Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hà Nội , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 67
Số lượng câu trả lời 948
Điểm GP 35
Điểm SP 593

Người theo dõi (101)

Đang theo dõi (15)


Câu trả lời:

Vâng như các bạn biết, trong mỗi chúng ta không ai là không gắn bó với chiếc xe đạp thân quen. Từ xa xưa chiếc xe đạp đã trở thành một phương tiện thiết yếu của mỗi gia đình, không chỉ để di chuyển, mang vác mà nó còn mang một tinh thần bất khuất trong chiến đấu nữa. nhưng do xã hội ngày nay đang trên đà phát triển không ngừng, đời sống của mọi người dân trở nên sung túc hơn và đặc thù công việc họ phải đi xa thì chiếc xe đạp đã dần bị mai một ở các đô thị lớn trên toàn thế giới.

Như vậy! Theo những con số thống kê về lượng xe đạp của Việt Nam ngày càng giảm sút. Do trình độ văn hóa ngày càng được nâng cao đã tạo cơ hội cho các loại xe chất lượng cao du nhập vào Việt Nam một cách nhanh chóng. Vâng! Quả thực là như vậy! Lượng ô tô, xe máy đang ngày càng gia tăng chính vì vậy việc tắc nghẽn giao thông cục bộ đang không ngừng gia tăng ở các đô thị lớn gây ra nhiều hậu quả nặng nề.

Nhưng có lẽ họ chỉ biết sử dụng mà chẳng cần để ý đến nguồn góc xuất xứ của chúng. Chiếc xe đạp đầu tiên được chế tạo vào năm 1817, ngài nam tước Baron von Drais đã tượng tượng ra chiếc xe đạp đầu tiên mang tên ông. Không được hoàn mĩ như ngày nay chiếc xe này phải dùng đến lực của hai bàn chân chứ không có bánh như ngày nay, hơn thế nữa bánh xe ở đằng trước do đùng nó có tác dụng giúp người đọc dễ dừng lại hơn. Tiếp theo là sang kiến làm thêm pedan cho bánh truocs đó là sáng kiến của hai anh em nhà Mihaus - hai người thợ đóng xe Paris và cứ như thế càng ngày người ta dần dần sáng tạo ra nhiều tính năng hơn cho xe. Cho đến năm 1879 môt người nước Anh đã sáng tạo ra xích để truyền đông cho bánh sau và nó là lực giúp chiếc xe lăn bánh. Năm 1885, J.KSartley cho bánh trước có cùng kích cỡ cùng kích cỡ bánh sau và làm cái xe khung xe thép. Năm 1887 Jonh Boys Dunlop, một nhà thú y xứ Scotland tiếp tục cải tiến bánh xe với việc thêm ống hơi cho cao su giúp chiếc xe chạy êm hơn. Năm 1890, Robertono Anh và Edouard Michelin ở Pháp làm cho bánh xe có thế tháo lắp được. Năm 1920 việc áp dụng các hợp kim nhẹ vào chiếc xe khiến chiếc xe nhẹ hơn rất nhiều so với ban đầu. Và cứ như thế chiếc xe đạp ngày càng được hoàn thiện cho đến ngày hôm nay. Hiện nay có rất nhiều mẫu loại xe như: xe thiết kế cho phụ nữ, đàn ông, con trai, xe leo núi... cho các bạn tha hồ lựa chọn.

Qua việc sáng tạo ra chiếc xe đạp quả thực là một phát minh cực kì sáng tạo của con người để rồi từ đó người ta có thể sáng tạo ra nhiều các loại xe khác như xe đạp điện, xe máy... với nhiều kiểu dáng bắt mắt... đấy là một quá trình không ngừng sáng tạo của con người.

THAM KHẢO NHÉ BẠN

Câu trả lời:

Giữa cuộc sống tất bật hằng ngày, chắc ai cũng có một người bạn cùng đồng hành để xua tan những vất vả, lo lắng trong công việc, học hành. Những người bạn đó là ai? Đó là những con thú mà chúng ta vẫn nuôi. Đối với mỗi người, chúng có thể là những chú chim, hay những chú mèo. Còn đối với tôi thì chú chó “Bill” là một niềm vui lớn giúp tôi xua tan đi những mệt nhọc, lo toan sau một ngày học hành mệt mỏi.

Chú chó “Bill” được bác tôi cho từ khi tôi mới lên sáu tuổi. Nó trông rất to,bằng cái xe đạp của tôi. Nó khoác trên mình một màu nâu vàng rất dịu. Cái đầu của nó tròn tròn, lúc nò cũng lắc trông rất ngộ. Bill có đôi mắt tròn, màu nâu đậm. Chiếc mũi của Bill nhỏ nhỏ, xinh xinh lúc nào cũng ươn ướt. Những chiếc râu mép nhỏ, trắng như cước. Bill có những chiếc răng nanh nhỏ, trông rất sắt bén. Khi nó ngủ, lại nhe ra những chiếc răng trông rất dữ. Hai đôi tai của Bill lúc nào cũng vểnh lên nghe ngóng. Hai đôi chân của Bill hơi gầy có những chiếc móng đeo đi rất nhẹ nhàng. Bill có cái đuôi dài và xù lên giống như cây chổi lúc nào cũng phe phẩy, rất ngộ.

Tôi còn nhớ mãi vào mùa thu năm trước. Bill mắc một căn bệnh hiểm nghèo. Ba mẹ tôi đã cố gắng chạy chữa nhưng bệnh tình của Bill vẫng không hề suy giảm. Bill ngày càng yếu dần. Thấy Bill như vậy, tôi khóc nhiều lắm. Có lúc, tôi còn xin ông tiên cho tôi được thế bệnh cho Bill mắc dù biết đó chỉ là một ước mơ, một ước mơ không bao giờ có thể thực hiện được. Rôi một bổi chiều đầy mưa, Bill không còn ở trên thế gian này nữa.. Tôi ôm lấy Bill và khóc oà lên…

Tôi không bao giờ có thể quên được chú chó Bill thân yêu này này. Bởi nó đã giúp cho gia đình tôi rất nhiều. Mỗi khi đi học về, vừa bước qua cánh cổng thì thứ mà tôi thấy đầu tiên chính là Bill. Nó quấn quít lấy chân tôi, đuôi ve vẩy mừng rỡ làm cho tôi quên hết những mệt nhọc. Khi màng đêm buông xuống, mọi người đều chìm trong giấc ngủ, thì nó lại thức giấc canh nhà. Nhiều lúc chỉ nghe được tiếng động nhỏ, nó lại sủa lên làm cho cả nhà thức giấc. Không những thế, trong đời sống chó còn là một món ăn đặc sản. Đáng ca ngợi nhất là đức tín trung thành của chúng. Có những chú chó mà dù chủ có ở đâu thì chúng cũng có mặt ở bên cạnh. Lúc chỉ có một mình. chúng còn có thể là người bạn ở bên cạnh để xua tan đi cái cảm giác cô đơn đó.

Gia đình tôi rất quý Bill. Biết bao kỉ niệm buồn vui của gia đình mà có có Bill cùng chia sẻ. Bố tôi nói: nó nó không còn là một chú chó, mà nó như một thành viên thân thiết trong gia đình. Dù đã đi xa khỏi thế giới này mãi mãi, nhưng hình ảnh của Bill lúc nào cũng hiện lên trong tâm trí tôi. Tôi sẽ nhớ mãi Bill và giữ gìn những kỉ niệm giữa tôi và chú chó thân yêu này.

BN THAM KHẢO NHÉ