Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Chưa có thông tin , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 87
Số lượng câu trả lời 256
Điểm GP 22
Điểm SP 234

Người theo dõi (38)

jimin
nguyen thi duyen
No name
doan anh nguyen
Đỗ Tuấn An

Đang theo dõi (10)

Lộc Khánh Vi
SKY
SKY
Bình Tống

Câu trả lời:

cái này mình tự làm ko hay góp ý cho mik nha vui

Con người ko thể sống được nếu không có những thứ gọi là tinh thần.Tinh thần là tổng thể nói chung những ý nghĩ, tình cảm, đồ vật mang ý nghĩa đặc biệt,những hoạt động thuộc về đời sống nội tâm của con người .Nếu một người dù có đầy đủ vật chất hay mọi thứ mà ko có tình cảm thì cũng như không có gì.Vì tinh thần của mỗi người là vô giá và dù ta có nhiều tiền thì cx ko thể nào mua được nó.Trong cuộc sống của tôi và mọi người , chắc hẳn ai cx có cái gọi là tinh thần,vậy tinh thần của mỗi chúng ta là gì? Với tôi nó là một đồ vật gắn liền với người mình yêu quý.Và sau đây tôi xin kể một kỉ niệm đáng nhớ của tôi với chú chó lucky,như một người giữ kĩ một cuốn sách và giờ đây đem ra đọc lại.

Con chó lucky là con chó mà bà tôi tình cờ nhặt được trong một lần bà và mẹ đi chợ.Trước hôm bà và mẹ đi chợ thì ngày hôm đó là một ngày mưa bão,hầu như là cả một ngày trời toàn mưa.Vì vậy nên khi bà tôi mang nó về tôi thấy lông nó ướt sũng.Có lẽ là chú chó nhỏ đã phải chịu những trận mưa lớn hôm qua.Nhưng may sao nó vẫn còn sống, vì nhờ sự chăm sóc tận tình của bà tôi và ý chí đã khiến kỳ tích xảy ra.Cho nên gia đình tôi đã đặt cho nó cái tên lucky ,với ý nghĩa may mắn đã cứu nó và cho nó được sống trong nhà tôi.

Đối với tôi may mắn ko chỉ với lucky mà còn với cả gia đình tôi nữa, vì từ khi có nó gia đình tôi có vẻ vui hơn.Vả lại con chó nhỏ suýt chết sau trận mưa bão lúc ấy giờ đây đã lớn hơn rồi.Với bộ lông màu vàng sẫm, hoặc màu nâu nhạt nhưng tai, mõm thường có màu sẫm hơn. Đôi tai dài, thường hay rũ xuống .Hốc mắt hình bầu dục nằm cách xa nhau.. Chân thẳng, bàn chân có hình bầu dục khá nhỏ và các ngón chân cong.Lucky được nhiều người biết đến là giống chó lạ, đã có nhiều người tìm đến nhà tôi và muốn mua nó.Nhưng cả nhà chỉ cười, không bán.Gia đình tôi rất yêu nó không chỉ vẻ đẹp mà còn sự dũng cảm của nó nữa.

Khi tôi lên bảy,trong một lần đi chơi và đang trên đường về, tôi bắt gặp một con chó đen to lớn .Trông nó có vẻ hung hăng nên lúc ấy tôi rất sợ hãi.Với tâm hồn non trẻ, lúc ấy tôi chỉ biết trông đợi ba má xuất hiện cứu tôi.Con chó ngày càng tiến gần với hàm răng sắc nhọn nhe ra.Tôi tuyệt vọng hét lên một tiếng và khóc to.Bỗng con lucky từ đâu xông đến,đứng trước tôi và chặn con chó kia.Khác với con đen kia , có vẻ lucky nhỏ hơn nó,nhưng tôi thấy nó lại không có một chút gì cho thấy nó nhân nhượng con kia.Và rồi nó xông đến con chó đen, tôi hét lên và nhìn lucky cách băn khoăn liệu nó có thắng ko?Sau một lúc giằng co, con chó đen đã bị lucky cắn cho một phát chạy mất.Còn lucky thì không sao cả, tôi chạy tới ôm lucky vào lòng và khóc,có lẽ khóc vì mừng nhưng cũng vì sợ.Khi về nhà,tôi kể cho ba má nghe chuyện xảy ra lúc nãy và lucky can đảm xông vào cắn con kia thế nào.Tuy lúc đầu ba má lo lắng tôi có bị sao hay không,nhưng sau đó ba má ôm tôi và lucky.Đặc biệt là lucky , cả một ngày hôm đó nó được khen ngợi rất nhiều và được má tôi đãi nó một món nó rất thích.Vì vậy nên nó có vẻ khoái chí sủa vang cả nhà.

Hiện giờ lucky vẫn còn sống với gia đình tôi.Và vị trí của nó vẫn vững mãi trong tim mọi người trong nhà .Càng ngày nó càng được ba má tôi,đặc biệt là tôi cưng chiều yêu quý. Cảm ơn ông trời đã cho gia đình một món quà tinh thần quá tuyệt vời.

