Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Nam Định , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 16
Số lượng câu trả lời 204
Điểm GP 45
Điểm SP 39

Người theo dõi (30)

Đang theo dõi (3)


Câu trả lời:

" Thánh Gióng" là một truyền thuyết nói về người anh hùng giết giặc cứu nước đầu tiên trong lịch sử dân tộc Việt Nam. Trong câu chuyện có rất nhiều chi tiết hoang đường kì ảo lí thú và giàu ý nghĩa do nhân dân ta sáng tạo ra làm cho truyện li kì, hấp dẫn và sinh động hơn. Nhưung có lẽ chi tiết " Gióng ba năm không nói không cười nhưng sau khi gặp sứ giả, Gióng lớn nhanh như thổi và được nuôi lớn bằng cơm gạo nhân dân." là chi tiết quan trọng nhât. Kể từ khi cậu bé gặp sứ giả đòi đánh giặc cứu nước thì Gióng lớn nhanh như thổi. Cơm ăn mấy cũng không no, áo vừa mặc xong đã căng đứt chỉ. Hai cợ chồng già làm ra bao nhiêu cũng không đủ gạo nuôi con khôn lớn để đi đánh giặc cứu nước nên đành phải nhờ bà con làng xóm. Không một chút do dự. bà con đều vui lòng gom góp gạo nuôi Gióng và ai cũng mong cậu đi đánh giặc, cứu nước. Chi tiết đã nói lên sự trưởng thành vượt bậc của người anh hùng Việt Nam. Chính vì sức mạnh lòng yêu nước, căm thù giặc đã khiến Giónh có tầm vóc phi thường để ra trận, từ đó Gióng đã đáp ứng được yêu cầu đánh giặc cứu nước. Chi tiết bà con góp gạo nuôi cậu bé đã thể hiện tinh thần yêu nước, đoàn kết của nhân dân khi có giặc đến xâm lược. Gióng lớn lên bằng cơm gạo của nhân dân đã cho ta biết Gióng là sức mạnh của toàn thể người dân Việt Nam và đồng thời ca ngợi phong tục của nhân dân ta đã phải đổ bao mồ hôi, công lao để trồng lúa, trồng gạo cho những người anh hùng ra trận. Qua những chi tiết trên, ta thấy Gióng là một người rất gần gũi, lớn lao phi thường. Gióng luôn sống mãi trong lòng người dân và trở thành một trong bốn vị thần bất tử trong lòng dân Lạc Việt. Những chi tiết này con thể hiện trí tưởng tưởng phong phú của người Việt cổ và lôi cuốn hấp dẫn người đọc hơn.

Câu trả lời:

Trong cuộc đời này, ai ai cũng có những chuyện vui buồn. Tôi cũng vậy nhưng tôi vẫn còn nhớ chuyện tôi đã nói dối mẹ. Đó là một câu chuyện thật bổ ích và cũng nhờ nó đã cho tôi một bài học.

Hôm ấy là ngày sinh nhật của tôi. Tôi háo hức và chuẩn bị sinh nhật thật hoành tráng. Buổi sinh nhật diễn ra thật vui vẻ và tôi còn vui hơn nữa khi nhận được bao nhiêu món quà từ người thân, gia đình và bạn bè. Thời gian cứ trôi đi, cứ trôi đi, buổi sinh nhật cũng đã kết thúc. Mẹ bảo tôi:

- Linh ơi, con lên gác học bài đi!

Tôi vâng vâng dạ dạ rồi đi lên gác học bài. Tôi cố bài nhưng trong tâm trí tôi vẫn còn hiện lên những tiếng nói , tiếng cười trong buổi sinh nhật. Vậy là tôi không học bài nữa và tôi cũng rất tò mò xem món quà mà mọi người tặng cho tôi là gì. Tôi đóng cửa phòng lại và bóc từng món quà." Ôi! Toàn là những đồ mà mình thích. Nào là tiền, đồ chơi, sách, truyện...". Trời đã muộn rồi, tôi mệt quá, liền đi ngủ ngay. Sáng hôm sau, tôi ngủ tôi ngủ dậy và đi học bình thường. Bạn Mai - người bạn thân của tôi đến và hỏi:

- Này, Linh ơi, bạn học bài chưa?

Tôi ngạc nhiên:

- Ơ, hôm nay có cái gì đâu mà tôi phải học bài vậy?

- Hôm nay có bài kiểm tra. Bộ bạn quên ròi à? Cô giáo nói rồi mà!

- Ừ...Không có gì đâu!..Baj tranh thủ thời gian mà học bài đi!

Không may, đúng lúc đó, tiếng trống trường vang lên " Tùng..Tùng... Tùng". Ôi! Không thể nào, mình ocnf chưa học bài nữa mà! Cô Hồng bước vào lớp, cả lớp đứng dậy chào cô và đồng thanh:

- Chúc con chào cô ạ!

- Rồi các em ngồi xuống đi!

