Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Quảng Bình , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 19
Số lượng câu trả lời 739
Điểm GP 50
Điểm SP 542

Người theo dõi (74)

Lạc Y Cheryl
bùi tuệ phúc
EDOGAWA CONAN
Khánh Linh Lê

Đang theo dõi (15)

Lightning Farron
Hiiiii~
Đỗ Ngọc Thoa

Câu trả lời:

đề 3 :

BÀi làm

Một chú bướm màu sặc sỡ xập xòe bay lượn nhởn nhơ trong một vườn hoa. Bướm bỗng phát hiện một chú ong mật đang cần cù hút nhụy trên một bông hoa. Bướm sà xuống, buông lời thăm hỏi:

– Chào ong mật, tội vạ gì mà đầu tắt mặt tôi suốt ngày thế cho khổ thân? Trời đất phú cho chúng ta đôi cánh là để du ngoạn. Đời là một cuộc du lịch dài phải không ong?

– Sao, đời chỉ là một cuộc du lịch ư? Không thế thế được bướm ạ.

Bướm vẫn lải nhải:

– Con người có đôi chân, chúng ta có đôi cánh, chân chảng để rong chơi, cảnh chẳng để bay nhởn nhơ thì còn để làrn gì? Sống là để tìm hạnh phúc. Hạnh phúc biết bao nếu suốt đời được la cà trong những công viên, dập dìu sớm chiều trong những bộ quần áo đẹp. Mùa xuân ư? Mùa của hội hè du lịch. Từ chót vót những đỉnh núi cao, rừng rậm ngàn vạn bướm trắng bay đi trẩy hội mùa xuân, mơ những vù hội bất tận trong không trung. Mùa hè ư? Chúng tớ lại kéo nhau về múa lượn trên những núi rừng quê hương trong những bộ trang phục rực rỡ như muôn màu hoa. Đời là vui chơi, hội hè, nhảy múa!

Ong vốn ít nói, lặng lẽ suy tư nhưng không chịu nổi cái triết lí lỗi thời của bướm bèn lên tiếng:

– Bướm có biết một nhà văn đã nói gì về chúng ta không? Ong bảo : “Nhện nằm ỳ một chỗ, bướm lăng quăng suốt ngày, cho nên trong lịch sử không hề có mật nhện cũng chẳng có mật bướm, chi có mật ong mà thôi”. Tớ cũng bay nhưng để đem lại cho đời một cái gì đó có ích, những dòng mật ngọt chữa bệnh, nuôi người.

– Nhưng cuộc sống có ích của các cậu xem chừng gò bó, vất vả lắm, ai mà chịu được. Người ta bảo xã hội loài ong chúa là nghiêm ngặt, đi về không được quên cửa, nhầm nhà- chân không có phấn hoa thì đừng hòng vạo tổ, mấy ong trực ca nó đuổi thẳng cánh, ôi còn gì là tự do! Người ta còn tính toán rằng, muốn có một kí mật hoa, giả sử chi có một mình cậu thì cậu sẽ phải bay đi bay về tới bốn mươi lăm vạn dặm, áng chừng mười lần vòng quanh trái đất. Thú thật tớ chí nghe cũng đã thót tim rồi!

Ong không có nhiều thời gian để tiếp chuyện gã bướm lêu lổng vô tích sự. Rặng cây đang dâng hoa. Con người đang chờ mật. Ong hối hả bay đi theo cách sống của mình:

– Ta thà làm loài ong vất vả hi sinh kiếm mật cho đời chứ nhất quyết không thề là loài bướm ích kỉ, lười biếng, du đàng, chỉ biết lượn vành mà chơi.

Câu trả lời:

1) Hãy tả lại khung cảnh một phiên chợ Tết miền núi mà em có dịp quan sát hay tưởng tượng

Ở miền núi, đất rộng người thưa nên khung cảnh thường vắng lặng và chỉ đông vui vào những ngày có phiên chợ chung của cả vùng. Em nhớ mãi phiên chợ Simacai vừa qua được mẹ cho đi theo sắm Tết.

