Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hải Dương , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 57
Số lượng câu trả lời 223
Điểm GP 30
Điểm SP 313

Người theo dõi (52)

Vũ Thế Hải
Akisamisakura
vu van hai
b. ong bong

Đang theo dõi (0)


Câu trả lời:

Sau khi chôn cất Dế Choắt, tôi đứng lặng hồi lâu trước nấm mồ mời đắp của người bạn xấu số, suy nghĩ về việc làm dại dột, ngông cuồng của mình và cảm thấy hổ thẹn, ân hận vô cùng
Biết mình có ưu thế về sức khỏe nên tôi thích bắt nạt những người hàng xóm nhỏ bé xung quanh.Tôi đã quát những chị Cào Cào ngụ ngoài đầu bờ
Thỉnh thoảng tôi còn ngứa chân đá anh Gọng Vó vừa ngơ ngác dưới đầm lên.Không có ai dạy dỗ, ngăn cản, tôi cứ tưởng thế là hay, là giỏi.Chuyện bắt nạt mọi người là đáng trách, song cũng còn có thể tha thứ được; nhưng việc tôi bày trò tinh nghịch trêu chọc chi Cốc khiến Dế Choắt bị hiểu lầm dẫn đến cái chết thì quả là tội của tôi quá lớn, không thể tha thứ được.Tôi tự nguyền rủa mình là thằng hèn nhát, dám chơi mà không dám chịu.Nếu tôi không hát ghẹo chị Cốc bằng những lời lẽ hỗn xược thì chi đâu có nổi giận, Dế Choắt đâu có bị đòn oan.Chỉ vì mốn thỏa cái tính hiếu thắng và tinh nghịch của mìnhmà tôi trở thành kẻ giết người.Lúc này tôi tự trách mình và ân hận vô cùng nhưng mọi việc đều đã muộn. Dế Choắt ốm yếu và đáng thương đã nằm yên trong lòng đất.
Tôi thành tâm xin lỗi Dế Choắt và hứa sẽ quyết tâm thay đổi tính nết, từ bỏ thói hung hăng, ngỗ nghịch, kiêu ngạo để trở thành người có ích cho đời
Tôi sẽ khắc ghi câu chuyện đau lòng này và lấy đó làm bài học đường đời đầu tiên thấm thía cho mình.  

Câu trả lời:

Ta là Sơn Tinh, vị thần cai quản núi Tản Viên hùng vĩ. Hôm nay ngồi ngắm cảnh Phong Châu xanh tươi trù phú với những cánh đồng bát ngát, những vườn cây hoa trái tỏa hương ngào ngạt ta bỗng bồi hồi nhớ lại câu chuyện năm xưa…

    

Hồi đó, vua Hùng thứ mười tám có một cô con gái tên là Mị Nương xinh đẹp nết na. Vua rất thương con nên muốn kén cho nàng một tấm chồng xứng đáng.

Được tin vua mở hội kén rể, ta nhanh chóng cưỡi bạch hổ đến thành Phong Châu xin cầu hôn công chúa.

Khi ta bước chân vào cung điện thì cùng lúc đó cũng có một vị thần đến cầu hôn. Vị thần này cưỡi trên một con rồng uy nghi. Vua truyền ta và vị thần đó vào. Vị thần đó xưng là Thủy Tinh và xin đươc trổ tài trước. Thủy Tinh hô mưa, gọi gió, làm giông bão, sấm chớp nổi đùng đùng, cây cối nghiêng ngả. Vua Hùng và các vị Lạc hầu có vẻ khiếp sợ. Đến lượt ta trổ tài, ta vẫy tay về phía đông, phía đông nổi cồn bãi, vẫy tay về phía tây, phía tây mọc lên từng dãy núi đồi và hiện ra những cánh đồng bát ngát, những khu vườn sai trĩu quả.

 

 

Vua Hùng băn khoăn không biết chọn ai bèn gọi các Lạc hầu vào bàn bạc. Một lúc sau vua ra bảo ta và Thủy Tinh: Các thần đều ngang tài ngang sức, trẫm không biết chọn ai cả, vậy ngày mai ai mang sính lễ đến trước ta sẽ gả con gái cho. Ta và Thủy Tinh hỏi sính lỗ cần những gi, vua bảo: Một trăm ván cơm nếp, một trăm nẹp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngưa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi.

    

Mờ sáng tinh mơ ngày hôm sau, khi ánh bình minh của một ngày mới chưa xuất hiện, khi bầu trời còn chìm trong màn sương huyền ảo thì ta và đoàn tùy tùng đã hối hả lên đường. Khi đến thì Thủy Tinh vẫn chưa tới, ta dâng sính lễ cho vua Hùng và vui mừng được rước Mị Nương về núi.