Cô mang một tập đề ra và nói:

- Như hôm trước cô đã bảo các em về nàh học bài để hôm nay kiểm tra! Chúc các em làm bài tốt!

Rồi tôi nhận bài kiểm tra… Đây là những kiến thức mà cô dạy rồi mà nhưng mình đã quên tất cả… và chỉ còn vài kiến thức xíu thôi! Thế rồi tôi làm được hai ba câu; còn mấy bạn khác đã làm gần hết rồi. Tôi đọc đầu bài và viết những gì tôi nghĩ. Thời gian cứ thế mà trôi, 45 phút làm bài đã hết. cả ngày ở trường tôi chỉ biết lo sợ và lo sợ. Trong đầu luôn luôn nghĩ đến hình ảnh ba mẹ tức giận và cho tôi một trận cuồng phong. Ba hồi tiếng trống trường vang lên báo hiệu đã kết thúc buổi học. Mẹ thấy tôi và gọi:

- Linh ơi, mẹ ở đây!

Tôi tiến gần chỗ mẹ đang đứng và nói:

- Con chào mẹ

- Ở trường, con làm bài thế nào?

- Hôm nay, ở trường, chúng con không làm bài kiểm tra. – Tôi nói dối mẹ

- Thôi con lên xe đi!

- Vâng ạ.

Buỏi tối, khi gia đìn tôi đang ăn cơm. Bỗng có tiếng chuông điện thoại reo lên: “Reng! Reng! Reng!”, tôi bắt đầu lo lắng… Thì ra đó là bác Năm gọi lên để ngày mai lên ăn giỗ. Mẹ bảo tôi:

- Con ạ, ngày mai chúng ta đi về quê thì phải nói với cô giáo một tiếng.

- Vâng…- Tôi nói li nhí trong cổ họng

Lúc đó, tôi ra ngày ngoài xem tivi. Rồi tôi nghe mẹ nói với cô:

- Chào cô, em là phụ huynh của cháu Nguyễn Phương Linh, lớp 6A6. Ngày mai nhà chúng tôi có việc nên cô cho cháu nghỉ một buổi ạ!

Tôi không biết mẹ và cô nói chuyện gì, tôi nghe mẹ nói với cô bằng giộng trầm hơn “Vâng… Vâng..Tôi sẽ bảo ban cháu ạ! Em chào cô!”. Sau cuộc trò chuyện đó, mẹ tỏ ra rất lạnh lung với tôi, thi thoảng mẹ mới nói một câu. Đêm đến, tôi không thể ngủ được trong tâm trạng bất an. Đầu óc tôi không nghĩ được gì ngoài cách cư xử của mẹ đối với tôi. Tôi cố nhắm ngủ nhưng không thành. Rồi tôi thiếp đi từ lúc nào không biết. Ngày hôm sau, tôi về quê cùng ba mẹ để ăn giỗ nhưng mẹ vẫn tỏ ra lạnh lung với tôi. Buổi ăn giỗ diễn ra suôn sẻ. Buổi tối hôm đó, mẹ sang phòng tôi và đưa cho tôi một cuốn truyện và nói:

- Con hãy đọc cuốn truyện này và khi con hiểu ra vấn đề thì hãy nói với mẹ!

Mẹ nói xong và ra khỏi phòng. Tôi cầm quyển truyện lên mà tay tôi run run. Nhìn tựa đề của truyện mà sao lạ vậy? – “Hạt giống tâm hồn”. Tôi mở trang đầu và bắt đầu đọc. Nó nói về lỗi lầm của con người: “ ta có thể nhìn thấy lỗi lầm của người khác nhưung còn khi ta nhìn lỗi lầm của mình thì sao? Nó luôn luôn ở đằng sau ta và không bao giờ tiến lên được, trừ khi nào ta nhận ra sai lầm của mình…”. Đọc từng đó thôi tôi đã biết mẹ muốn tôi nhận ra lỗi lầm của mình. Tôi quyết định sang phòng mẹ để xin lỗi. Tôi nói với mẹ:

- Con biết lỗi của mình rồi thưa mẹ, lần sau con sẽ khắc phục.

- Con biết lỗi là tốt rồi! Có lẽ con đã hiểu ý nghĩa của quyển “Hạt giống tâm hồn”. Lần sau con được như vậy, nghe chưa?

- Vâng ạ!

Khi về phòng tôi cảm thấy nhẹ nhõm hẳn đi! Tôi lên giường ngủ và bắt đầu mơ một giấc mơ tuyệt dẹp. Từ câu chuyện đó, tôi đã rút ra một bài học: đừng bao giờ nói dối bởi nói dối sẽ làm mất niềm tin của người khác và nó sẽ bào mòn nhân cách và đạo đức của bạn. Cho nên chúng ta cần phải sống trung thực để được mọi người quý mến và trở thành một người có ích trong xã hội.

