Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Chưa có thông tin , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 20
Số lượng câu trả lời 881
Điểm GP 115
Điểm SP 861

Người theo dõi (129)

iiipontyu
dnxhfcdrja
An Diệp Nhiên
Đặng Quốc Huy
Hải Đăng

Đang theo dõi (12)

Trịnh Seiyuu
Phương Trâm
 Mashiro Shiina
Xuân Dinh
Admin

Câu trả lời:

Mình gợi ý trc nhé! Hồi trc mình có thi kể chuyện zề Bác! Câu chuyện của mình rất có ý nghĩa và mình đã đc giải nhất nhé!
Câu chuyện như sau:(nếu ko vừa ý bn thì thôi nhé)

Chuyện xảy ra vào một buổi sáng đẹp trời, Bác Hồ đến thăm các cháu ở trại Kim Đồng. Ngay từ phút đặt chân đến cổng trại nhìn bờ rào dăng dây thép gai, trong mắt Bác hiện lên sự nhức nhói. Nói chuyện với các đồng chí cán bộ trại, giọng bác nhẹ nhàng nhưng vô cùng thấm thía:

- “Đây là nơi nuôi dạy các cháu mồ côi, được mang tên liệt sĩ Kim Đồng sao các cô, các chú lại đây thép gai như một nhà tù thế này ?”.

Một đồng chí cán bộ phụ trách thưa:

- Dạ thưa Bác, cơ ngơi của thời đại cũ để lại đấy ạ !

Bác lắc đầu: Các cô, các chú phải tháo gỡ đám dây thép gai ngay. Chế độ cũ

nhóm các cháu vào đây, chúng ta tiếp tục nuôi dạy vì tương lai của các cháu.

Rồi Bác đi thăm phòng ăn , phòng ngủ, phòng học tập, phòng các cháu vui chơi. Bác khen : “Được cái gọn gàng, ngăn nắp, sạch sẽ, nhưng còn thế nào các cô, các chú có biết không ?

Mọi người vừa xúc động , vừa lúng túng chú Thuận đáp:

- Thưa Bác các cháu ở trại còn chật chội ạ !

Bác mỉm cười và nói :

- Chú mới nói đúng có một phần nhỏ thôi.

Đối với các cháu mồ côi, cái lớn nhất là phải bù đắp tình thương. Các cháu đã không con bố, mẹ thì các cô chú là bố, là mẹ của các cháu. Các cô, các chú nuôi dạy phải đem cả tấm lòng của người làm cha, làm mẹ mà cư xử, mà săn sóc, dạy bảo các cháu. Bác thấy ở đây đối với các cháu còn cái vẻ “trại lính”, thiếu cái ấm cúng của gia đình. Dạy cho các cháu vào khuôn phép, sống có kỷ luật, trật tự là đúng, nhưng không để các cháu mất cái hồn nhiên, mất cái vui tươi thoải mái. Đừng biến các cháu thành các “ông cụ non”. Các cô, các chú phải làm sao cho các cháu thấy trại trẻ Kim Đồng này là gia đình, đi xa các cháu nhớ, lúc ở nhà các cháu

vui. Được như vậy thì cần gì phải rào dây thép gai, phải canh phòng nghiêm ngặt với các cháu ?

Rồi Bác hỏi một đồng chí phụ trách

- Những cháu kém có nhiều không ?

Thưa Bác còn nhiều lắm ạ !

- Nhiều là bao nhiêu ?

đồng chí phụ trách hơi bối rối, Bác nhắc nhở ngay:

- Quản lý các cháu thì cần biết cụ thể từng cháu một, biết chắc chắn cái dở, cái

hay của mỏi đứa. Có như vậy mới có kết quả tốt được

và Bác lại hỏi chú Thuận đứng bên :

- Cho Bác gặp cháu nào kém nhất trại .

- Em Quốc đứng khoanh tay trước mặt Bác, Bác trìu mến vuốt nhẹ tóc em, Bác

hỏi :

- Tên cháu là gì ?

- Thưa Bác tên cháu là Quốc Lủi ạ ! Bác nhìn em ái ngại.

- Ai đặt cho cháu cái tên ấy ?

- Dạ thưa Bác các bạn gọi cháu thế ạ!

- Vì sao các bạn gọi cháu là Quốc Lủi ?

- Thưa Bác …cháu …hay chốn trại, cháu chui qua hàng rào, lủi vào các ngõ

phố ạ !

- Sao cháu không chịu ở trong trại mà lai trốn ra bên ngoài.

- Thưa Bác ở trong trại khổ cực lắm ạ !