Đạng đi chợt ta thấy mây đen ùn ùn kéo tới. Gió mạnh quật những cành cây đổ ngổn ngang. Chớp loang loáng như những con rắn trắng trên nền trời đen kịt. Sấm đùng đùng như muốn làm nổ tung trời đất. Trong giông tố ta thấy Thủy Tinh hiện ra. Thủy Tinh cười rồng đen, theo sau là một đoàn thủy quái nhe răng gào rú. Thủy Tinh dâng nước lên cuồn cuộn thành những cột sóng lớn làm ngập nhà cửa, ruộng vườn. Ta biết Thủy Tinh muốn đòi cướp Mị Nương.

Nhìn cảnh dân kéo nhau chạy lên núi lòng ta đau đởn vô cùng. Ta gọi hổ vằn, gọi xám, gấu nâu đến giúp sức chống lại Thủy Tinh. Ta dùng phép bốc từng quả đồi, dời từng quả núi dựng thành đất ngăn dòng nước lũ đang ào ào ập đến. Nước dâng cao bao nhiêu thì núi cao lên bấy nhiêu. Quân của ta và Thủy Tinh giao chiến hàng tháng trời mà vẫn không phân thắng bại.

Dần dần sức của quân Thủy Tinh suy kiệt mà đoàn quân của ta vẫn vững vàng. Cuối cùng Thủy Tinh đuối sức nên phải rút quân về.

Sau đó, ta lại dùng phép làm cho cây cối nghiêng ngả đứng thẳng lại. Những cánh đồng trở lại xanh tươi. Nắng vàng trải khắp thành Phong Châu.

Từ đó, hằng năm Thủy Tinh vẫn dâng nước lên đòi cướp Mị Nương nhưng năm nào cũng thua ta.

Bây giờ Thủy Tinh càng ngày càng có vẻ ghê gớm hơn xưa, nhưng ta tin rằng các con cháu của vua Hùng sẽ cùng ta tiếp tục trừng trị hắn, bảo vệ cuộc sống cho dân lành…


 

Câu trả lời:

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng , để làm gì em biết không.

 

 

Để gió – cuốn đi.

 

 

Ngay từ thời xa xưa, dân tộc ta đã có truyền thống :

 

 

“Lá lành đùm lá rách”

 

“Nhiễu điều phủ lấy giá gương

 

Người trong một nước phải thương nhau cùng”

 

Do vậy, truyền thống tốt đẹp ấy được nhân lên , được truyền từ đời này qua đời khác và được người dân Việt Nam làm lẽ sống để đối nhân xử thế với nhau, người này yêu thương và đùm bọc người khác.

 

 

Trong thời kỳ chiến tranh ta không thể không nhắc tới những thắng lợi vẻ vang của dân tộc ta, tất cả đã làm lên một trang sử hào hùng và được truyền qua mọi thế hệ từ đời này qua đời khác. Nhưng để có những thắng lợi đấy, ngoài sự lãnh đạo của đảng, nhà nước, ta không thể không nhắc đến những con người thầm lặng hi sinh, không ai biết họ là ai, tên gì, học chỉ được gọi bằng những cái tên thật đơn sơ và bình dị như chị dân công, anh bộ đội cụ hồ, … hay những đứa nhóc , thằng bé bán báo và rồi sau này chúng ta gọi họ bằng cái tên “ người tốt”.

 

 

Một đất nước anh hùng, một đất nước thực dân đứng lên đấu tranh chống mọi kẻ thù xâm lực mạnh nhất lúc bấy giờ như: Anh, Pháp, Mỹ. Để làm lên một phần chiến thắng ấy là cả sự hi sinh của dân tộc ta, sự đoàn kết và đấu tranh của những con người “tốt đẹp thời đó”.

 

 

Vậy ngày nay thì sao?

 

 

Tôi đã từng nghe có người nói rằng: “Lòng tốt ngày nay ư, tất cả chỉ là sự giả dối, vụ lợi giữa con người với nhau. Họ chỉ giúp nhua khi điều đó mang lại lợi ích cho mình” hay “ngày nay, con người vô tâm với nhau lắm, tất cả đã tự đặt ra cho mình một vỏ bọc khép kín, không ai giúp ai, họ mắc một căn bệnh mang tên “vô cảm “từ lâu lắm rồi.