Câu chuyện này đã trôi đi đã lâi rồi nhưng ý nghĩa của nó vẫn không phai mờ trong tâm trí tôi.

Câu trả lời:

Trong cuộc đời này, ai ai cũng có những chuyện vui buồn. Tôi cũng vậy nhưng tôi vẫn còn nhớ chuyện tôi đã nói dối mẹ. Đó là một câu chuyện thật bổ ích và cũng nhờ nó đã cho tôi một bài học.

Hôm ấy là ngày sinh nhật của tôi. Tôi háo hức và chuẩn bị sinh nhật thật hoành tráng. Buổi sinh nhật diễn ra thật vui vẻ và tôi còn vui hơn nữa khi nhận được bao nhiêu món quà từ người thân, gia đình và bạn bè. Thời gian cứ trôi đi, cứ trôi đi, buổi sinh nhật cũng đã kết thúc. Mẹ bảo tôi:

- Linh ơi, con lên gác học bài đi!

Tôi vâng vâng dạ dạ rồi đi lên gác học bài. Tôi cố bài nhưng trong tâm trí tôi vẫn còn hiện lên những tiếng nói , tiếng cười trong buổi sinh nhật. Vậy là tôi không học bài nữa và tôi cũng rất tò mò xem món quà mà mọi người tặng cho tôi là gì. Tôi đóng cửa phòng lại và bóc từng món quà." Ôi! Toàn là những đồ mà mình thích. Nào là tiền, đồ chơi, sách, truyện...". Trời đã muộn rồi, tôi mệt quá, liền đi ngủ ngay. Sáng hôm sau, tôi ngủ tôi ngủ dậy và đi học bình thường. Bạn Mai - người bạn thân của tôi đến và hỏi:

- Này, Linh ơi, bạn học bài chưa?

Tôi ngạc nhiên:

- Ơ, hôm nay có cái gì đâu mà tôi phải học bài vậy?

- Hôm nay có bài kiểm tra. Bộ bạn quên ròi à? Cô giáo nói rồi mà!

- Ừ...Không có gì đâu!..Baj tranh thủ thời gian mà học bài đi!

Không may, đúng lúc đó, tiếng trống trường vang lên " Tùng..Tùng... Tùng". Ôi! Không thể nào, mình ocnf chưa học bài nữa mà! Cô Hồng bước vào lớp, cả lớp đứng dậy chào cô và đồng thanh:

- Chúc con chào cô ạ!

- Rồi các em ngồi xuống đi!

Cô mang một tập đề ra và nói:

- Như hôm trước cô đã bảo các em về nàh học bài để hôm nay kiểm tra! Chúc các em làm bài tốt!

Rồi tôi nhận bài kiểm tra… Đây là những kiến thức mà cô dạy rồi mà nhưng mình đã quên tất cả… và chỉ còn vài kiến thức xíu thôi! Thế rồi tôi làm được hai ba câu; còn mấy bạn khác đã làm gần hết rồi. Tôi đọc đầu bài và viết những gì tôi nghĩ. Thời gian cứ thế mà trôi, 45 phút làm bài đã hết. cả ngày ở trường tôi chỉ biết lo sợ và lo sợ. Trong đầu luôn luôn nghĩ đến hình ảnh ba mẹ tức giận và cho tôi một trận cuồng phong. Ba hồi tiếng trống trường vang lên báo hiệu đã kết thúc buổi học. Mẹ thấy tôi và gọi:

- Linh ơi, mẹ ở đây!

Tôi tiến gần chỗ mẹ đang đứng và nói:

- Con chào mẹ

- Ở trường, con làm bài thế nào?

- Hôm nay, ở trường, chúng con không làm bài kiểm tra. – Tôi nói dối mẹ

- Thôi con lên xe đi!

- Vâng ạ.

Buỏi tối, khi gia đìn tôi đang ăn cơm. Bỗng có tiếng chuông điện thoại reo lên: “Reng! Reng! Reng!”, tôi bắt đầu lo lắng… Thì ra đó là bác Năm gọi lên để ngày mai lên ăn giỗ. Mẹ bảo tôi:

- Con ạ, ngày mai chúng ta đi về quê thì phải nói với cô giáo một tiếng.

- Vâng…- Tôi nói li nhí trong cổ họng

Lúc đó, tôi ra ngày ngoài xem tivi. Rồi tôi nghe mẹ nói với cô:

- Chào cô, em là phụ huynh của cháu Nguyễn Phương Linh, lớp 6A6. Ngày mai nhà chúng tôi có việc nên cô cho cháu nghỉ một buổi ạ!