Hai mẹ con em đi thật sớm. Phía Đông, mặt trời còn ngái ngủ sau lớp mây hồng phơn phớt. Người đi chợ từ các ngả lục tục kéo xuống chợ. Dân vùng cao đi chợ không mang gồng gánh mà toàn đeo gùi sau lưng. Nhìn dáng đi cứ chúi về phía trước, em đoán là họ mang nhiều hàng lắm. Tuy vậy, họ vẫn bước nhanh thoăn thoắt, tay đánh nhịp đều đều. Thỉnh thoảng, cũng có người đi tay không hoặc cầm khèn, cầm sáo vừa đi vừa thổi. Chắc là họ chỉ đi chơi chợ.

Một đoàn thiếu nữ người Dao, người Thái, người Hmông... cô nào cũng xúng xính trong bộ áo váy dân tộc rực rỡ. Những chiếc vòng bạc lấp lánh trên tay,trên cổ. Gần đến chợ, mẹ nắm chặt tay em sợ lạc.

Ngay lối vào là dãy bán lá dong. Lá dong xếp thành từng đống lớn bên cạnh những bó ống dang để chẻ lạt gói bánh chưng. Hai thứ này dành cho những người mua buôn đem về xuôi. Kế đó là dãy bán măng khô, nấm hương, mộc nhĩ cùng với các loại cây thuốc như cam thảo, sa nhân, hồi, quế - những đặc sản của núi rừng. Mỗi khi có khách tới mua hàng, các cô gái e lệ mỉm cười. Khi đã đồng ý bán, các cô nghiêng gùi trút hàng vào bao cho khách.

Bên trái chợ là hàng hoa quả. Những sọt lê vàng tươi, những gùi táo chín toả hương thơm nức; những thúng quýt đỏ như son... Lại có quả phật thủ trông giống bàn tay người, thường được bày giữa mâm ngũ quả trên bàn thờ ngày Tết.

Đứng trước dãy hàng vải vóc và quần áo màu sắc sặc sỡ, em hoa cả mắt. Những tấm thổ cẩm, những tấm chăn dệt đủ loại hoa văn rất đẹp! Kẻ mua, người bán ồn ào tấp nập. Mấy cô gái ướm thử thứ mình định mua vào người xem có vừa không rồi nhìn nhau cười khúc khích. Mẹ chọn cho em một bộ quần tây xanh, áo sơ mi trắng. Em vui sướng hít mùi vải mới thơm thơm. Mẹ không quên mua cho bé Hương một chiếc áo len thật đẹp để diện Tết.

Chen giữa dòng người, hai mẹ con em như bị cuốn đi trong những tiếng chào mời tíu tít. Luồn lách mãi mới tới được quầy bánh kẹo. Mẹ em mua một hộp mứt và hai chai rượu để cúng tổ tiên, ông bà. Xong xuôi, mẹ dẫn em ra dãy hàng ăn uống. Những chảo thắng cố sôi sùng sục trên bếp lửa. Khách phần lớn là đànông. Họ uống rượu bằng bát, thứ rượu Mèo trong vắt, sủi tăm. Mặt người nào cũng đỏ gay, phừng phừng hơi men. Tiếng cười nói, chuyện trò rôm rả bằng các thứ tiếng dân tộc khác nhau. Mẹ mua cho em bát phở chua. Đang đói, em ăn thật ngon lành.

Trưa cuối năm, mây trắng phủ trên các đỉnh núi. Dọc đường về, mọi người tiếp tục trò chuyện, Tiếng khèn, tiếng sáo dập dìu trong gió. Mấy chị người Hmông lưng đeo gùi, tay che ô đi sau con ngựa lưng thồ hàng và chở cả người chồng đang ngất ngưởng vì say rượu.

Niềm vui của buổi chợ phiên theo chân mọi người về đến tận các bản làng xa xôi, hẻo lánh. Em nhớ mãi phiên chợ Tết vùng cao với những cảnh sắc độc đáo cùng những con người chân chất dễ thương.

2) Từ bài văn Lao xao của Duy Khán , em hãy tả lại khu vườn trong một buổi sáng đẹp trời

Thứ bảy tuần trước, tôi cùng bố mẹ về quê thăm ông bà. Tôi rất háo hức vì đã hơn một năm rồi tôi chưa về thăm ông bà. Tôi nhớ ông bà, nhớ căn nhà nhỏ và cả khu vườn thân yêu.

