Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Chưa có thông tin , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 1
Số lượng câu trả lời 558
Điểm GP 94
Điểm SP 1979

Người theo dõi (73)

Nguyễn Duy Quang
Dinh Quang Vinh
Luuhuyentrang
Trang Trang
Nguyễn Gia	Bảo

Đang theo dõi (4)

Chu Diệu Linh
Lê Văn Hải
Luong Gia Khiem
Mai Hà Chi

Câu trả lời:

Thơ Trương Nam Hương thường lung linh những hình ảnh về mẹ, về quê hương và tuổi thơ. Như nhà thơ từng tâm sự: Tôi nhớ về mẹ, về quê hương, về những miền đất, về những năm tháng gian nan nghèo khó, đã cưu mang nuôi dưỡng mình. Đẹp, buồn và trong trẻo biết bao …
Học sinh có thể trình bày cảm nhận theo nhiều cách khác nhau, nhưng phải nêu được những ý cơ bản như sau:
- Đoạn thơ bộc lộ cảm xúc và suy nghĩ của tác giả về người mẹ. Hình ảnh mái tóc mẹ bạc trắng vì thời gian làm cho ta xúc động đến nôn nao. Ý đối lập trong hai câu thơ “ Lưng mẹ cứ còng dần xuống / Cho con ngày một thêm cao” Như muốn bộc lộ suy nghĩ về lòng biết ơn của tác giả đối với mẹ.
- Mẹ đem đến cho con cả “cuộc đời” trong lời hát, mẹ chắp cho con “đôi cánh” để lớn lên con sẽ bay xa. Những cảm xúc, suy nghĩ của tác giả về người mẹ thật đẹp đẽ biết bao ! HS cần cảm nhận về ý nghĩa tiếng hát của mẹ đối với con, nhờ tiếng hát của mẹ mà con hiểu cuộc đời, đặc biệt là hiểu được sự vất vả và tình yêu thương mà mẹ dành
- Chính lời ru của mẹ đã chắp cho con đôi cánh, đã cho con ước mơ, niềm tin, và nghị lực để con bay cao bay xa. Mẹ chính là động lực là cuộc sống của con.

~ Chúc bạn học tốt ~!

Câu trả lời:

Mùa xuân là mùa của sự đầm ấm, là mùa của sự sẻ chia giữa thiên nhiên đất trời với con người. Mùa hạ là những ngày không khí trở nên ngột ngạt bởi cái nắng nóng oi bức xen kẽ những trận mưa. Mùa thu là mùa của sự thanh bình với những cơn gió mát và những chiếc lá vàng rơi. Mùa đông là mùa cuối cùng, cũng là khoảng thời gian để nhìn lại những gì đã đến với mình trong suốt năm qua. Và với riêng em, mùa thu là mùa đẹp nhất.

Tiết trời đã vào thu. Bầu trời trong xanh và cao vời vợi. Nắng dịu nhẹ trải dài. Mùa thu vàng mênh mang: màu vàng tươi của hoa cúc, hoa sao nhái, màu vàng xuộm của những cánh đồng lúa chín, màu vàng giòn tan của những tia nắng ban trưa, màu vàng nâu của những chiếc lá héo úa rơi đầy trên đường phố, … Chỉ có màu vàng mùa thu mới sóng sánh như mật ong, mới đậm nét và tươi tắn đến vậy. Thu như giấc mơ dịu dàng, đưa con người hòa mình vào thiên nhiên để quên đi cái cuộc sống thành thị ồn ào, náo nhiệt và căng thẳng.