Tôi không biết mẹ và cô nói chuyện gì, tôi nghe mẹ nói với cô bằng giộng trầm hơn “Vâng… Vâng..Tôi sẽ bảo ban cháu ạ! Em chào cô!”. Sau cuộc trò chuyện đó, mẹ tỏ ra rất lạnh lung với tôi, thi thoảng mẹ mới nói một câu. Đêm đến, tôi không thể ngủ được trong tâm trạng bất an. Đầu óc tôi không nghĩ được gì ngoài cách cư xử của mẹ đối với tôi. Tôi cố nhắm ngủ nhưng không thành. Rồi tôi thiếp đi từ lúc nào không biết. Ngày hôm sau, tôi về quê cùng ba mẹ để ăn giỗ nhưng mẹ vẫn tỏ ra lạnh lung với tôi. Buổi ăn giỗ diễn ra suôn sẻ. Buổi tối hôm đó, mẹ sang phòng tôi và đưa cho tôi một cuốn truyện và nói:

- Con hãy đọc cuốn truyện này và khi con hiểu ra vấn đề thì hãy nói với mẹ!

Mẹ nói xong và ra khỏi phòng. Tôi cầm quyển truyện lên mà tay tôi run run. Nhìn tựa đề của truyện mà sao lạ vậy? – “Hạt giống tâm hồn”. Tôi mở trang đầu và bắt đầu đọc. Nó nói về lỗi lầm của con người: “ ta có thể nhìn thấy lỗi lầm của người khác nhưung còn khi ta nhìn lỗi lầm của mình thì sao? Nó luôn luôn ở đằng sau ta và không bao giờ tiến lên được, trừ khi nào ta nhận ra sai lầm của mình…”. Đọc từng đó thôi tôi đã biết mẹ muốn tôi nhận ra lỗi lầm của mình. Tôi quyết định sang phòng mẹ để xin lỗi. Tôi nói với mẹ:

- Con biết lỗi của mình rồi thưa mẹ, lần sau con sẽ khắc phục.

- Con biết lỗi là tốt rồi! Có lẽ con đã hiểu ý nghĩa của quyển “Hạt giống tâm hồn”. Lần sau con được như vậy, nghe chưa?

- Vâng ạ!

Khi về phòng tôi cảm thấy nhẹ nhõm hẳn đi! Tôi lên giường ngủ và bắt đầu mơ một giấc mơ tuyệt dẹp. Từ câu chuyện đó, tôi đã rút ra một bài học: đừng bao giờ nói dối bởi nói dối sẽ làm mất niềm tin của người khác và nó sẽ bào mòn nhân cách và đạo đức của bạn. Cho nên chúng ta cần phải sống trung thực để được mọi người quý mến và trở thành một người có ích trong xã hội.

Câu chuyện này đã trôi đi đã lâi rồi nhưng ý nghĩa của nó vẫn không phai mờ trong tâm trí tôi.

Câu trả lời:

Trong cuộc đời này, ai ai cũng có những chuyện vui buồn. Tôi cũng vậy nhưng tôi vẫn còn nhớ chuyện tôi đã nói dối mẹ. Đó là một câu chuyện thật bổ ích và cũng nhờ nó đã cho tôi một bài học.

Hôm ấy là ngày sinh nhật của tôi. Tôi háo hức và chuẩn bị sinh nhật thật hoành tráng. Buổi sinh nhật diễn ra thật vui vẻ và tôi còn vui hơn nữa khi nhận được bao nhiêu món quà từ người thân, gia đình và bạn bè. Thời gian cứ trôi đi, cứ trôi đi, buổi sinh nhật cũng đã kết thúc. Mẹ bảo tôi:

- Linh ơi, con lên gác học bài đi!

Tôi vâng vâng dạ dạ rồi đi lên gác học bài. Tôi cố bài nhưng trong tâm trí tôi vẫn còn hiện lên những tiếng nói , tiếng cười trong buổi sinh nhật. Vậy là tôi không học bài nữa và tôi cũng rất tò mò xem món quà mà mọi người tặng cho tôi là gì. Tôi đóng cửa phòng lại và bóc từng món quà." Ôi! Toàn là những đồ mà mình thích. Nào là tiền, đồ chơi, sách, truyện...". Trời đã muộn rồi, tôi mệt quá, liền đi ngủ ngay. Sáng hôm sau, tôi ngủ tôi ngủ dậy và đi học bình thường. Bạn Mai - người bạn thân của tôi đến và hỏi:

- Này, Linh ơi, bạn học bài chưa?

Tôi ngạc nhiên:

- Ơ, hôm nay có cái gì đâu mà tôi phải học bài vậy?

- Hôm nay có bài kiểm tra. Bộ bạn quên ròi à? Cô giáo nói rồi mà!

- Ừ...Không có gì đâu!..Baj tranh thủ thời gian mà học bài đi!

Không may, đúng lúc đó, tiếng trống trường vang lên " Tùng..Tùng... Tùng". Ôi! Không thể nào, mình ocnf chưa học bài nữa mà! Cô Hồng bước vào lớp, cả lớp đứng dậy chào cô và đồng thanh:

- Chúc con chào cô ạ!

- Rồi các em ngồi xuống đi!

