Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Đà Nẵng , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 175
Số lượng câu trả lời 233
Điểm GP 11
Điểm SP 82

Người theo dõi (79)

Đang theo dõi (370)

Vũ Như Quỳnh
Chippy Linh
LOLOLOLOL
nguyen thi vang

Câu trả lời:

Em đã quen với cuộc sống ở thành phố xô bồ, nhộn nhịp. Dẫu vậy, em vẫn luôn nhớ về quê hương với những kí ức thật đẹp. Hình ảnh phiên chợ Quế vẫn còn đọng mãi trong lòng em với những dòng kí ức ngọt ngào về miền quê thơ ấu thanh bình và yên ả.
Buổi sáng trời trong xanh, dịu dàng. Những đám mây hồng đang lững thững dạo chơi. Đàn chim nhạn là đám mây trắng mỏng lướt qua vạn vật. Em thức dậy thật sớm, háo hức chuẩn bị theo bà đi chợ. Hôm nay là chợ phiên. Bà bảo rằng chợ phiên sẽ đông hơn thường ngày. Hai bà cháu bắt đầu đi khi sương còn đọng trên cành cây, ngọn cỏ. Quãng đường từ nhà đến chợ rất gần.
Chợ quê em nằm ở gần trung tâm của xã. Chợ họp trên một bãi đất trống, rộng, bao quanh là cánh đồng lúa bao la rộng lớn. Vừa vào đến đầu chợ, em ngạc nhiên khi thấy sự đông đúc, tập nập đến choáng ngợp. Người mua bán ra vào, chen lấn chất cả lối đi. Tiếng cười nói xôn xao. Tất cả tạo nên một bức tranh rực rỡ màu sắc.
Khu chợ quê em có rất nhiều gian hàng. Mái chợ được lợp bằng lớp ngói đỏ đã phủ màu rêu phong. Người đi chợ đông đúc, nhộn nhịp dần lên.
Dãy hàng đầu tiên chỉ có hai gian. Một bên là hàng bánh mì với những chiếc bánh vàng giòn, nóng hổi và thơm lừng. Bánh mì có đủ mọi hình dáng, trông rất bắt mắt. Có đứa nhỏ đang vùng vằng đòi mẹ mua bằng được chiếc bánh hình bông sen. Kế bên cô bán hàng nhanh nhảu, vui vẻ chiên từng chiếc bánh rán. Đó là loại bánh rán mật chỉ bé bằng ba ngón tay chập lại nhưng em đã mê nó vô cùng. Cho đến tận bây giờ, em vẫn còn cảm thấy vị ngọt của mật, vị dẻo thơm của bột nếp và cả vị bùi bùi không thể lẫn vào đâu được của bột đậu xanh. Mùi thơm lan tỏa khắp cả khu chợ.
Rẽ sang bên phải là hàng bán hoa quả, chủ yếu vẫn là “cây nhà lá vườn”. Những quả dưa hấu tòn như những chú heo con. Quả bưởi to, tròn màu nắng ấm, còn nguyên cuống lá xanh. Những rổ cam ngọt lành, quả hồng xiêm màu nâu xám. Còn nữa là những quả thị vàng rộm, treo lúc lỉu, mọng nước. Em thích nhất là được ngắm những quả na đang mở mắt mà hương thơm của nó thật hấp dẫn… Kế bên là hàng hoa. Chao ôi! Thật đẹp! Bao nhiêu loài hoa đua nhau khoe sắc. Lay ơn trắng, lay ơn đỏ nở rộ như những chiếc loa kèn. Hoa đồng tiền tươi thắm, như vầng mặt trời là hoa hướng dương vàng rực. Hoa lưu lý tím biếc. Hoa cúc Đà Lạt đủ màu rực rỡ khoe sắc. Nhưng ấn tượng nhất vẫn