Gió mùa thu thật nghịch ngợm! Gió đùa giỡn tạo nên những cơn mưa lá vàng rơi trên đường phố. Gió quấn quít, vấn vương. Gió khiến người ta có cảm xúc rất lạ. Một chiều thu, em đi dạo trên con đường ở trung tâm thành phố. Vài ngọn gió heo may vô tình lướt qua hàng cổ thụ ven đường. Chỉ trong phút chốc, những chiếc lá vàng rơi xuống như ngại ngần, quyến luyến trời cao, cứ thế xoay tròn trong không trung trước khi gieo mình xuống dòng xe cộ đông đúc. Con đường trước mặt bỗng gợn lên những làn sóng lăn tăn như dòng sông vàng đang cuộn chảy. Em như ngây người trước bức tranh sống động ấy. Một chiếc lá mỏng manh lại sắp lìa cành. Dường như nó đang luyến tiếc khi phải rời xa cành cây, rời xa những người bạn lá thân thương. Rồi chiếc lá ấy như một vũ công tài năng, uyển chuyển xoay tròn theo gió. Em xòe tay đón lấy, nắm chặt chiếc lá trong tay mình. Một cảm xúc dịu dàng len lỏi vào tim. Và lúc ấy, em chợt nhận ra rằng đó chính là cảm xúc mùa thu.

Chỉ mới đây thôi, hạ đến cùng với những kỳ thi căng thẳng, mệt mỏi và sự náo nức về những ngày nghỉ vui tươi. Vậy mà khi thu vừa chớm tới, cái cảm giác mong chờ được gặp lại bạn bè, thầy cô lại tràn ngập trong lòng em. Tháng chín, chúng em thôi những ngày tháng rong chơi, quay lại với những trang vở, với chiếc áo trắng học trò và chờ đợi tiếng trống khai trường. Tháng chín, bằng một nụ cười thật tươi, em háo hức bước vào năm học mới. Dẫu biết rằng có nhiều khó khăn ở phía trước, nhưng em vẫn sẽ cố gắng học thật tốt để mai này trở thành một người có ích cho xã hội.

Câu trả lời:

"Quê hương" hai tiếng ấy nghe mà gần gũi thân thương làm sao? Tuổi thơ ai cũng có những kỉ niệm đẹp để mà nhớ, mà yêu ở quê hương, tuổi thơ của em gắn bó với cánh đồng thẳng cánh cò bay, dòng sông nước chảy hiền hoà,... nhưng gắn bó với em nhất vẫn là con đường từ nhà tới trường. Với em, con đường này có biết bao kỉ niệm.

Đó là con đường rải đá răm như bao con đường khác. Tuy không rộng lắm, lại gồ ghề, lồi lõm nhưng đường cũng đủ cho một chiếc xe tải chạy qua. Mỗi khi đặt chân lên con đường lòng em lại cảm thấy bồi hồi. Đầu làng, cây gạo đứng giương dù che nắng. Nơi đây đã chứng kiến những ván bi quyết liệt của bọn trẻ chúng em. Hai bên đường là hàng bạch đàn với những chiếc lá nhỏ như con mắt nhìn xuống đường. Sau hai hàng cây là cánh đồng rộng bát ngát, thẳng cánh cò bay. Tuy vậy, đi trên đường vẫn nhìn thấy những ngôi nhà xinh xắn nằm giữa một màu xanh mượt mà của vườn tược.

Ông mặt trời từ từ nhô lên thả ánh nắng ấm áp lọt qua kẽ lá chiếu xuống mặt đường như những hoa nắng đang nhảy nhót. Mọi người đổ ra đường mỗi lúc một nhiều. Trẻ em đến trường cùng bà con đi làm, đi chợ.... ồn ã. Trưa về, người đi lại thưa thớt, con đường như chìm vào trong giấc ngủ. Những chiếc lá khẽ đu đưa trong gió như quạt mát cho con đường. Chiều về con đường như thức giấc. Lại ồn ào náo nhiệt khi các bác nông dân đi làm về. Tiếng nói, tiếng cười gọi nhau í ới, tiếng xe cộ cứ ồn ào suốt cả con đường. Trên cây những chú chim hót véo von tạo ra một bản nhạc giao hưởng. Với em, con đường đã quen thân từ khi cắp sách tới trường. Đi trên con đường mùi ngai ngái của đất, mùi của lúa đồng, cỏ nội phà vào mũi lòng em lại cảm thấy bâng khuâng.