- Khổ cực như thế nào ?

- Chúng cháu bị gò bó đủ thứ ạ !

- Cháu nói rõ sự gò bó cho Bác nghe nào ?

- Thưa Bác …Quốc nghẹn ngào, không nói nên lời.

- Bác xoa đầu em và Bác khuyên Quốc “Từ nay cháu phấn đấu bỏ cái tên “lủi”

giữ lại cái tên Quốc. Bác cầm tay em Quốc đi ra cả trại đang chờ đón Bác, Bác thân mật kể cho các em, nghe gương tốt của các em thiếu nhi chống Pháp, gương các bạn thiếu nhi Liên Xô. Các em không cầm được nước mắt khi nghe Bác kể về thời niên thiếu của mình, Bác đã từng ước ao có một cái đồ chơi, được mẹ mua cho tấm áo mới trong ngày tết, và Bác cũng đã chịu cảnh mồ côi mẹ khi mới lên 9 lên 10; phải trèo trạo bế em bên hông đi xin sữa cho em khi mẹ qua đời …

Những lời căn dặn của Bác thân thương như lời của người ông khi ông dặn

cháu:

- Các cháu phải nghe lời các cô, các chú phụ trách, thiếu nhi thì phải ngoan,

phải thật thà, lễ phép với người lớn, kính trọng người già, giúp đỡ người tàn tật, ốm đau, các cháu trong tập thể với nhau thì càng phải thương yêu nhau, như anh em ruột thịt và phải dũng cảm sửa chữa khuyết điểm, những thói hư tật xấu để lớn lên làm chủ đất nước, đừng để mình là gánh nặng của xã hội.

Rồi Bác hỏi :

- Các cháu có hứa làm được điều bác căn dặn không nào ?

- Một tiếng “có” vang lên, Bác còn căn dặn thêm là phải noi theo

gương liệt sĩ Kim Đồng. Em nào có kết quả tốt Bác sẽ gửi phần thưởng “Nếu cả trại tiến bộ vượt bậc Bác sẽ còn về thăm nhiều lần nữa”.

Hôm đó Bác đã dành rất nhiều quà cho các em, có những ẻm đã không

ăn món quà của Bác mà giữ lại như một kỷ vật đáng nhớ trong đời.

- Từ hôm nhận quà của Bác, trong mắt các em ngời lên niềm vui. Em Quốc

không lủi ra ngoài như trước nữa mà giữ gìn mình như giữ gìn kỷ niệm món quà của Bác trong trái tim.

“Hiền dữ phải đâu là tính sẵn

Phần nhiều do giáo dục mà nên”.

Theo quan điểm của Bác,giáo dục có một ý nghĩa rất quan trọng đối với sự

hình thành nhân cách của con người. Bác dạy chúng em phải có tình yêu thương thật sự. Đem lòng yêu thương mà cảm hoá con người. Đối với những bạn có hoàn cảnh khó khăn phải dành cho các bạn một sự quan tâm, ưu ái đặc biệt.

Giờ đây, đất nước ta đã hoà bình, trẻ em được chăm lo trong tình thương yêu

của gia đình, cộng đồng và toàn xã hội. Công ước quốc tế về quyền trẻ em được thông qua, điều đó khẳng định sự quan tâm của Đảng và Nhà Nước. Nhưng đâu đó trong sự xô bồ của cuộc sống ta vẫn bắt gặp những mảnh đời bất hạnh; những bạn trẻ không nơi nương tựa đang rất cần “Mái ấm tình thương”. Bản thân em đang là một học sinh ngồi trên ghế nhà trường em sẽ đem hết sức lực và tài năng cùng gắn bó với một lời hứa mãi mãi yêu thương mọi người, nhất là những bạn khó khăn hơn mình. Tiếp đó em sẽ không ngừng phấn đấu đật được thành tích cao trong học tậpvà cố gắng rèn luyện để không phụ tình cảm và niềm tin của mọi người. Đồng thời em sẽ quan tâm đến những bạn học sinh quá ham mê vào những trò chơi vô bổ mà quên đi nhiệm vụ học tập của mình, bản thân em và kêu gọi mọi người cùng sẽ chia với những em nhỏ kém may mắn, tàn tật, mồ côi cha mẹ…mong sao các em quên đi những đau thương mất mát để luôn vui tươi, tin yêu cuộc đời hơn.
Hơi dài! bn tham khảo nhé!

