Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Quảng Bình , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 19
Số lượng câu trả lời 739
Điểm GP 50
Điểm SP 542

Người theo dõi (74)

Lạc Y Cheryl
bùi tuệ phúc
EDOGAWA CONAN
Khánh Linh Lê

Đang theo dõi (15)

Lightning Farron
Hiiiii~
Đỗ Ngọc Thoa

Câu trả lời:

Khi hàng phượng cuối sân trường bắt đầu thắp lên những bông lửa đỏ và khi tiếng ve bắt đầu náo nức âm ran thì đó cũng là lúc một năm học sắp hoàn thành. Mùa hè đến! Đó là mùa của những cuộc chia ly và cũng là mùa của những kỳ thi quan trọng đối với những cô cậu học trò.
Sáng nay, sân trường đã rụng đầy những cánh phượng màu đỏ thắm. Hương thơm dịu nhẹ thoang thoảng lan toả trong một không gian rộng lớn.
Trường tôi trồng nhiều hoa phượng. Hàng phượng chạy vòng quanh khắp cả sân trường. Thú thực mới đầu chúng tôi không thích lắm. Ai lại trồng nhiều phượng như thế bao giờ. Nhưng giờ đây mới thấy người đi trước có một cái nhìn đầy nghệ thuật. Phượng nở đỏ như một dải lụa thắm chạy vòng quanh. Nếu nhìn từ xa vào nhà hoa nở, ai cũng ngỡ rằng ngôi trường đang tưng bừng trong ngày hội với hàng chục băng rôn hồng kỳ đỏ thắm.
Nhưng không chỉ có phượng. Gọi hè về còn có những tiếng ve. Từ cuối tháng tư ve đã bắt đầu dạo khúc nhạc mùa hè. Sang tháng năm ve kêu ồn ã liên hồi hầu như không bao giờ ngớt. Nghĩ cĩng cứ lạ, loài ve chẳng biết tụi học trò buồn hay vui nhưng cứ suốt ngày dạo nên những bản đàn rộn rã của tuổi thơ khiến tụi tôi xôn xao lắm. Loài ve lạ lắm! Có con dốc hết sức mình ca hát đến chết mới thôi. Lúc chết cân vẫn còn bám chặt lấy thân cây tỏ vẻ lưu luyến lắm.
Nhưng cũng phải nói thật lòng, mỗi lần phượng nở mỗi lần ve kêu tôi lại thấy buồn buồn. Dù biết nó đánh dấu một bước trưởng thành trên con đường học vấn nhưng nghĩ đến cảnh xa trường, xa thầy, xa bạn tôi lại thấy nao nao. Các anh chị cuối cấp lại còn lo lắng hơn vì đó là lúc bước vào những kỳ thi quan trọng.
Đổi lại nỗi buồn hoa phượng, tôi bước vào những ngày hè bổ ích bên họ hàng và người thân. Thời gian cứ thế trôi đi, mùa hè sẽ lại qua, rồi lại đến năm học mới. Và sau đó dù biết sẽ rất buồn nhưng tôi lại mong gặp màu hoa phượng, lại mong đón những tiếng ve và để lại bước vào những ngày hè.

Câu trả lời:


Trong cuộc sống có những tình cảm tốt đẹp xuất phát từ chính tâm hồn mỗi con người. Những tình cảm tốt đẹp ấy sẽ là nguồn động viên an ủi, động lực đễ những con người bất hạnh trong cuộc sống có động lực để tiếp tục sống tốt đẹp hơn, vươn lên vượt qua mặc cảm, mang mọi ngưới xích lại gần nhau hơn. Câu chuyện “ bàn tay yêu thương” đã phần nào nói lên đc điều đó.
Câu chuyện ngắn kể về tình cảm giữa ...và cô giáo. Vào giờ ra chơi, cô giáo thường dắt tay ... bước ra sân, bởi em là 1 cô bé khuyết tật, ko đc may mắn như những bạn cùng trang lứa. Em đã vẽ bàn tay cô để thể hiện lòng biết ơn và sự tri ân của em đv cô. Qua câu chuyện đã giúp ta hiểu dc ý nghĩa lớn lao của tình yêu thương. Tình yêu thương xuất phát từ tấm lòng ko toan tính sẽ giúp mọi người xích lại gần nhau hơn, mang lại nghị lực vươn lên cho họ trong cuộc sống, giúp họ vượt qua những bất hạnh của bản thân. Tình yêu thương ko chỉ đc bộc lộc qua những lời nói , động viên ,mà còn đc thể hiện qua chính những hành động nhỏ bé nhưng hết sức chân thành.
Tình yêu thương của cô giáo đv ... đc thể hiện wa 1 hành động nhỏ là dắt tay em vào giờ ra chơi, giúp e hòa đồng cùng bè bạn. Nhưng chính việc làm nhỏ bé ấy đã mang lại cho ... ý chí vượt wa mặc cảm, khuyết tật của bản thân. Cô giáo đã gửi hết vào đó tất cả tấm lòng yêu thương chân thành đv đứa học trò nhỏ. Cô vô tư thể hiện tình cảm của mình đv em và vs mong muốn em sẽ đc vui vẻ như những bạn #. Tuy việc làm nhỏ nhưng đã khiến cho em bé cảm thấy đc bù đắp 1 phần thiếu xót trong mình, làm cho em cảm thấy đc an ủi. Chính vì thế ... đã rất biết ơn cô giáo và thể hiện niềm tri ân của em qua việc vẽ 2 bàn tay cô. Không chỉ = kiến thức môn vẽ đã giúp e hoàn thành bức tranh mà chính tất cả tấm lòng biết ơn cô khi đc đưa vào đó đã giúp bức tranh hoàn mỹ hơn. Chính hành động của em đã làm cô giáo cảm thấy thật sự vui và bất ngờ. Vì cô biết... đã nhận ra đc tình cảm của cô dành cho em. Cho dù đó chỉ là hành động nhỏ những đv 1 ai # thì đấy là cả niềm yêu thương. Câu chuyện khiến mọi ng hiểu rằng nếu tình yêu thương đc xuất phát bằng cả tấm lòng sẽ mang lại giá trị lớn lao trong cuộc sống
Trong cuộc đời , có biết bao con người bất hạnh và cần giúp đỡ , dù đây chỉ là tình yêu thưỡng giữa con ng vs con người đc thể hiện wa những hành động nhỏ bé nhất. Đôi khi những của chỉ thoạt tưởng bình thường nhưng đấy lại chính là biểu tượng của tình yêu thương. Vì thế, mỗi người ko thể bỏ qua, ko làm và cũng ko thể bỏ wa ko nhớ. Tuy vậy, ta vẫn thường bắt gặp những con ng thờ ơ, chế giễu nỗi bất hạnh của ng khác. Đôi khi trở thành những con ng vô tâm, nhỏ nhen, đi ngược lại vs đạo lí truyền thống “thương người như thể thương thân của dân tộc ta. Vì thế hãy thể hiện niềm yêu thương người # qua những việc làm nhỏ nhoi. Thế giỡi sẽ tốt đẹp hơn khi tình yêu thương , tri ân đc san sẻ cho nhau
Đối với mỗi hs chúng ta cần sống chan hòa, yêu thương thầy cô, bè bạn. Mọi người ko nên nghĩ rằng việc làm nhỏ là vô ích. Đôi khi đấy là cả 1 động lực giúp ng # vươn lên bất hạnh. Vì yêu thương là ko có giới hạn và khi trao niềm yêu thương cho ai đó, nó sẽ có giá trị đích thực, lớn lao khi đc xuất phát = cả trái tim và ko toan tính

Câu trả lời:

Một buổi sáng mùa thu, tiết trời ấm áp, em có dịp quan sát một cụ già đang ngồi câu cá bên bờ hồ.

