Thuỳ Dương

Bài 1: Đọc đoạn văn bản sau:
Thanh bước lên thềm, đặt vali trên chiếc trường kỷ, rồi ngó đầu nhìn vào trong nhà: bóng tối dịu
và man mát loáng qua những màu sắc rực rỡ chàng đem ở ngoài trời vào. Thanh chưa nhìn rõ
thấy gì cả, một lát, quen bóng tối, chàng mới nhận thấy cảnh tượng gian nhà cũ không có gì thay
đổi, cũng y nguyên như ngày chàng đi xưa. Sự yên lặng trầm tịch đến nỗi Thanh trở nên nghẹn
họng; mãi mãi chàng mới cất được tiếng lên gọi khẽ:
- Bà ơi!
Một cái bóng lẹ làng từ trong vụt ra, rơi xuống mặt bàn.Thanh định rõ nhìn: con mèo của bà
chàng, con mèo già vẫn chơi đùa với chàng ngày trước. Con vật nép chân vào mình khẽ phe phẩy
cái đuôi, rồi hai mắt ngọc thạch xanh dương lên nhìn người. Thanh mỉm cười lại gần vuốt ve con
mèo:
- Bà mày đâu?
Thanh bước xuống giàn thiên lý. Có tiếng người đi, rồi bà chàng, mái tóc bạc phơ, chống gậy
trúc, ở ngoài vườn vào. Thanh cảm động và mững rỡ, chạy lại gần.
- Cháu đã về đấy ư?
Bà cụ thôi nhai trầu, đôi mắt hiền từ dưới làn tóc trắng đưa lên nhìn cháu, âu yếm và mến
thương.
- Ði vào trong nhà không nắng cháu.
Thanh đi bên bà, người thẳng, mạnh, cạnh bà cụ gầy còng. Tuy vậy chàng cảm thấy chính bà che
chở cho chàng, cũng như những ngày chàng còn nhỏ.
(Dưới bóng hoàng lan – Thạch Lam)
Câu 1: Trong đoạn văn bản trên tác giả đã kể theo ngôi kể nào, kể về sự việc gì?
Câu 2: Trong đoạn văn bản trên có mấy nhân vật, nhân vật nào là trung tâm? Nhân vật trung tâm
được miêu tả ở những phương diện nào?

Thuỳ Dương
15 phút trước

giúp với

Bình luận (0)
Collest Bacon
54 phút trước

Bạn tham khảo nhé!

Nhân vật anh trai của kiều phương trong " Bức tranh của em gái tôi" là 1 người anh rất quan tâm đến em mình nhờ đó anh mới phát hiện ra năng khiếu đặc biệt của Kiều Phương - người em gái của mình. Từ đó anh mới phát hiện những đồ vật trong nhà bị em gái mình lục đục chỉ vì pha chế màu để vẽ . Từ việc quan tâm thầm lặng ấy đã hiện lên phần nào là sự yêu thương dành cho cô em gái của mình. Tuy nhiên, trong phút chốc người anh lại bị sự ganh ghét của mình che đi sự yêu thương đã dành cho em gái mình trước đó chỉ vì do bản thân quá tự ti, quá mặc cảm dẫn đến những suy nghĩ tiêu cực mà hiểu lầm em mình. Anh Kiều Phương vẫn giữ mối hiểu lầm ấy cho đến khi nhìn thấy bức tranh đoạt giải của em giá mình được trưng bày. Người anh hoạt đầu ngỡ ngành rồi đến hối hận khôn nguôi, vì chính bản thân đã hiểu lầm hay cáu gắt, ghen tị với em nhưng thấy được sự trong sáng của Kiều Phương người anh đã thay đổi tính cách bản thân. Anh hãnh diện vì trong bức tranh kia có phản phất hình dánh của mình được mọi người khen ngợi, hãnh diện vì có 1 cô em gái đa tài. Sau đó người anh lại xấu hổ trước em gái mình, người trong tranh thật trong sáng làm sao như em gái anh nhưng anh - con người thật lại không có nét gì là giống với con người trong tranh kia.

