Em xin kể về một kỉ niệm sâu sắc của em,chắc ai cũng có nhỉ?....
Em có một người bạn,khá thân thiết với em.Tên là Bùi Hồng Phương,bạn ấy có máy tóc dài chấm vai,đôi mắt hơi thâm thâm như thiếu ngủ.Dáng người thon thả,khá cao,gương mặt trái xoan.
Em và bạn ấy rất thân,chũng em có cái gì cũng chia cho nhau,chưa hiểu thì giải thích cho nhau nghe.Em nhớ,có lần bạn ấy mang đến trường sáu cái kẹo,ngon lắm.Các bạn khác tranh nhau xin kẹo nhưng bạn ấy không cho,bạn nói:"Tui không cho các bạn đâu,mình chỉ cho bạn (dấu tên ạ) thôi!"Cả lớp em ồ~ lên một tiếng dài,có lần bạn ấy không biết câu tiếng Việt.Cầu cứu em,em đưa quyển vở lên một cách bí mật.Em nhớ mãi lúc ấy,mỗi khi nhắc lại,chúng em lại cười lăn lóc.
Thế là hết rồi,em mong chũng em sẽ bên nhau mãi mãi!
*30p nháp nhiếc,30p tham khảo văn mẫu lấy ý tưởng,25p viết.Và rồi nhận ra nó ngắn vãi cả luôn*