Em rất yêu con đường. Hằng ngày, em đi trên con đường này. Có lẽ vì vậy mà em và nó trở thành đôi bạn thân thiết. Dù đi xa, được đi trên con đường đẹp hơn nhưng hình ảnh con đường làng quê vẫn in đậm mãi mãi trong kí ức của em, bởi vì nó đã nâng từng bước đi lẫm chẫm đầu tiên của đời em.

Câu trả lời:

Mỗi một chúng ta ai cũng có quê hương, quê hương là chùm khế ngọt, là nơi để lại những kỉ niệm đẹp nhất trong cuộc đời.Dẫu có đi đâu người ta cũng nhớ vè quê cha đất tổ, nơi chôn rau cắt rốn.Em lớn lên bên một dòng sông hiền hòa, cánh đồng bát ngát, con đường tấp nập...Và có lẽ dòng sông đã là sức hấp dẫn cho những người xa quê.
Nhìn từ xa dòng sông như co rắn bạc khổng lồ uốn lượn khắp xóm làng.Buổi sáng dòng sông mới đẹp làm sao!!!Xuồng ghe qua lại để trao đổi hàng hóa.Những đoàn thuyền dấnh cá thả lưới trắng xóa ra khơi.Trên bờ cỏ những hạt sương còn đọng lại như những viên pha lê lấp lánh.Bình dần dần lộ ra phía chân trời khiến cho nó nhuộm một màu vàng rực.Vào những ngày hè oi ả, em thèm thùa dòng nước mát lành vỗ về chúng em.Sông ôm chúng em vào lòng như người mẹ yêu thương đàn con của mình.Chúng bắt nước nhau tung tóe.Có vài đứa lặn hụp như những vận động viên bơi lội cừ khôi.Hai bên bờ những ruộng ngô,lúa,mía...Trên những cánh ruộng bà con nông dân bận rộn với mùa thu hoạch.Những chiếc nón trắng nhấp nhô trên cánh đồng lúa chín rộ như những cánh buồm nhấp nhô trên một biển lúa vàng hoe.Hoàng hôn buông xuống, bao trùm một màu hồng.Những đàn cò trắng bay về tổ sau một ngày dài kiếm ăn.Đây cũng là lúc những bà mẹ tất bật với việc giặt giũ.Còn các ông bố thì đi xách nước lên nhà để sử dụng.Cập bờ sông những đứa trẻ thả diều tiếng sáo diều vi vu, thánh thót.Khác với buổi chiều ồn ào tấp nập, buổi tối dòng sông mang một vẻ yên ả lạ thường.Những gợn sóng lăn tăn vỗ vào bờ như những đứa trẻ tinh nghịch đừa giỡn với nhau.Ánh trăng soi mình xuống dòng sông và điểm thêm những ngôi sao.Những chiếc thuyền câu với những tiếng "leng keng" nghe thật vui tay.Đặc biệt vào những ngày lễ hội những chiếc thuyền hoa với đủ màu sắc rực rỡ càng tô lên vẻ đẹp cho nó.Những đám lục bình trôi lênh đênh trên mặt nước như những mảnh đời trôi lạc trên dòng đời.Những bụi tre rì rào hòa quyện vào ánh trăng mới đẹp làm sao!!!Tất cả, tất cả đã tạo nên một bức tranh đẹp về dòng sông.
Em yêu dòng sông như yêu người mẹ hiền của em.Từ lúc em còn nhỏ dòng sông đã chứng kiến bao kỉ niệm vui,buồn của em.Có lẽ vì thế nên nó đã trở thành một phần không thể thiếu đối với em.Càng nhìn sông em càng yêu nó và yêu quê hương.Sau này dù có đi đâu về đâu từ dòng sông mãi mãi là "dấu ấn" in sâu vào tâm trí em.