Sáng chủ nhật, tôi chạy ra vườn chơi. Quả là một buổi sáng đẹp trời! Bầu trời trong vắt, không một gợn mây, Mặt Trời uy nghi ngự trị trên cung điện lộng lẫy những tia nắng ngắm nhìn vạn vật.

Bây giờ tôi mới cảm thấy khu vườn này quả là đẹp và có lẽ đẹp nhất vào những buổi ban mai như thế này. Anh Trống Cồ đã cất tiếng gáy, sân nhà rộn rã nhưng trong vườn còn náo nhiệt hơn. Chị Mái mơ dẫn dàn con đi kiếm mồi. Đàn gà con chạy líu ríu quanh chân mẹ, đôi chân phải bước dài ra trông vừa buồn cười, vừa tội nghiệp. Mẹ con chị cặm cụi tìm mồi quanh những đám cỏ còn đẫm sương. Đàn vịt lạch bạch chạy ra ao rỉa lông, rỉa cánh. Tôi ngồi chễm chệ trên đống rơm, ngắm nhìn khu vườn kỳ diệu.

Cây cối lóng lánh sương đêm nên đang rạng rỡ tắm ánh nắng thu chan hòa.

- Chào anh ổi! Khỏe chứ?

- Tôi vẫn khỏe! Còn chú thế nào, chú Mít?

Thì ra cây cối trong vườn đang hỏi thăm nhau. Tôi phải công nhận vườn ông bà

tôi nhiều cây thật đấy. Tôi thích nhất là cây ổi, thân cây khẳng khiu, nứt nẻ. Tuy hình dáng vậy thôi nhưng đến mùa ổi cây lại cho những trái chín vàng ươm, trái ương phơn phớt xanh rờn và ngọt lịm nữa. Dường như trông thấy tôi, nó xòa cành lá như muốn chào mừng.

Cuối vườn, các luống hoa trao đổi hương thơm và khoe sắc. Giàn thiên lý trổ hoa vàng lốm đốm đang nằm dưới nắng trên chiếc giàn xinh xắn mà ông tôi làm. Hoa lan nở từng chùm trắng xóa. Chùm hoa còn đọng lại những giọt sương long lanh như được một bàn tay khéo léo nào đó chạm trên cánh hoa những hạt châu ngọc. Những ngọn lửa cháy lên hập hùng trong tán lá xanh của hàng râm bụt. Hoa hồng kiêu sa. hoa cẩm chướng mùi thơm nồng nồng. Ảnh sáng mạ vàng những đóa cúc giản dị làm cho nó sáng rực lên như những viên kim cương.

Quanh các luống hoa, bướm bay chập chờn. Ong mật, ong vò vẽ đánh lộn nhau để kiếm mật. Rồi Chích chóc bắt đầu huyên náo, vang vang khắp khu vườn là tiếng hót du dương của một cô Họa Mi. "Chích! Chích! Chích!". Chim Chích Bông chăm chỉ bắt sâu trên từng chiếc lá. Bỗng có tiếng cãi nhau chí chóe từ đâu đó:

- Miếng này là của tớ mà! - Một con bồ câu kêu lên.

- Không! Của tớ chứ! Tớ nhìn thấy trước! - Con còn lại nhanh nhảu.

Thì ra chúng đang cãi nhau vè chuyện thức ăn! Ông tôi bảo sáng nào chúng cũng cãi cọ om sòm kể từ khi ông làm chiếc chuồng chim xinh xắn bằng gỗ thông này. Ông thường xuyên đặt thức ăn vào chuồng cho những chú chim mỗi buổi sớm. Trên tán lá, những chú gõ kiến leo dọc thân cây bửa mỏ lách cách trên vỏ.

Chà! Bây giờ tôi mới cảm nhận được vẻ đẹp thật sự của khu vườn này. Một cảnh vắng mà dung hòa nghìn thứ âm nhạc: Tiếng gió thổi vi vu, chim khẽ gù dưới lá, lá rì rào...

Một tuần trôi qua thật là nhanh. Nhưng trong suốt thời gian này tôi đã hiểu biết thêm về thiên nhiên và nhất là tôi lại thêm yêu khu vườn của tôi.