Trong văn học Việt Nam hiện đại, Thạch Lam là nhà văn có khả năng đi sâu vào những mảnh đời nhỏ bé, nghèo khổ bằng một tấm lòng đầy thương yêu và cảm thông. Truyện ngắn Nhà mẹ Lê là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách ấy. Qua hình ảnh bác Lê, nhà văn không chỉ làm hiện lên chân dung một người mẹ nghèo khổ, lam lũ mà còn cho người đọc thấy vẻ đẹp của tình mẫu tử, đức hi sinh và số phận bi thương của người lao động trong xã hội cũ.
Trước hết, bác Lê hiện lên là một người phụ nữ nghèo đến cùng cực. Cảnh sống của gia đình bác vô cùng túng thiếu, chật vật. Nhà đông con, cuộc sống thiếu ăn, thiếu mặc, căn nhà vừa tạm bợ vừa lạnh lẽo, tối tăm như càng tô đậm sự cơ cực đeo bám mẹ con bác. Cái nghèo trong tác phẩm không chỉ được miêu tả bằng vật chất mà còn hiện lên trong không khí buồn bã, nặng nề, quẩn quanh của một cuộc sống không lối thoát. Qua đó, người đọc cảm nhận được số phận đáng thương của bác Lê nói riêng và của biết bao người nông dân nghèo trong xã hội trước Cách mạng nói chung.
Không chỉ nghèo khổ, bác Lê còn là một người mẹ giàu tình thương con. Dù sống trong hoàn cảnh khó khăn, bác vẫn luôn lo lắng, chắt chiu, hi sinh tất cả vì các con. Điều khiến người đọc xúc động nhất ở nhân vật này chính là tình mẫu tử sâu nặng. Bác chịu đói, chịu rét, chịu cực nhọc nhưng vẫn cố gắng che chở, nuôi nấng đàn con thơ. Trong ngôi nhà nghèo nàn ấy, chính tình thương của người mẹ đã trở thành điểm tựa tinh thần cho cả gia đình. Bác Lê hiện lên không phải như một con người than thân trách phận mà như một người mẹ bền bỉ, âm thầm gánh vác mọi đau khổ về mình.
Bên cạnh đó, bác Lê còn là hình ảnh tiêu biểu cho sự nhẫn nhục, cam chịu của người phụ nữ lao động nghèo. Trước cuộc sống đói khổ, bác gần như không có quyền lựa chọn. Bác chỉ biết lặng lẽ chịu đựng, cố bám víu vào từng ngày sống. Ở nhân vật này, người đọc thấy rõ sự bế tắc của con người trong xã hội cũ, nơi cái nghèo có thể dồn ép con người đến bước đường cùng. Nhưng chính trong sự khốn khó ấy, phẩm chất của bác Lê lại càng sáng lên, đó là lòng thương con, đức hi sinh và sức chịu đựng phi thường.
Thạch Lam đã xây dựng nhân vật bác Lê bằng giọng văn nhẹ nhàng mà thấm thía. Nhà văn không dùng những chi tiết gay gắt, dữ dội mà chủ yếu lựa chọn cách kể chậm rãi, giàu cảm xúc, khiến nỗi đau như ngấm dần vào lòng người đọc. Nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế, ngôn ngữ giản dị, chân thực đã giúp hình ảnh bác Lê hiện lên rất đời, rất thật. Vì thế, nhân vật không chỉ gây thương cảm mà còn để lại ám ảnh sâu sắc trong lòng người đọc.
Qua nhân vật bác Lê, Thạch Lam đã thể hiện niềm xót thương chân thành đối với những con người nghèo khổ, đồng thời lên án một xã hội bất công đã đẩy họ vào cảnh cơ cực. Nhân vật này cũng cho thấy vẻ đẹp bền vững của người mẹ Việt Nam, dù nghèo khó vẫn giàu lòng yêu thương và đức hi sinh.
Tóm lại, bác Lê trong Nhà mẹ Lê là một hình tượng giàu giá trị hiện thực và nhân đạo. Đó là chân dung của một người mẹ nghèo khổ, bất hạnh nhưng giàu tình thương con và sức chịu đựng. Qua nhân vật này, Thạch Lam đã để lại trong lòng người đọc niềm thương cảm sâu sắc, đồng thời khẳng định vẻ đẹp của tình mẫu tử giữa cuộc sống đầy cơ cực, tối tăm.