Cô mang một tập đề ra và nói:

- Như hôm trước cô đã bảo các em về nàh học bài để hôm nay kiểm tra! Chúc các em làm bài tốt!

Rồi tôi nhận bài kiểm tra… Đây là những kiến thức mà cô dạy rồi mà nhưng mình đã quên tất cả… và chỉ còn vài kiến thức xíu thôi! Thế rồi tôi làm được hai ba câu; còn mấy bạn khác đã làm gần hết rồi. Tôi đọc đầu bài và viết những gì tôi nghĩ. Thời gian cứ thế mà trôi, 45 phút làm bài đã hết. cả ngày ở trường tôi chỉ biết lo sợ và lo sợ. Trong đầu luôn luôn nghĩ đến hình ảnh ba mẹ tức giận và cho tôi một trận cuồng phong. Ba hồi tiếng trống trường vang lên báo hiệu đã kết thúc buổi học. Mẹ thấy tôi và gọi:

- Linh ơi, mẹ ở đây!

Tôi tiến gần chỗ mẹ đang đứng và nói:

- Con chào mẹ

- Ở trường, con làm bài thế nào?

- Hôm nay, ở trường, chúng con không làm bài kiểm tra. – Tôi nói dối mẹ

- Thôi con lên xe đi!

- Vâng ạ.

Buỏi tối, khi gia đìn tôi đang ăn cơm. Bỗng có tiếng chuông điện thoại reo lên: “Reng! Reng! Reng!”, tôi bắt đầu lo lắng… Thì ra đó là bác Năm gọi lên để ngày mai lên ăn giỗ. Mẹ bảo tôi:

- Con ạ, ngày mai chúng ta đi về quê thì phải nói với cô giáo một tiếng.

- Vâng…- Tôi nói li nhí trong cổ họng

Lúc đó, tôi ra ngày ngoài xem tivi. Rồi tôi nghe mẹ nói với cô:

- Chào cô, em là phụ huynh của cháu Nguyễn Phương Linh, lớp 6A6. Ngày mai nhà chúng tôi có việc nên cô cho cháu nghỉ một buổi ạ!

Tôi không biết mẹ và cô nói chuyện gì, tôi nghe mẹ nói với cô bằng giộng trầm hơn “Vâng… Vâng..Tôi sẽ bảo ban cháu ạ! Em chào cô!”. Sau cuộc trò chuyện đó, mẹ tỏ ra rất lạnh lung với tôi, thi thoảng mẹ mới nói một câu. Đêm đến, tôi không thể ngủ được trong tâm trạng bất an. Đầu óc tôi không nghĩ được gì ngoài cách cư xử của mẹ đối với tôi. Tôi cố nhắm ngủ nhưng không thành. Rồi tôi thiếp đi từ lúc nào không biết. Ngày hôm sau, tôi về quê cùng ba mẹ để ăn giỗ nhưng mẹ vẫn tỏ ra lạnh lung với tôi. Buổi ăn giỗ diễn ra suôn sẻ. Buổi tối hôm đó, mẹ sang phòng tôi và đưa cho tôi một cuốn truyện và nói:

- Con hãy đọc cuốn truyện này và khi con hiểu ra vấn đề thì hãy nói với mẹ!

Mẹ nói xong và ra khỏi phòng. Tôi cầm quyển truyện lên mà tay tôi run run. Nhìn tựa đề của truyện mà sao lạ vậy? – “Hạt giống tâm hồn”. Tôi mở trang đầu và bắt đầu đọc. Nó nói về lỗi lầm của con người: “ ta có thể nhìn thấy lỗi lầm của người khác nhưung còn khi ta nhìn lỗi lầm của mình thì sao? Nó luôn luôn ở đằng sau ta và không bao giờ tiến lên được, trừ khi nào ta nhận ra sai lầm của mình…”. Đọc từng đó thôi tôi đã biết mẹ muốn tôi nhận ra lỗi lầm của mình. Tôi quyết định sang phòng mẹ để xin lỗi. Tôi nói với mẹ:

- Con biết lỗi của mình rồi thưa mẹ, lần sau con sẽ khắc phục.

- Con biết lỗi là tốt rồi! Có lẽ con đã hiểu ý nghĩa của quyển “Hạt giống tâm hồn”. Lần sau con được như vậy, nghe chưa?

- Vâng ạ!

Khi về phòng tôi cảm thấy nhẹ nhõm hẳn đi! Tôi lên giường ngủ và bắt đầu mơ một giấc mơ tuyệt dẹp. Từ câu chuyện đó, tôi đã rút ra một bài học: đừng bao giờ nói dối bởi nói dối sẽ làm mất niềm tin của người khác và nó sẽ bào mòn nhân cách và đạo đức của bạn. Cho nên chúng ta cần phải sống trung thực để được mọi người quý mến và trở thành một người có ích trong xã hội.

Câu chuyện này đã trôi đi đã lâi rồi nhưng ý nghĩa của nó vẫn không phai mờ trong tâm trí tôi.