 

Bình luận (0)
minh nguyet
54 phút trước

Em tham khảo nhé:

       Tạ Duy Anh là nhà văn tiêu biểu của nền văn học Việt Nam. Trong số những tác phẩm mà ông để lại cho bạn đọc thì nổi bật nhất có lẽ là "Bức tranh của em gái tôi". Truyện ngắn đã thể hiện thành công nhân vật Kiều Phương - là cô bé ngoan ngoãn, có năng khiếu vẽ và yêu thương anh vô bờ bến. Trước hết, ngay từ những dòng đầu tác phẩm, chúng ta đã thấy cô bé này rất ngoan. Bởi lẽ khi anh mắng em, Kiều Phương không hề quát tháo lại, không cãi lại mà vâng lời và nghe anh nói. Hơn thế nữa, khi người anh ghen ghét với em, Phương cũng chẳng hề sinh lòng ngược đãi, đối xử tệ bạc với anh. Kiều Phương luôn tìm cách để tình cảm của hai anh em trở nền gần gũi, gắn bó. Chưa dừng lại ở đó, người đọc rất bất ngờ khi thấy được nội dung trong bức tranh của em. Đây có lẽ chính là điểm mấu chốt của thi phẩm. Kiều Phương không hề vẽ chim, vẽ hoa, vẽ nhiều phong cảnh đẹp khác mà lại vẽ chính người anh của mình. Thế mới biết em yêu anh đến nhường nào và cũng chính nhờ bức tranh ấy đã cảm hóa được trái tim của người anh. Thật cảm ơn nhà văn Tạ Duy Anh đã đưa đến cho người đọc những câu văn chất chứa biết bao cảm xúc về tình anh em ruột thịt trong gia đình hay đến thế này!

Bình luận (0)
Phương Thảo Đỗ
50 phút trước

Bạn tham khảo nha

Đọc xong truyện "Bức tranh của em gái tôi", em đặc biệt ấn tượng với nhân vật em gái. Kiều Phương là 1 cô bé hiếu động và rất đam mê hội họa. Niềm đam mê này được tác giả diễn tả một cách cụ thể qua cách cô vẽ hằng ngày, cách cọ nhọ nồi để làm màu vẽ.... Ta cảm nhận thấy ở cô dậy lên những phẩm chất đáng quý , đó là sự hồn nhiên , trong sáng và nhân hậu . Khi bị anh trai gọi là Mèo , cô không buồn hay giận mà còn vui vẻ chấp nhận và thường dùng tên ấy để xưng hô với bạn bè. Dù cho người anh trai khó chịu đến cỡ nào thì cô bé này vẫn không bao giờ tức giận, luôn giữ được sự hài hòa và tinh nghịch như thế. Khâm phục hơn hết là tài năng hội họa của Kiều Phương, cô vẽ rất đẹp và điều đó khiến cho bố mẹ rất tự hào. Người anh trai ghen ghét với tài năng của em nên càng ngày càng lạnh lùng và hay quát mắng em. Dù vậy nhưng tình cảm và thái độ của em gái dành cho anh vẫn không thay đổi, tin yêu và trân trọng hết mực,  cô vẫn giữ được tâm hồn trong sáng , hồn nhiên .  Đặc biệt hơn hết là tình cảm, tấm lòng của Kiều Phương dành cho anh trai. Những tình cảm đó đã được thể hiện ở bức tranh đoạt giải nhất của cô . Chính bức tranh này của Kiều Phương đã "thức tỉnh" được trái tim người anh, có cách nhìn khác về em, vừa hối hận vừa xấu hổ vừa biết ơn.  Tạ DUy Anh đã khéo léo khắc họa nên hình ảnh một nhân vật thật đáng yêu, gây được thiện cảm tốt đối với người đọc

Bình luận (0)
Phong Thần
1 giờ trước (16:42)

1. Làng quê tôi (C)/ đã khuất hẳn (V) nhưng tôi (C)/ vẫn đăm đắm nhìn theo (V).

⇒ Câu ghép

 

 2. Một làn gió nhẹ (C)/ chạy qua (V), những chiếc lá (C)/ lay động như những đốm lửa vàng (V). 

⇒ Câu ghép

 

3. Cờ (C)/ bay (V) trên những mái nhà, trên những cành cây, trên những góc phố.

⇒ Câu đơn

 

 4. Ve (C)/ kêu rộn rã (V).

⇒ Câu đơn

 

5. Tiếng ve kêu (C)/ rộn rã.

⇒ Câu đơn

 

6. Rừng hồi (C)/ ngào ngạt, xanh thẫm  (V) trên những quả đồi quanh làng.

⇒ Câu đơn

 

7. Một mảnh lá gãy (C)/ cũng dậy mùi thơm (V).

⇒ Câu đơn

 

8. Quả hồi (C)/ phơi mình, xoè trên mặt lá đầu cành (V).

⇒ Câu đơn

Bình luận (0)
minh nguyet
1 giờ trước (16:31)

Em tham khảo nhé:

Hoán dụ :

_ áo nâu → nông dân

_ áo xanh → công nhân

_ tác dụng :

+ giúp câu thơ diễn đạt thêm gợi hình, gợi cảm và gây ấn tượng với người đọc.