là hoa sen. Những búp sen chưa nở, còn ngại ngùng nên chúm chím những cành mơn man. Hương sen không gắt như hương nhài những nó cũng không nhạt nhòa, nó nồng nàn say mê mà vẫn vô cùng dịu dàng, thanh thoát. Xinh xắn nhất có lẽ là hoa hồng. Những nụ hoa chưa nở hết mình vươn lên ánh nắng ban mai. Bà bảo mấy năm nay người nông dân chăm chỉ trồng hoa nên mùa nào hoa cũng khoe sắc, trông rất đẹp.
Mọi người tập trung rất đông ở những gian hàng bán quần áo, giày dép. Em đã bị hút ánh nhìn vào những sạp áo: nào là áo len, áo thun, áo kiểu, áo sơ-mi,…Nào áo của trẻ con, người lớn, nào đủ kiểu, đủ hình…Một vài đứa nhỏ được mẹ dẫn đi chợ đang đòi thử áo. Chúng cười tít mắt khi chọn được chiếc áo ưng ý. Bao nhiêu là áo đẹp. Chỉ tiếc là bà cho em chọn đúng một bộ thôi. Mẹ dẫn em tới quầy bánh kẹo. Màu sắc thật rực rỡ. Đủ loại bánh kẹo với đủ màu sắc. Mùi thơm của các loại bánh, mứt,…đã hấp dẫn, thu hút nhiều người. Những viên kẹo trái cây lại khoác lên mình những chiếc áo hoa thật bắt mắt. Cô bán hàng xởi lởi chào mời rồi bận rộn sắp xếp lại cho gọn.
Chợ càng lúc càng đông hơn. Người người ra vào tấp nập. Những tiếng mời mua, mặc cả, những tiếng cười đùa, hỏi thăm vang lên ồn ã. Âm thanh ồn ào ấy phát ra từ mấy quầy bán thịt và cá. Người người quây kín lại, chẳng còn lối đi. Em lách qua một cách khó nhọc, lại bị che kín nên chỉ nhìn thấy những chú cá béo tròn, nào rô, nào trắm đang lượn đi lượn lại trong chậu, vài chú cố sức trườn ra ngoài, giãy đành đạch trước khi được đưa trở lại chậu. Những tảng thịt lợn, thịt bò hồng tươi, săn chắc, nhìn rất ngon. Rồi những tiếng tranh mua miếng thịt ngon, tiếng mặc cả, tiếng cười nói. Lại thêm cô bán hàng xởi lởi nên chẳng ai mặc cả mà làm gì. Rồi còn biết bao nhiêu rau: rau cải, rau muống, xà lách, húng, mùi… Những mớ rau tươi, non, xanh mơn mởn vẫn còn long lanh sương đêm. Những ngọn rau phất phơ trước gió như mời gọi.
Khu bán gia súc, gia cầm nằm cách xa hơn một chút. Những chú lợn con hồng hào đang kêu éc éc như đang nhớ mẹ. Quanh đó những chú gà, mụ vịt đang cãi nhau “quác, quác”, “cạc cạc” ầm ĩ. Những “bé” gà, “bé” vịt lông ánh vàng trông đáng yêu làm sao. Tất cả những hàng hóa được bày bán ở đây đều mang đậm sắc hương, mùi vị của hương đồng cỏ nội được kết tinh từ hồn quê, hồn đất rồi như cất lên trời cùng thưởng thức. Cũng có những người đi chợ không mua sắm mà họ đi ngắm hoặc đi chơi.
Phiên chợ để lại trong em những ấn tượng thật đặc biệt. Nó gợ nhớ về một miền quê nghèo những rất đỗi bình yên. Mong sao em lại có dịp trở về, được trải nghiệm thêm những điều lý thú từ phiên chợ ấy.