Câu trả lời:

Trong cuộc đời này, ai ai cũng có những chuyện vui buồn. Tôi cũng vậy nhưng tôi vẫn còn nhớ chuyện tôi đã nói dối mẹ. Đó là một câu chuyện thật bổ ích và cũng nhờ nó đã cho tôi một bài học.

Hôm ấy là ngày sinh nhật của tôi. Tôi háo hức và chuẩn bị sinh nhật thật hoành tráng. Buổi sinh nhật diễn ra thật vui vẻ và tôi còn vui hơn nữa khi nhận được bao nhiêu món quà từ người thân, gia đình và bạn bè. Thời gian cứ trôi đi, cứ trôi đi, buổi sinh nhật cũng đã kết thúc. Mẹ bảo tôi:

- Linh ơi, con lên gác học bài đi!

Tôi vâng vâng dạ dạ rồi đi lên gác học bài. Tôi cố bài nhưng trong tâm trí tôi vẫn còn hiện lên những tiếng nói , tiếng cười trong buổi sinh nhật. Vậy là tôi không học bài nữa và tôi cũng rất tò mò xem món quà mà mọi người tặng cho tôi là gì. Tôi đóng cửa phòng lại và bóc từng món quà." Ôi! Toàn là những đồ mà mình thích. Nào là tiền, đồ chơi, sách, truyện...". Trời đã muộn rồi, tôi mệt quá, liền đi ngủ ngay. Sáng hôm sau, tôi ngủ tôi ngủ dậy và đi học bình thường. Bạn Mai - người bạn thân của tôi đến và hỏi:

- Này, Linh ơi, bạn học bài chưa?

Tôi ngạc nhiên:

- Ơ, hôm nay có cái gì đâu mà tôi phải học bài vậy?

- Hôm nay có bài kiểm tra. Bộ bạn quên ròi à? Cô giáo nói rồi mà!

- Ừ...Không có gì đâu!..Baj tranh thủ thời gian mà học bài đi!

Không may, đúng lúc đó, tiếng trống trường vang lên " Tùng..Tùng... Tùng". Ôi! Không thể nào, mình ocnf chưa học bài nữa mà! Cô Hồng bước vào lớp, cả lớp đứng dậy chào cô và đồng thanh:

- Chúc con chào cô ạ!

- Rồi các em ngồi xuống đi!

Cô mang một tập đề ra và nói:

- Như hôm trước cô đã bảo các em về nàh học bài để hôm nay kiểm tra! Chúc các em làm bài tốt!

Rồi tôi nhận bài kiểm tra… Đây là những kiến thức mà cô dạy rồi mà nhưng mình đã quên tất cả… và chỉ còn vài kiến thức xíu thôi! Thế rồi tôi làm được hai ba câu; còn mấy bạn khác đã làm gần hết rồi. Tôi đọc đầu bài và viết những gì tôi nghĩ. Thời gian cứ thế mà trôi, 45 phút làm bài đã hết. cả ngày ở trường tôi chỉ biết lo sợ và lo sợ. Trong đầu luôn luôn nghĩ đến hình ảnh ba mẹ tức giận và cho tôi một trận cuồng phong. Ba hồi tiếng trống trường vang lên báo hiệu đã kết thúc buổi học. Mẹ thấy tôi và gọi:

- Linh ơi, mẹ ở đây!

Tôi tiến gần chỗ mẹ đang đứng và nói:

- Con chào mẹ

- Ở trường, con làm bài thế nào?

- Hôm nay, ở trường, chúng con không làm bài kiểm tra. – Tôi nói dối mẹ

- Thôi con lên xe đi!

- Vâng ạ.

Buỏi tối, khi gia đìn tôi đang ăn cơm. Bỗng có tiếng chuông điện thoại reo lên: “Reng! Reng! Reng!”, tôi bắt đầu lo lắng… Thì ra đó là bác Năm gọi lên để ngày mai lên ăn giỗ. Mẹ bảo tôi:

- Con ạ, ngày mai chúng ta đi về quê thì phải nói với cô giáo một tiếng.

- Vâng…- Tôi nói li nhí trong cổ họng

Lúc đó, tôi ra ngày ngoài xem tivi. Rồi tôi nghe mẹ nói với cô:

- Chào cô, em là phụ huynh của cháu Nguyễn Phương Linh, lớp 6A6. Ngày mai nhà chúng tôi có việc nên cô cho cháu nghỉ một buổi ạ!