+ Nông dân và công nhân mặc dù là 2 giai cấp khác nhau, nơi ở cũng khác nhau nhưng đều đoàn kết, đồng lòng đứng lên xây dựng đất nước, giúp đất nước bước lên đài vinh quang, sánh vai với các cường quốc năm châu.

+ thể hiện sự liên tưởng độc đáo của tác giả, hi vọng của tác giả vào một tương lai tươi sáng của đất nước.

Bình luận (0)
phan thi ngoc mai
1 giờ trước (16:21)

là sao

Bình luận (0)
thảo nguyễn
1 giờ trước (16:21)

undefined

Bình luận (0)
phan thi ngoc mai
1 giờ trước (16:22)

undefined

Bình luận (0)
Phạm Hoàng Linh Chi
2 giờ trước (15:59)

khó à nhe

Bình luận (0)
MaiDay
1 giờ trước (16:23)

'Cô bé bán diêm' là một trong những truyện cổ tích tôi ấn tượng nhất. Giấc mộng cuối cùng của cô bé là điều tôi không thể nào quên được khi đọc đến đó. Cô bé chỉ có vỏn vẹn 4 giấc mộng, mà giấc mộng cuối cùng của cô bé cũng chính là khi cô bé rời đi khỏi thế gian. Em đã từng có một cuộc sống hạnh phúc bên gia đình. Nhưng cũng chỉ là đã từng, vì bây giờ cô bé phải vượt qua cái rét lạnh của đêm giao thừa, của mùa đông băng giá chỉ để kiếm từng đồng nhờ việc bán diêm để mang tiền về cho người cha rượu chè kia. Với lứa tuổi cô bé lẽ ra phải đang quây quần bên gia đình, được sự ấm áp bao bọc của người thân đón giao thừa. Còn cô bé ở một góc khuất vì cái rét buốt đã quẹt từng que diêm cho ánh lửa rực cháy ấy để tưởng tượng ra nỗi khao khát tình thương yêu, hạnh phúc của mình. Phải đau khổ như thế nào mới có thể tưởng tượng ánh lửa của que diêm là những niềm ước ao của mình được chứ! Cô bé quẹt từng que diêm nhưng mỗi khi quẹt ra, những giấc mộng đó đều nhanh chóng vụt tắt. Đến que diêm cuối cùng, em thấy được người bà quá cố đã từng nuông chiều em bao nhiêu đang dang rộng đôi bàn tay ra để đón lấy em. Em đã nhào vào lòng bà, tựa như chìm vào với sự ấm áp của bà mang lại-một hạnh phúc vĩnh hằng. Vào buổi sáng hôm sau mọi nguờ đã phát hiện ra cô bé. Em đã ra đi vĩnh viễn nhưng trên môi vẫn nở một nụ cười. Điều đó thật đau buồn, nhưng đó cũng là một sự ra đi hạnh phúc đối với cô bé vì đã rời khỏi một cuộc sống bất hạnh đầy những người vô tâm.

Bình luận (0)
minh nguyet
2 giờ trước (15:37)

Em tham khảo:

a, 

Các câu thơ " những ngôi sao thức... suốt đời" đã sử dụng biện pháp so sánh. Nhà thơ đã so sánh " những ngôi sao " với hình ảnh người mẹ. Phép so sánh với cụm từ " chẳng bằng " đã giúp cho người đọc thấy được nỗi vất vả, sự hi sinh cao cả, tình yêu thương vô tận của người mẹ dành cho con. Ngoài ra, tác giả so sánh mẹ với hình ảnh " ngọn gió " nhằm nhấn mạnh sự trân trọng, yêu mến của người con dành cho mẹ. Mẹ mãi mãi là nơi giúp con có cuộc sống bình yên và ấm áp nhất. 

b, Bptt: so sánh, ẩn dụ

- So sánh (công cha - núi ngất trời; nghĩa mẹ - nước ở ngoài biển Đông.

 Công lao và tình cảm của cha mẹ vô cùng lớn lao, vĩ đại. Việc so sánh với cái trừu tượng, to lớn nhằm thể hiện được tình thương yêu của cha mẹ là vô bờ bến, không thể đo đếm được.

- Ẩn dụ: (Núi cao biển rộng mênh mông)

 Khẳng định lại công lao của cha mẹ là vô tận, thiêng liêng và ấm áp vô cùng.

Bình luận (1)

Khoá học trên OLM của Đại học Sư phạm HN