Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hà Nội , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 77
Số lượng câu trả lời 1391
Điểm GP 131
Điểm SP 1642

Người theo dõi (235)

Đang theo dõi (29)

Thiên Dương
Eri
Eri

Câu trả lời:

Mở bài:

- Giới thiệu về những vui buồn tuổi thơ.

- Những tâm tư tình cảm của mình mỗi khi nhớ lại…

Tham khảo: Nhiều năm đã trôi qua nhưng trong lòng tôi vẫn còn giữ mãi khoảng trời thơ ấu ngày nào. Thật vậy!Làm sao có thể quên được những vui buồn thuở ấy bên mẹ, bên cha và cuộc sống khó khăn vất vả trăm bề.

Thân bài:

Đoạn 1: biểu cảm về nỗi buồn:

- Gia đình khó khăn, thiếu thốn…

- Mẹ cha vất vả thức khuya dậy sớm…

- Không có quần áo đẹp…

- Thèm những đồ ăn ngọn nhưng…

- Bị bạn bè coi thường…

- Không có đồ chơi…

Đoạn 2: biểu cảm về niềm vui:

- Tuy nghèo nhưng căn phòng đầy ấp tiếng cười…

- Mỗi lần mẹ đi chợ về mua bánh …(những chiếc kẹo nhỏ nhưng… ăn ngon, vui mừng…)

- Bố đi làm vẫn không quên ngày sinh nhật (chiếc bánh kem nhỏ không đủ một người ăn, vài ngọn nến lung linh nhưng sao mà vui thế!)

- Bố mẹ luôn động viên, nhắc nhở dạy bảo… con đạt điểm 10 vui về khoe, mẹ vui, bố cười…

- Mỗi đêm, mẹ thường kể chuyện con nghe, đưa con vào thế giới những câu chuyện thần tiên…

- Niềm vui trẻ thơ là những đồ chơi do bố tự làm…

Đoạn 3: biểu cảm trực tiếp

- Giờ đã lớn…

- Cuộc sống khá hơn…

- Nhưng không còn những niềm vui như thuở ấy…

- Bố mẹ tất bật tiếp khách, công tác…

- Quên hỏi thăm con…

- Bố không còn làm lồng đèn…

- Sinh nhật đôi khi bị quên…

Chính vì thế mà tôi thèm trở lại thuở trước đây….

Kết bài:

- Những vui buồn ấy là kỉ niệm đẹp của tuổi thơ mà suốt đời tôi không thể nào quên. Đó còn là hành trang…

- Nếu có một điều ước tôi xin ước “Cho tôi một vé về lại tuổi thơ”…

Câu trả lời:

hời gian qua đi thật nhanh, mới ngày nào còn tung tăng vô tư, chẳng chút suy tư nghĩ tưởng mà giờ đây mọi chuyện đã khác rồi. Đôi khi giật mình tự hỏi: thời gian là cái gì? Nó là cái gì mà sao trôi qua như một quy luật chẳng chờ đợi ai.....
Mới đó mà nhanh thật, 19 năm sống trên thế gian này, không biết 19 năm trước mình ở đâu nhỉ? Tại sao mình lại có mặt trên đời này chứ? Có cách nào thoát khỏi những phạm trù rắc rối này không? Muốn thoát khỏi vũ trụ ư, như mong muốn hồi thơ bé ư? Bản thân đã chìm nổi trong luân hồi sinh tử từ vô thủy vô chung kiếp rồi, sinh tử, tử sinh, không biết đến khi nào dứt......
Đôi khi cứ đấu tranh giữa những cái thực tại đời và đạo. Có những cái khi ta biết rồi, khó mà làm lơ theo hướng khác. Có người bạn nói thôi đừng suy nghĩ nhiều, cứ thoải mái mà sống, chết thì đến lúc đó tính sau. Nhưng vậy là làm ngơ chuyện sinh tử sự đại ư? Thôi thì tùy duyên vậy.
Nhớ hồi đó, tuổi thơ mình thì cũng không có gì đặc sắc cả nhưng nó thật sự rất ý nghĩa với mình. Đó là những ngày tháng nghịch ngợm, vô tư. Có lúc đi bắt những con bướm, con mối rồi ước ao được bay như nó, có lúc chơi nhảy dây cùng chúng bạn, có khi chơi chuyền....
Ôi! tuổi thơ! Hôm nay, mình sẽ nghĩ về một số kí ức đẹp về tuổi thơ để rồi khép nó lại...... và sống với hiện tại, lưu nó lại và sẽ mở ra những lúc cần thiết thôi.....
Ôi, tuổi thơ tôi! Tôi còn nhớ như in năm tôi 4 tuổi, có mấy ông chụp hình dạo đến chụp hình, vậy là tôi được cô Lê tô son, trên trán 1 chấm, 2 bên má 2 chấm, giống người Ấn Độ. Tôi mượn thêm đôi dép của bé Bi nhỏ bạn để mang và khoái chí chụp ảnh, mặc dù hơi run.. hì hì.....Đó là kí ức duy nhất năm tôi 4 tuổi mà tôi có thể nhớ, và thời gian cứ qua đi.....
Nhớ tết năm tôi 6 tuổi, chị tôi dắt tôi đi chơi tết và mua cho tôi con vịt có bánh xe, tôi kéo nó và đi trên vườn cao su với một niềm vui náo nức. Tôi còn nhớ những khi mẹ tôi đi, mẹ tôi gọi là đi công tác, đi làm để nuôi 2 chị em tôi, chị tôi phải giữ tôi, tôi nhớ mẹ và khóc, vậy là chị lấy cái áo khoác của mẹ cho tôi ôm ngửi mùi mồ hôi mẹ và ngủ, tôi ngủ tiếp đi và thời gian cứ qua đi....
Nhớ hồi đó tôi rất ít nói, chỉ cười, nên có người tưởng bị câm. Thật ra, tôi biết là tôi nói được, nhưng tôi không thích nói thôi, ghét! Nhớ ngày đó đi học lớp 1, tôi chẳng học mẫu giáo, nên cô giáo không nhận, nhưng sau đó học lại được giấy khen, vậy là vào ngày tôi đi nhận phần thưởng, chị tôi trang điểm cho tôi, tô lông mày thật đậm, tô son, tôi không biết gì đến trường thì tự nhiên bọn bạn xông tới nhìn như thấy sinh vật lạ, nhất là thằng lớp trưởng, nó cứ nhìn chằm chằm và cười tôi, vậy là tôi chỉ biết núp vào cái cột nguyên buổi hôm đó. Rồi thời gian qua đi.....
Rồi đi học, quãng thời gian đó thật đẹp!
Tôi cùng chúng bạn đi học và trải qua một tuổi thơ đầy ắp những kỉ niệm vui buồn, có những khi cùng chị bạn giữ trẻ trêu chọc bọn trẻ mà muốn cười bể bụng, rồi nhớ ngày hồi cấp 2 sao lại nghịch ngợm quá, rủ chúng bạn tắm suối, cứ canh hôm nào trống tiết là rủ nhau đi tắm suối, đùa giỡn dưới dòng nước mặc dù nước chẳng trong tí nào, thật vui. Rồi có hôm mải chơi, quên về nhà vậy là vừa đi về vừa sợ mẹ đánh và nghĩ ra cách nhảy xe càng. Nhớ lúc đó gan thật, xe công nông người ta chở cà phê đầy vậy mà từng đứa một nhảy lên khi xe đang chạy, con gái gì đâu mà gan quá trời, mà lúc đó tôi lại là đứa bày trò nhảy xe càng, ôi thôi nghịch quá! Có hôm, nhảy xuống xe chạy nhanh quá vậy là có đứa đứt dép ... he he.... Rồi nhiều trò nghịch ngợm khác mà tôi bày ra, và những trò nghịch ngợm mà đám bạn tôi chơi, ôi đầy ắp kỉ niệm ....
Rồi đến năm cấp 3, chúng tôi nhóm 8 đứa tung tăng với chiếc áo dài, đi trong vườn cao su mát rượi thân quen, chúng tôi cũng đã có những kỉ niệm vui, cũng như buồn mà tôi luôn nhớ. Rồi có lúc rủ nhau đi hái mít ăn, hái xoài, rồi những lúc đi làm, ôi thật là những kỉ niệm đẹp... Rồi khi chúng tôi lên BMT, cùng nhau học và nghe những bản nhạc, đến bay giờ đây, khi nghe lại, tôi vẫn còn nguyên cảm xúc...Nhiều lúc, tôi vui, nhưng tôi có những nỗi buồn riêng, nếu bất chợt bị ai đụng đến thì bỗng dưng tôi bật khóc thôi, nhũng rồi mọi chuyện cũng qua đi....
Rồi, cũng đến thời gian mỗi đứa một nơi, cũng đã đến lúc chúng tôi tự tìm hướng đi cho riêng mình. Mọi thứ đã lùi về quá khứ. Không biết có khi nào các bạn bỗng dưng ngồi ngẫm nghĩ và nhớ về những kỉ niệm đó không? Còn riêng N, mặc dù bản thân không nói ra, đôi khi có người nhận xét là sống vô tâm, nhưng sự thật, có những khi nghĩ về, tự nhiên lòng có những cảm xúc khó tả. Và tôi sẽ không bao giờ quên các bạn cũng như những ai đã từng để lại một chút ấn tượng cho tôi. Khi viết lại những dòng này, sống mũi cũng cay cay......
Ai ai cũng đều có những kí ức về tuổi thơ, có lẽ trong cuộc đời tấp nập này, bạn sống nhanh cho kịp với thời đại nhưng đôi khi hãy để cho mình một khoảng thời gian để nhớ về những kỉ niệm đẹp! Một khi thời gian qua đi, là không bao giờ trở lại, rồi cũng đến lúc chúng ta dồn hết tâm lực cho cuộc sống bon chen này, cho gia đình, người thân, rồi cũng đến khi chúng ta trở về với cát bụi, rồi dần dần, chúng ta sẽ vĩnh viễn không còn gặp nhau trên đời với cái thân xác này nữa, rồi cuối cùng trên thế gian này sẽ không còn ai nhắc đến chúng ta nữa..........Thời gian, ngay phút này đây rồi cũng trôi về quá khứ, rồi tương lai mình nhìn lại với những hình ảnh mập mờ trong kí ức mà thôi. Tôi học Phật, Phật dạy sống tỉnh thức, sống tốt với những phút giây hiện tại để khi nó trở thành quá khứ thì ta không phải hối tiếc, và khi ta sống tốt thì sẽ có tương lai tốt đẹp thôi, các bạn cũng vậy nha.....
Hôm nay, ngồi buồn, nhớ lại những kỉ niệm xưa, muốn lưu lại. Để rồi sống với những thứ hiện tại và được nuôi dưỡng với những kí ức đẹp trong quá khứ khi cần thiết. Đôi khi cần sống chậm lại, để cảm nhận cuộc sống này với tất cả tình cảm các bạn nhé, để rồi thời gian qua đi, ta có thể mỉm cười khi trở về với cát bụi..........