Tôi không biết mẹ và cô nói chuyện gì, tôi nghe mẹ nói với cô bằng giộng trầm hơn “Vâng… Vâng..Tôi sẽ bảo ban cháu ạ! Em chào cô!”. Sau cuộc trò chuyện đó, mẹ tỏ ra rất lạnh lung với tôi, thi thoảng mẹ mới nói một câu. Đêm đến, tôi không thể ngủ được trong tâm trạng bất an. Đầu óc tôi không nghĩ được gì ngoài cách cư xử của mẹ đối với tôi. Tôi cố nhắm ngủ nhưng không thành. Rồi tôi thiếp đi từ lúc nào không biết. Ngày hôm sau, tôi về quê cùng ba mẹ để ăn giỗ nhưng mẹ vẫn tỏ ra lạnh lung với tôi. Buổi ăn giỗ diễn ra suôn sẻ. Buổi tối hôm đó, mẹ sang phòng tôi và đưa cho tôi một cuốn truyện và nói:

- Con hãy đọc cuốn truyện này và khi con hiểu ra vấn đề thì hãy nói với mẹ!

Mẹ nói xong và ra khỏi phòng. Tôi cầm quyển truyện lên mà tay tôi run run. Nhìn tựa đề của truyện mà sao lạ vậy? – “Hạt giống tâm hồn”. Tôi mở trang đầu và bắt đầu đọc. Nó nói về lỗi lầm của con người: “ ta có thể nhìn thấy lỗi lầm của người khác nhưung còn khi ta nhìn lỗi lầm của mình thì sao? Nó luôn luôn ở đằng sau ta và không bao giờ tiến lên được, trừ khi nào ta nhận ra sai lầm của mình…”. Đọc từng đó thôi tôi đã biết mẹ muốn tôi nhận ra lỗi lầm của mình. Tôi quyết định sang phòng mẹ để xin lỗi. Tôi nói với mẹ:

- Con biết lỗi của mình rồi thưa mẹ, lần sau con sẽ khắc phục.

- Con biết lỗi là tốt rồi! Có lẽ con đã hiểu ý nghĩa của quyển “Hạt giống tâm hồn”. Lần sau con được như vậy, nghe chưa?

- Vâng ạ!

Khi về phòng tôi cảm thấy nhẹ nhõm hẳn đi! Tôi lên giường ngủ và bắt đầu mơ một giấc mơ tuyệt dẹp. Từ câu chuyện đó, tôi đã rút ra một bài học: đừng bao giờ nói dối bởi nói dối sẽ làm mất niềm tin của người khác và nó sẽ bào mòn nhân cách và đạo đức của bạn. Cho nên chúng ta cần phải sống trung thực để được mọi người quý mến và trở thành một người có ích trong xã hội.

Câu chuyện này đã trôi đi đã lâi rồi nhưng ý nghĩa của nó vẫn không phai mờ trong tâm trí tôi.

Câu trả lời:

Trong cuộc đời này, ai ai cũng có những chuyện vui buồn. Tôi cũng vậy nhưng tôi vẫn còn nhớ chuyện tôi đã nói dối mẹ. Đó là một câu chuyện thật bổ ích và cũng nhờ nó đã cho tôi một bài học.

Hôm ấy là ngày sinh nhật của tôi. Tôi háo hức và chuẩn bị sinh nhật thật hoành tráng. Buổi sinh nhật diễn ra thật vui vẻ và tôi còn vui hơn nữa khi nhận được bao nhiêu món quà từ người thân, gia đình và bạn bè. Thời gian cứ trôi đi, cứ trôi đi, buổi sinh nhật cũng đã kết thúc. Mẹ bảo tôi:

- Linh ơi, con lên gác học bài đi!

Tôi vâng vâng dạ dạ rồi đi lên gác học bài. Tôi cố bài nhưng trong tâm trí tôi vẫn còn hiện lên những tiếng nói , tiếng cười trong buổi sinh nhật. Vậy là tôi không học bài nữa và tôi cũng rất tò mò xem món quà mà mọi người tặng cho tôi là gì. Tôi đóng cửa phòng lại và bóc từng món quà." Ôi! Toàn là những đồ mà mình thích. Nào là tiền, đồ chơi, sách, truyện...". Trời đã muộn rồi, tôi mệt quá, liền đi ngủ ngay. Sáng hôm sau, tôi ngủ tôi ngủ dậy và đi học bình thường. Bạn Mai - người bạn thân của tôi đến và hỏi:

- Này, Linh ơi, bạn học bài chưa?

Tôi ngạc nhiên:

- Ơ, hôm nay có cái gì đâu mà tôi phải học bài vậy?

- Hôm nay có bài kiểm tra. Bộ bạn quên ròi à? Cô giáo nói rồi mà!

- Ừ...Không có gì đâu!..Baj tranh thủ thời gian mà học bài đi!

Không may, đúng lúc đó, tiếng trống trường vang lên " Tùng..Tùng... Tùng". Ôi! Không thể nào, mình ocnf chưa học bài nữa mà! Cô Hồng bước vào lớp, cả lớp đứng dậy chào cô và đồng thanh:

- Chúc con chào cô ạ!

- Rồi các em ngồi xuống đi!

Cô mang một tập đề ra và nói:

- Như hôm trước cô đã bảo các em về nàh học bài để hôm nay kiểm tra! Chúc các em làm bài tốt!