Hôm đó , cụ mặc bộ đồ bà ba màu xám trắng, tay cầm chiếc cần câu bằng trúc, lóng lánh dưới nắng mai hồng. Cụ trông thanh cao, giản dị và đầy chí khí. Tuy cụ đã ngoài bảy mươi nhưng khuôn mặt vẫn đầy đặn, đẹp lão. Vầng trán cao đã hằn sâu những nếp nhăn. Mái tóc bạc phơ, nhìn cụ như một ông tiên nhân đức. Cụ già thong thả buông cần trúc xuống hồ sen. Trời nước lênh đênh, những chú cá chép lượn lờ trông mây dưới nước, đàn cá rô tung tăng đùa giỡn, cụ lay nhẹ cần câu, mặt nước hồ chao động. Đàn cá liếc mắt nhìn lên thấy chú giun cựa quậy dưới lưỡi câu, chúng lấy làm thích thú. Cụ già đưa tay vuốt nhẹ chòm râu bạc trắng, mắt cụ đăm đắm nhìn lũ cá đang vờn mồi. Cụ vẫn ung dung hút thuốc lào, mùi khói thuốc bay ra quyện với hương sen đang phảng phất. Khói cứ bay cao, lan tỏa trong không gian vắng lặng. Bỗng cụ mỉm cười thật tươi, đôi mắt hiền từ của cụ ánh lên một niềm vui, niềm thú vị, thì ra đó là một chú cá chép vừa rón rén tới cắn câu. Cụ nhanh tay bật mạnh cần câu, chú cá chép vừa nuốt chửng con mồi và cũng vừa được cụ đưa lên bờ, rồi nằm gọn trong giỏ tre của cụ. Chú cá quẫy tũng toẵng. Cụ nói: “Nếu muốn trở về với nước thì cũng nằm đấy mà đợi cụ nhé! “ Lời nói của cụ lúc trong trẻo nghe như tiếng chuông đồng, lúc trầm trầm sâu lắng, rồi cụ bảo em:

– Con có thích cá không?

Em vội trả lời:

– Có ạ! Cụ câu cho con một chú cá rô nhé!

– Vậy thì ngồi đấy mà chờ ông.

Rồi cụ gọi:

– Cá rô ơi; hãy cắn câu đi nào!

Đàn cá rô vẫn vô tư, lượn lờ dưới nước, quanh quẩn bên đài sen để thưởng thức hương thơm. Chú giun vẫn cứ cựa quậy dưới lưỡi câu lóng lánh, cụ già vẫn kiên trì chờ đợi. Mặt hồ trải rộng, mênh mông và gợn sóng. Những đóa sen vẫn rung rinh, gật gù trong gió sớm. Đột nhiên, một chú cá rô dũng cảm đến gần lưỡi câu. Cụ già khẽ bảo em:

– Lần này thì con có cá rô rồi đấy.

Em vui lắm và thầm mong cho cá cắn câu. Cụ già như hiểu ý em, cụ cố nhìn con mồi. Cụ cũng mong có cá rô cho em. Bàn tay xương xương của cụ vẫn nắm chặt lấy cần câu. Bóng cụ trải dài dưới mặt nước trong xanh. Mấy cọng tóc bạc phất phơ trước trán. Cụ vẫn kiên nhẫn, đợi chờ. Lần này trông cụ lo lắng, không còn vẻ ung dung vì sợ em thấy thất vọng. Chú cá rô không cầm lòng trước miếng mồi ngon, chú đớp mạnh còn mồi rồi định tuôn chạy nhưng đâu còn kịp nữa. Chú đã mắc câu. Cụ già bung tay lên hất cần câu lên bờ hồ. Cụ mỉm cười rồi bắt cá bỏ vào chiếc bị cho em. Cụ còn dặn dò em:

– Ông cho cá con đây nhưng con phải hứa với ông là học giỏi đấy!

Em vội đưa hai tay đón lấy cá và cám ơn cụ rối rít: – Con cảm ơn cụ, con sẽ học giỏi ạ! Chào cụ con về ạ Cụ gật đầu khen em ngoan rồi vuốt nhẹ chòm râu. Có lẽ cụ hài lòng…

Em cầm chú cá đi về mà thầm cảm ơn cụ già tốt bụng kia… Lời dặn dò của cụ vẫn còn vang lời dặn dò của cụ già mà em xem như một ông tiên nhân hậu.