Câu trả lời:

Ầm! Ầm..Từng đợt sóng biển đập vào vách đá gợi cho em liên tưởng đến cuộc giao tranh ác liệt giữa Sơn Tinh và Thủy Tinh. Đây là một truyện rất hay mà em luôn nhớ từ tuổi ấu thơ. Câu chuyện đã được bà em kể vào những đêm trăng sáng.
Thửa xa xưa, vào đời vua Hùng thứ 18, nhà vua có người con gái tên là Mị Nương, sắc đẹp “nghiêng nước nghiêng thành”, “chim sa cá lặn”. Hương sắc của nàng nức tiếng đất Phong Châu một thời. Nhà vua thương con nhiều vô kể . Đã biết bao lần trai tráng khắp kinh thành ngấp nghé tỏ ý cầu hôn nhưng nhà vua chưa chịu gả cho ai và ao ước kén chọn một chàng rể hiền tài.
Ngày tháng dần trôi, trai tráng khắp kinh thành đều tỏ ý cầu hôn nhưng chưa ai làm vừa ý vua Hùng và cũng chưa ai lọt vào mắt xanh của Mị Nương. Bỗng một hôm, triều đình được chứng kiến cuộc hội ngộ của hai chàng trai khôi ngô tuấn tú đến xin thi thố tài năng để cưới Mị Nương. Môt chàng có đôi mắt sáng , mạnh mẽ trong bộ áo giáp dệt từ vỏ cây, lưng giắt thanh kiếm sáng ngời, lại vừa tài giỏi khác thường. Chàng đến từ vùng núi Tản Viên , tự xứng là Sơn Tinh. Sơn Tinh chỉ tay về phía đông, từng dãy núi đồi mọc lên san sát, vẫy tay về phía tây lớp lớp còn bãi nổi lên. Mọi người trầm trồ than phục trước tài năng của chàng. Còn Thủy Tinh, vị thần đến từ miền biển thẳm, mắt vẫn điềm tĩnh, oai phong. Tài năng của chàng cũng không kém. Chàng gọi gió, gió đến, hô mưa, mưa về. Tức thì, cả Thành Phong Châu bị cuốn trong lốc xoáy và những cơn mưa trắng trời. Một thoáng cau mày, vua Hùng băn khoăn không biết chọn ai, bèn cho mời Lạc hầu đến bàn bạc. Cuối cùng họ thống nhất đưa ra thử thách đối với hai chàng. Vua phán:
Hai ngài dều có tài như thần, đều xứng đáng làm rể của ta. Nhưng ta chỉ có mình Mị Nương, biết làm sao cho phải! Ta có giải pháp này, sáng sớm mai ai mang sính lễ đến trước ta sẽ gả con gái cho. Sính lễ phải đủ một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng, voi chin ngà, gà chin cựa ngựa chin hồng mao, mỗi thứ một đôi.
Vua mỉm cười nhìn hai vị thần. Hai chàng cúi lạy, xin cáo từ trở về để lo sính lễ.
Tờ mờ sáng hôm sau, khi thành Phong Châu vẫn còn chìm trong màn sương dày đặc, trăm dân thiên hạ còn yên giấc nồng say, Sơn Tinh đã đem đủ lễ vật tới. Vua Hùng giữ đúng lời hứa, Sơn Tinh đưa Mị Nương về núi. Niềm vui chiến thắng rạng ngời trên từng khuôn mặt của những người con vùng núi Tản Viên.
Khi những tia nắng đầu tiên rọi xuống trần gian, Thủy Tinh tức tốc phóng nước đại về kinh thành với hi vọng là người đến trước. Nhưng đã quá muộn rồi! Thủy Tinh đùng đùng nổi giận, đem quân đuổi theo quyết cướp bằng được Mị Nương. Ngọn lửa giận dữ tang lên dữ dội. Thần hô mưa, gọi gió làm thành dông bão, sám sét rung chuyển cả đất trời. Nước sông dâng lên cuồn cuộn, nước ngập ruộng đồng, nước ngập nhà cửa. Khắp nơi chìm ngập trong bể nước.Tiếng la hét, tiếng gào thét, tiếng khóc của những người dân mắc nạn nghe thật thảm thiết.Trước tình thế ấy, Sơn Tinh vẫn vững lòng tin, thần trổ hết phép thuật bốc từng quả đồi, dời từng dãy núi, đắp thành lũy đất, ngăn chặn dòng nước lũ. Nước sông dâng lên cao bao nhiêu, đồi núi cao lên bấy nhiều. Hai bên đánh nhau ngày này qua ngày khác, ròng rã suốt mấy tháng liền. Nhưng cuối cùng, Thủy Tinh cũng đuối sức, đành ôm hận rút quân về.
Bị thua trận, thù hận chồng chất triền miên. Từ đó về sau không năm nào, Thủy Tinh không làm thành dông bão dâng nước lên để đánh Sơn Tinh Nhưng lần nào Thủy Tinh cũng thua trận đành phải rút quân về trong thất bại nhục nhã, ê chề..
Truyền thuyết “Sơn Tinh, Thủy Tinh” cho thấy tổ tiên ta từ hàng ngàn năm trước đã có khát vọng chinh phục và chiến thắng thiên nhiên. Qua chuyện, em thấy ông cha ta có trí liên tưởng thật phong phú và nhiều ước vọng đẹp đẽ.