Rồi tôi nhận bài kiểm tra… Đây là những kiến thức mà cô dạy rồi mà nhưng mình đã quên tất cả… và chỉ còn vài kiến thức xíu thôi! Thế rồi tôi làm được hai ba câu; còn mấy bạn khác đã làm gần hết rồi. Tôi đọc đầu bài và viết những gì tôi nghĩ. Thời gian cứ thế mà trôi, 45 phút làm bài đã hết. cả ngày ở trường tôi chỉ biết lo sợ và lo sợ. Trong đầu luôn luôn nghĩ đến hình ảnh ba mẹ tức giận và cho tôi một trận cuồng phong. Ba hồi tiếng trống trường vang lên báo hiệu đã kết thúc buổi học. Mẹ thấy tôi và gọi:

- Linh ơi, mẹ ở đây!

Tôi tiến gần chỗ mẹ đang đứng và nói:

- Con chào mẹ

- Ở trường, con làm bài thế nào?

- Hôm nay, ở trường, chúng con không làm bài kiểm tra. – Tôi nói dối mẹ

- Thôi con lên xe đi!

- Vâng ạ.

Buỏi tối, khi gia đìn tôi đang ăn cơm. Bỗng có tiếng chuông điện thoại reo lên: “Reng! Reng! Reng!”, tôi bắt đầu lo lắng… Thì ra đó là bác Năm gọi lên để ngày mai lên ăn giỗ. Mẹ bảo tôi:

- Con ạ, ngày mai chúng ta đi về quê thì phải nói với cô giáo một tiếng.

- Vâng…- Tôi nói li nhí trong cổ họng

Lúc đó, tôi ra ngày ngoài xem tivi. Rồi tôi nghe mẹ nói với cô:

- Chào cô, em là phụ huynh của cháu Nguyễn Phương Linh, lớp 6A6. Ngày mai nhà chúng tôi có việc nên cô cho cháu nghỉ một buổi ạ!

Tôi không biết mẹ và cô nói chuyện gì, tôi nghe mẹ nói với cô bằng giộng trầm hơn “Vâng… Vâng..Tôi sẽ bảo ban cháu ạ! Em chào cô!”. Sau cuộc trò chuyện đó, mẹ tỏ ra rất lạnh lung với tôi, thi thoảng mẹ mới nói một câu. Đêm đến, tôi không thể ngủ được trong tâm trạng bất an. Đầu óc tôi không nghĩ được gì ngoài cách cư xử của mẹ đối với tôi. Tôi cố nhắm ngủ nhưng không thành. Rồi tôi thiếp đi từ lúc nào không biết. Ngày hôm sau, tôi về quê cùng ba mẹ để ăn giỗ nhưng mẹ vẫn tỏ ra lạnh lung với tôi. Buổi ăn giỗ diễn ra suôn sẻ. Buổi tối hôm đó, mẹ sang phòng tôi và đưa cho tôi một cuốn truyện và nói:

- Con hãy đọc cuốn truyện này và khi con hiểu ra vấn đề thì hãy nói với mẹ!

Mẹ nói xong và ra khỏi phòng. Tôi cầm quyển truyện lên mà tay tôi run run. Nhìn tựa đề của truyện mà sao lạ vậy? – “Hạt giống tâm hồn”. Tôi mở trang đầu và bắt đầu đọc. Nó nói về lỗi lầm của con người: “ ta có thể nhìn thấy lỗi lầm của người khác nhưung còn khi ta nhìn lỗi lầm của mình thì sao? Nó luôn luôn ở đằng sau ta và không bao giờ tiến lên được, trừ khi nào ta nhận ra sai lầm của mình…”. Đọc từng đó thôi tôi đã biết mẹ muốn tôi nhận ra lỗi lầm của mình. Tôi quyết định sang phòng mẹ để xin lỗi. Tôi nói với mẹ:

- Con biết lỗi của mình rồi thưa mẹ, lần sau con sẽ khắc phục.

- Con biết lỗi là tốt rồi! Có lẽ con đã hiểu ý nghĩa của quyển “Hạt giống tâm hồn”. Lần sau con được như vậy, nghe chưa?

- Vâng ạ!

Khi về phòng tôi cảm thấy nhẹ nhõm hẳn đi! Tôi lên giường ngủ và bắt đầu mơ một giấc mơ tuyệt dẹp. Từ câu chuyện đó, tôi đã rút ra một bài học: đừng bao giờ nói dối bởi nói dối sẽ làm mất niềm tin của người khác và nó sẽ bào mòn nhân cách và đạo đức của bạn. Cho nên chúng ta cần phải sống trung thực để được mọi người quý mến và trở thành một người có ích trong xã hội.

Câu chuyện này đã trôi đi đã lâi rồi nhưng ý nghĩa của nó vẫn không phai mờ trong tâm trí tôi.