Câu trả lời:

Tôi chẳng phải là người dân Đà Nẵng nhưng nếu được hỏi thành phố nào ở Việt Nam là thành phố khiến tôi lưu luyến nhất tôi sẽ trả lời” Thành phố Đà Nẵng thân yêu”.

Tôi đã đi nhiều nơi ở cả 3 vùng Bắc- Trung- Nam nhưng cuối cùng vẫn nhận ra Đà Nẵng là thành phố đáng sống nhất Việt Nam. Tôi thấy hãnh diện và tự hào vì mình đang được sống ở thành phố bình yên ấy.




Nếu bạn đã có dịp ghé thăm Đà Nẵng, hẳn các bạn sẽ không phải lo đến chuyện chặt chém ở nơi đây. Mặc dù Đà Nẵng là thành phố du lịch, hàng năm có hàng ngàn khách du lịch ghé thăm nhưng Đà Nẵng không vì thế mà chém đẹp như những địa điểm du lịch khác. Nổi tiếng với nhiều món ăn ngon và rẻ, các bạn có thể ghé thăm các quán dọc bờ biển Mỹ Khê view đẹp, những quán chè rẻ và ngon đường Lê Duẩn gần cầu sông Hàn…



Thành phố xanh với không khí trong lành

Khác với cảnh nhộn nhịp đông đúc của Sài Gòn, với cảnh chật chội của Hà Nội, những con đường Đà nẵng luôn rộng rãi và sạch sẽ. Nếu bạn vào Sài Gòn sẽ không thể nào tránh được những con đường ngập nước đen ngòm, đầy mùi hôi thối do triều cường bạn sẽ thấy Đà nẵng thật tuyệt vời với những làn đường sạch sẽ và thoáng. Đà Nẵng bình yên và trong lành hơn vì có nhiều cây xanh, có biển đẹp.



Sợ công an, CSGT là bệnh của không ít người, thế nhưng ở ĐN các chú công an sẽ nhiệt tình và vô cùng thân thiện. Có lần vì không rõ đường nên vô tình đi ngược chiều, mình cũng run như cầy sấy, nhưng sau đó được các chú hướng dẫn kỹ càng. Có lẽ về cách làm việc đầy trách nhiệm đó mà các chú CSGT ở đây được nhiều người dân quý hơn là ghét.

Người dân vô cùng thân thiện

Có lẽ điều đáng quý và làm cho tôi yêu Đà nẵng hơn chủ yếu là nhờ cách sống đầy thiện cảm của người dân nơi đây. Tôi cũng không hiểu vì lý do gì nhưng dù là người thành phố, họ vẫn rất tình cảm như người dân ở quê tôi vậy. Họ chân chất, hiên hòa và vô cùng thân thiện.



Những năm sống ở Đà Nẵng vào những dịp tết những người ở trọ chúng tôi thường được người dân tặng quà tết, giảm bớt tiền phòng. Những món quà đó, chẳng là bao nhưng với chúng tôi đó là một niềm vui lớn. Còn Sài Gòn thì sao nhỉ. Không ở thì goodbye nhé, sẽ không có chuyện đó đâu mặc dù người Sài Gòn giàu hơn người dân Đà Nẵng nhiều.

Đây là những cảm nhận của mình về thành phố Đà nẵng, mong rằng các thành phố khác cũng được như Đà Nẵng thì tốt quá! Một Việt Nam sẽ giàu đẹp biết bao nếu thành phố nào cũng như Đà Nẵng nhỉ.