Câu trả lời:

cái này mik tự làm có j ko hay góp ý nha hihi

Tôi là một nông dân nghèo ở làng Vũ Đại. Một lần nọ tôi qua nhà ông giáo mượn cái nồi nấu cháo tiếp khách.Ông giáo là người tri thức ,có học rộng hiểu sâu được mọi người trong làng quý trọng. Mượn được nồi, tôi cảm ơn gia đình ông giáo và đang định về ,thì nghe đâu tiếng hớt hải gọi ông giáo.Quay lại ,tôi nhìn thấy lão Hạc. Lão Hạc cách nhà tôi mấy căn , tuổi đã ngoài ngũ tuần,lão góa vợ và có một người con trai nhưng vì quá nghèo nên không thể lấy vợ cho người con mình.Song với tính lập dị, lão cố sống kham khổ ko chịu bán đất ,có tiền ko tiêu ,sống đói khát nên tôi và ko ít người ko ưa lão .Còn 1 điều quái dị nữa, đó là con chó của lão mà lão cưng nựng gọi là “cậu Vàng” như một bà hiếm hoi gọi đứa con cầu tự. Lão cho nó ăn cơm bằng một cái bát như 1 nhà giàu chốc chốc gắp thức ăn cho nó.Vừa thấy ông giáo bước ra chào, lão vôi nói :

- Cậu Vàng đi đời rồi ,ông giáo ạ !

Tôi giật mình sửng sốt .Con chó lão thương quý mà còn là kỉ vật của con trai lão sao tự dưng lại bán? Vốn có tính tò mò tôi cố nán lại nghe câu chuyện của lão.Ông giáo hỏi :

-Cụ bán rồi sao ?

Lão lặng yên một lúc ko chịu nói gì ,dường như lão muốn khóc thì phải? Nhưng rồi lão cố ra vẻ vui vẻ lão nói :

- Bán rồi ! họ vừa bán xong .

Trông lão cố vui vẻ,giả bộ cười nhưng tôi nhìn lão thì lão như mếu và đôi mắt ầng ậng nước.Ông giáo cx ái ngại hỏi tiếp:

-Thế nó cho bắt à?

Lúc này đây quả thật lão hạc khóc những giọt nước mắt của một ông lão dạn dày trong vất vả ,lam lũ.Mặt lão co rúm lại những vết nhăn xô lại nhau ép cho nước mắt chảy ,còn miệng lão móm mém mếu như đứa trẻ .Lão hu hu khóc…Sau một lúc khóc lão nói :

-Khốn nạn …Ông giáo ơi!...Nó có biết j đâu! Nó thấy tôi gọi thì chạy ra, vẫy đuôi mừng .Tôi cho nó ăn cơm…

Lão khóc nấc,rồi định thần đc 1 lúc lão tiếp:

-Nó đang ăn thì thằng Mục nấp trong nhà tóm lấy 2 cẳng sau nó dốc ngược nó lên.Bấy giờ cu câu câu mới biết cu câu chết! Rồi nó nhìn tôi như trách rằng “ A! Lão già tệ quá ! Tôi ăn ở vs lão như thế mà đối xử vs tôi như vậy à?”Thế ra tôi bằng ấy tuổi rồi mà đi lừa một con chó .

Nghe những lời nói chua xót của lão tôi cảm thấy những định kiến của tôi vs lão bỗng dưng biến mất ,sự đáng ghét của lão lúc trước được thay thế bằng sự đáng thương.Bỗng dưng tôi như muốn cảm thông.Cả ông giáo cx vậy ,ông ấy cũng muốn cảm thông .Ông giáo ns:

-Cụ cứ khéo tưởng tượng chứ nó chả biết j đâu! Vả lại ai nuôi chó mà chả bán hay giết thịt!Ta giết là hóa kiếp cho nó ,để cho nó làm kiếp khác.

Lão chua chát bảo :

-Ông giáo nói phải! Kiếp chó là kiếp khổ thì ta hóa kiếp cho nó để nó làm kiếp người ,may ra được sung sướng 1 chút …như kiếp tôi chẳng hạn!..

Thế rồi ông giáo mời ở lại uống trà và ăn mấy củ khoai luộc với hút thuốc lào .Chợt tôi nhớ nhà mình có khách ,muốn ở lại xem lão thế nào nhưng cx phải về .

Trên đường về tôi nghĩ đến lão Hạc. Một con người đầy tình thương và giàu lòng tự trọng .Một người mà đã mếu máo, khóc hu hu như trẻ con vì nỡ lừa một con chó. Một người đáng kính như vậy mà phải sống khổ, sống sở như vậy sao?Rồi câu nói của lão vs ông giáo hiện lên trong đầu tôi “kiếp chó là kiếp khổ thì ta hóa kiếp cho nó để nó làm kiếp người ,may ra được sung sướng 1 chút …như kiếp tôi chẳng hạn!”Những người nghèo khổ như chúng tôi, bị xã hội dồn đến đường cùng mà vẫn phải sống, vẫn phải tồn tại trên cái thế giới mục nát này.Vậy phải làm gì đây cho cuộc đời tươi sáng ,tốt đẹp và hạnh phúc hơn ?