Câu trả lời:

Năm nào cũng thế, cứ mỗi dịp Tết đến, mẹ lại cho tôi tới chợ để sắm Tết. Những ngày này, chợ Tết bao giờ cũng rất đông vui , náo nhiệt. Nhưng chợ Tết năm nay để lại cho tôi ấn tượng sâu sắc nhất

Sáng sớm, hai mẹ con tôi đã đến chợ. Phía đông, mặt trời còn ngái ngủ sau lớp mây hồng phơn phớt. Vậy mà, chợ đã khá đông rồi. Có lẽ ai cũng muốn nhanh chân lựa những món hàng còn mới. Từng tốp, từng tốp người quang gánh kĩu kịt, tíu tít đổ về chợ. Tiếng trò chuyện râm ran khiến cả khu chợ ồn ào, náo nhiệt khác với ngày thường. Ngay lối vào chợ là hàng bán lá dong. Lá dong được xếp thành từng đống lớn gọn ghẽ, xanh mươn mướt. Cạnh đó là những bó ống dang để chẻ lạt, gói bánh chưng. Kế đó là dãy bán măng khô, nấm hương, mộc nhĩ,… và các loại cây thuốc quý như cam thảo, sa nhân, hồi, quế – những đặc sản mang hương vị của núi rừng. Các cô bán hàng, giọng ngọt như đường, đon đả chào mời khách mua hàng. Bên trái chợ là khu bán hoa quả. Những quả chuối vàng ruộm, mập mạp, đều đặn trông như những ngón tay đang khum khum xoè ra. Quả bưởi to, tròn màu nắng ấm, còn nguyen cuống lá xanh. Những rổ cam ngọt lành, quả hồng xiêm màu nâu xám. Còn nữa là chùm nho tím với những quả treo lúc lỉu, mọng nước… Tất cả đều được cô bán hàng sắp xếp nhìn thật vui mắt. Chếch sang một chút là nơi bán rau, đủ các loại cây nhà lá vườn. Củ su hào còn nguyên phấn trắng, cải bẹ mỡ màng. Cà chua đỏ ối, chín căng mọng xếp vào từng giỏ lớn cạnh những bó hành dọc xanh, củ trắng nõn nà. Tất cả đều tươi xanh roi rói. Đi tiến lên chút nữa là quầy bán bánh kẹo. Những hộp mứt, hộp kẹo, bánh được trang trí với nhiều hình dạng và màu sắc sặc sỡ trông thật bắt mắt. Những thỏi kẹo sôcôla hay những gói bánh trứng càng vì thế mà ngon lành hơn. Những lon bia, chai rượu cũng được tô điểm mới lạ, đẹp hơn mọi ngày. Mẹ tôi vào lựa hai chai rượu một gói bánh về chuẩn bị thắp hương. Bước ra khỏi quầy bánh kẹo, tôi và mẹ đến xem quần áo tại một cửa hàng đối diện. Những tấm thổ cẩm, những tấm vải dệt rực rỗ sắc màu làm tôi hoa cả mắtKẻ mua, người bán ồn ào, tấp nập. Mấy cô gái trẻ ướm thử những thứ mình định mua rồi quay ra nhìn nhau cười khúc khích. Mẹ chọn cho tôi và Đạt mỗi đứa một bộ để diện đi chơi Tết. Chen giữa dòng người, hai mẹ con tôi như bị cuốn đi trong nhuẽng tiếng chào mời tíu tít. Luồn lách mãi mới đến được hàng hoa. Vươn lên tán lá dày, xanh mát là hàng chục bông hồng đua nhau toả hương khoe sắc. Chúng khoác lên mmình bộ dạ hội đỏ thắm, cao sang cùng những viên kim cương điểm xuyết cho tà áo rực rỡ. Cạnh đó là những bông cúc gắn liền với mùa thu trong sáng, dịu êm. Những bông hoa vàng tươi, kiêu hãnh chao nghiêng theo làn gió nhẹ khoe những cánh vàng e ấp, mịn màng. Chúng như mời gọi các nàng ong, nàng bướm tụ hội. A, kia rồi! Cây bích đào duyên dáng với hàng ngàn, hàng vạn chồi non, lộc biếc như vô vàn những ánh nến lấp lánh ẩn hiện dưới nắng sớm. Nép sau tà áo xanh mơn mởn, những cánh hoa phơn phớt hồng đầu tiên đã hé nở, chào đón Tết đến. Cạnh đó là nơi bán đèn lồng. Những chiếc đèn lồng đỏ rực rỡ để trang trí nhà cửa, cầu cho mọi nguời năm mới tốt lành.
Các bạn hk zz nhoa! Happy New Year