, chỉ biết đến lợi ích bản thân đã khiến một bộ phận giới trẻ đóng cửa trái tim mình với thế giới xung quanh. Hậu quả của bệnh vô cảm là vô cùng khôn lường. Nó làm xói mòn những giá trị đạo đức truyền thống tốt đẹp của dân tộc như "lá lành đùm lá rách", "thương người như thể thương thân". Khi con người sống thiếu tình thương, xã hội sẽ trở nên lạnh lẽo, bất ổn và thiếu đi sự gắn kết. Đối với chính cá nhân đó, sự vô cảm sẽ biến họ thành những "cỗ máy" vô hồn, đánh mất đi ý nghĩa thực sự của cuộc sống. Để đẩy lùi căn bệnh này, cần có sự chung tay của toàn xã hội. Mỗi cá nhân, đặc biệt là giới trẻ, cần rèn luyện cho mình lối sống đẹp, biết sẻ chia và thấu hiểu. Gia đình và nhà trường cần đổi mới phương pháp giáo dục, đề cao những bài học về lòng nhân ái và trách nhiệm với cộng đồng. Chúng ta cần học cách lắng nghe nhiều hơn, quan sát nhiều hơn để thấy rằng cuộc sống này vẫn còn rất nhiều người cần sự giúp đỡ. Tóm lại, bệnh vô cảm là một "virus" nguy hiểm đe dọa tương lai của đất nước. Để xây dựng một xã hội văn minh, nhân ái, mỗi bạn trẻ hãy mở rộng lòng mình, biết yêu thương và sống có trách nhiệm. Đúng như nhà thơ Tố Hữu đã từng viết: "Có gì đẹp trên đời hơn thế / Người với người sống để yêu nhau". Để rèn luyện kỹ năng sống và bồi đắp tâm hồn, các bạn có thể tham gia các hoạt động tình nguyện tại Cổng thông tin tình nguyện Quốc gia hoặc tìm đọc các sách về hạt giống tâm hồn tại Thư viện Quốc gia Việt Nam.