Những câu hỏi liên quan
nguyễn đông vy
Xem chi tiết
Nông Bình Minh
16 tháng 3 2020 lúc 15:11

Em chỉ ăn và ngủ. Cả nhà thì sợ em thất học. Hằng ngày em lướt facebook chửi mấy đứa bạn.Hết chuyện!

Bình luận (0)
 Khách vãng lai đã xóa
Bùi Ngọc Bảo Yến
21 tháng 3 2020 lúc 9:39

trong thời gian phòng dịch mình chỉ

ăn,ngủ,học vân vân và mây mây

Bình luận (0)
 Khách vãng lai đã xóa
Lê Doãn Đức
Xem chi tiết
Tuấn Anh Bùi Trần
Xem chi tiết
An Nhiên
Xem chi tiết
Nguyễn Hà Khanh
29 tháng 3 2022 lúc 15:22

Tham khảo:

Khi bọn em quay trở lại trường học thì vui lắm, nhưng vẫn phải giãn cách nên bọn em vẫn phải đề phòng, nên bọn em đã làm những việc như sau: đeo khẩu trang, ko tụ tập nói chuyện, sát khuẩn tay trước khi vô lớp, đo thân nhiệt đầy đủ,... Để bảo vệ bản thân cũng như cả lớp.

Tick nha

Bình luận (1)
Hào Huỳnh Văn
Xem chi tiết
Kochikame 2016
Xem chi tiết
Lê Doãn Đức
Xem chi tiết
Khổng Minh Hiếu
20 tháng 12 2021 lúc 16:58

thì kiểu kiểu như là o tả về dịch covid khó khăn em đã giúp đỡ đc bố mẹ rất nhiều việc rồi kể các việc đó ra vd như là : dọn nhà , nấu cơm , rửa bát , ... rồi kể tiếp mặc dù công việc hơi nhỏ nhặt nhưng em giúp đc bố mẹ như thế làm em rất hài lòng , xong kết luận là mong đại dịch covid sẽ nhanh qua để em đc đi học vui chơi hoặc đoàn tụ với gđ 

Bình luận (1)
Lê Doãn Đức
Xem chi tiết
Nguyễn Xuân Hoàng Nguyên
Xem chi tiết
Vũ Yến Nhi
12 tháng 1 2022 lúc 13:59

Tất cả chúng ta ai ai cũng muốn mình làm được một điều tốt cho mọi người, dù việc đó nhỏ hay lớn thì điều do cái tâm của mọi người. Còn riêng tôi, tôi không bao giờ quên được hình ảnh cụ bà đáng thương ngồi xin ăn trên vỉa hè.

Một hình ảnh cách đây hơn một năm, khi trên đường tôi đi học về thấy một bà cụ đang ngồi xin ăn hai tay run lẩy bẩy trông có vẻ đói lắm. Thấy thế, tôi chạy lại kế bên bà khẽ nói :

- Bà ơi bà! Chắc bà đói lắm phải không ạ? Bà chờ một tí cháu chạy lại đằng kia mua thức ăn cho bà nhé!

Bà cụ đáng thương nhìn tôi và nói thì thầm với tôi:

- Bà cám ơn cháu rất nhiều lắm! Cháu ngoan quá!

Thế là tôi chạy một mạch đến chỗ cô bán bánh bao rồi mua cho bà một cái, và quay lại hàng nước mua cho bà một chai nước ngọt bỏ vào túi ni lông mang đến cho bà. Và hai tay mời bà dùng:

- Con mời bà dùng cho đỡ đói, thưa bà!

Một lần nữa tôi lại thấy trên khuôn mặt nhăn nheo của bà chứa ẩn một điều gì đó rất đáng thương. Bà liền nói:

- Bà cảm ơn cháu nhiều lắm. Tuy cháu còn nhỏ nhưng tấm lòng cháu biết thương yêu những kẻ nghèo hèn giống như bà. Bà rất cảm động.

Hai hàng nước mắt tôi không biết từ nơi đâu cứ tuôn trào trên khuôn mặt. Tôi ngồi cho đến khi bà ăn xong rồi mới thưa bà trở về nhà kẻo bố mẹ mong chờ. Sau đó, tôi lấy ra số tiền nhỏ mà bố mẹ cho làm quà rồi xin biếu cho bà.

Ngày nào cũng vậy, khi đi học về là tôi ghé lại thăm bà mua thức ăn biếu bà và hai bà cháu ngồi tâm sự với nhau rất vui.

Sau hôm đó, tôi vẫn thường hay đến nơi đã gặp được bà cụ để hỏi thăm tình hình của bà. Nhưng tôi đã không gặp lại bà nữa. Nghe cô chú xung quanh đấy nói bà đã ra đi vĩnh viễn vì chứng bệnh của người lớn tuổi. Lúc đó, lòng tôi cảm thấy nặng trĩu, sao hôm nay con đường khó đi và xa quá.

Bình luận (0)