 

 

Nghe xong những lời này tôi buồn lắm chứ, những người nào có suy nghĩ hay nói những lời như vậy không phải họ sai mà họ đã không nhìn hết mọi việc qua “2 con mắt” . Đúng, hiện đại – con người ta dần trở lên xa lánh, vô tâm với nhau. Nhưng lòng tốt hiện nay không phải là không có mà mói diễn ra rất nhiều, từng ngày, từng giờ xung qanh chúng ta. Để tôi kể bạn một câu chuyện:

 

 

Tôi đã từng chứng kiến những con người thầm lặng mang tấm lòng “tốt”. Vào mỗi buổi tốt, khi mà các bạn đang chìm trong giấc ngủ, cuộc sống vẫn diễn ra nhưng con người nghèo khổ với mưu sinh cơm áo gạo tiền, họ đi nhặt ve chai, quét rác, chạy xe ôm, hay những người không có nhà để về phải ngủ gầm cầu, hiên nhà….

 

 

Thì lúc đó, nhưng thanh niên tình nguyện tuổi còn rất trẻ mà tôi vẫn thật sự quý trọng đã không ngủ, làm cơm nấu thức ăn, họ cẩn thận, tỷ mỷ xếp ra những hộp cơm để đem đến cho những con người nghèo khổ hơn mình ăn giúp họ xua tan đi con đói và làm việc hăng say hơn. Họ đều là những sinh viên, họ giúp người nghèo khổ không vì cái gì cả tất cả điều đó chỉ xuất phát bởi tấm lòng “tốt”, bởi ngay từ nhỏ họ đã được học những truyền thống tốt đẹp của cha ông ta.

 

 

Hay ngay ngày hôm trước, tôi đã thấy được một người phụ nữ bị ngã xe, có thể bạn đã thấy nhiều người lướt qua vô tâm không hỏi han gì cả. Nhưng hôm đó tôi thấy người ta xúm lại giúp đỡ người phụ nữ đó, người gọi điện, mgười biết thì sơ cứu, dựng xe… còn tôi đứng nhìn và cảm nhận người tốt xung quanh chúng ta rất nhiều, lúc ý tôi không giúp đỡ đuwọc nhiều vì tôi còn nhỏ. Tôi tự nhủ mai sau gặp phải người yếu, kém may mắn hơn mình, nình sẽ giúp đỡ họ thật nhiệt tìm, không vì một cái gì cả, chỉ vì tấm lòng giữa người với người mà thôi.

 

 

Có thể hôm đó bạn thấy người ta vô tâm với nhau nhưng bạn đừng bao trọn tất cả đều như vậy , ngày nay, tôi không phủ nhận con người không vô cảm với nhau, nhưng tôi vẫn có thẻ khanwgr định với bạn một điều “ người tốt ở xung quanh chúng ta không hề thiếu, và nagy cả bạn cũng chính làg một người tốt trong số đó”.

 

 

Mẹ tôi từng nói với tôi rằng: “Cuộc sống ngày nay không phải lúc nào cũng tốt đẹp như điều mà con nghĩ, nhưng không có nghĩ là nó xấu xa, con hãy cứ bước đi thật mạnh mẽ tiến về phía trước, nếu con ngã sẽ có rất nhiều người đỡ con, nhưng nếu con bị ngã thì hãy nhớ rằng vẫn có nhiều nguwòi tốt gia đình mình, hay mẹ chính là người ở đằng sau để kéo con dậy”.

 

 

Lòng tốt của con người không bao giờ có thể mất đi cả,trong trái tim của mỗi con người đều có lòng tốt dù ít hay nhiều. Hãy phát huy cái lòng tốt ấy ra, đối sử thật tốt với nhau, giúp đỡ nhau đừng vì một cái gì cả, đừng vì những lợi ích cá nhân tầm thường để kiến những truyền thống tốt đẹo của cha ông chúng ta bị phai nhạt. để kiến con cháu chúng ta nhìn và học hỏi theo điều xấu xa ấy.

 

 

Hãy giúp đỡ nhau, giữ vũng truyền thống tốt đẹp ngày xa xưa, người giàu giúp người nghèo, người có giúp người không có. Chúng ta không có về vật chất cũng có thể giúp đỡ nhau vè tinh thần, về những điều nhỏ nhất: như nhường nhau mẩu bánh, cái khăn khi trời chở lạnh. Làmnhư vậy chắc chắn bạn đã là một người tốt thật sự rồi.

 

 

Trái tim chúng ta thì tự chúng ta nắm giữ nó, hay để lòng tốt lấn át điều xấu xa , hãy để lòng tốt phát huy và chiếm phần nhiều, hãy để xã hội ngày nay và mai sau nữa con người đối sử thật tối với nhau, cùng nhau sống, cùng phát triển vì một cuộc sống tươi đẹp.

 

 

Mỗi ngày tôi chọn ngồi thật yên
Nhìn rõ quê hương, ngồi nghĩ lại mình
Tôi chợt biết rằng vì sao tôi sống
Vì đất nước cần một trái tim !