Câu trả lời:

Một năm có bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông. Mùa nào cũng đẹp phải không các bạn? Nhưng mình thích nhất được ngắm bình minh trong mỗi mùa. Những buổi bình minh đó thật rực rỡ và tràn đầy sức sống.
Trời còn chưa hửng sáng, em vội thức dậy và chạy ra sân. Cơn gió nhẹ thoảng qua, khẽ ray động cành lá để lộ những giọt sương trong vắt. Làng xóm như bập bềnh trong sương sớm. Phía đông, mặt trời dần dần nhô lên sau hàng cây xanh rì rào trong gió. Bác mặt trời vừa lên, một ánh sáng lấp lánh từ phía bác như hình rẽ quạt nhiều màu. Trên bầu trời, những đám mây trắng, xanh với những hình ảnh kì lạ đang nhè nhẹ trôi. Trong ánh nắng chan hòa, dịu dàng đầu buổi bình minh, khu vườn nhà em như một bức tranh tuyệt đẹp. Em khoan khoái nhẹ bước thep dòng kênh nhỏ. Ánh sáng chiếu xuống dòng nước bạc trắng lấp lánh như bạn nào tinh nghịch đang chơi trò chiếu gương. Thỉnh thoảng, một vài chú cá nhảy lên khỏi mặt nước rồi lặn xuống mất tăm. Trong không khí yên ắng đó, bỗng đột ngột tiếng rao hàng của ai đó. Đàn chó ùa ra, cất tiếng sủa với theo. Đặc biệt, những làn khói của quán bún, bánh canh bay lên nồng nặc như những đám mây đen báo hiệu cơn mưa sắp đến.
Nếu mỗi ngày mà được ngắm cảnh bình minh buổi sáng như thế này thì thật thích. Em hứa sẽ học thật giỏi để xây dựng Tổ quốc ngày một tươi đẹp hơn và sẽ cố gắng giữ gìn vệ sinh thật tốt để thiên nhiên luôn xanh, sạch, đẹp. Các bạn hãy cùng mình bảo vệ môi trường thật sạch sẽ để có những buổi bình minh thật đẹp hoặc một bầu không khí trong lành các bạn nhé. Đó cũng là một việc có ích để tưởng nhớ những người anh hằng năm xưa đã cố gắng chiến đấu để ta có một cuộc sống đẹp đấy các bạn ạ.

Câu trả lời:

Ánh sang chói chang và nóng bức của mùa hè đang tỏa sang trên bầu trời trong xanh ở Thị trấn Trà Ôn-Nơi quê hương yêu dấu của em.
Kì nghỉ hè này đã thật sự trở nên tuyệt vời khi em được bố mẹ cho về quê chơi. Được ngắm nhìn lại những phong cảnh thanh bình và xinh đẹp nơi đây: Nào là bờ đê, xóm chợ tấp nập, con song… . Nhưng tuyệt vời hơn hẳn vẫn là cánh đồng lúa đang mùa chin bùi.
Cánh đồng quên em rộng mênh mông. Mãi tít đằng xa mới nhìn thấy màu xanh rì của những lũy tre ngà già tuổi viền quanh cánh đồng.
Cánh đồng đẹp nhất là vào lúc ban mai, khi tấm chăn sương sa lạnh giá vẫn còn bao phủ cánh đồng này. Những giọt sương bé tí, lấp lánh, long lanh như pha lê vẫn đang còn động trên cnhững chiến lá lúa vàng đã gần nằm sát đất vì mang nặng những hạt lúa ngọc ngà , đầy đặn. Khoảng 5h, màn sương bắt đầu tan biến vào không gian rộng lớn. Đằng đông, lấp loáng những ánh nắng đầu tiên của ngày mới. Các cô, bác nông đân đã ra đồng, chăm chút từng cây lúa, từng hạt lúa quý giá, bé bỏng vẫn còn nằm trên thân mẹ. Các cô các bác không ngại “Thức khuya dậy sớm” khó khăn,cực nhọc để chăm sóc từng cây lúa với chung một mong ước rằng lúa sẽ chin mùa. Lâu lâu, chị gió lại nhè nhẹ bay, cả cánh đồng xào xạc một âm thanh dịu nhẹ.. Hương lúa thoang thoáng lan theo trong gió.
Lúc này, bỗng đâu đây, tiếng chim bắt đầu vang lên, đã có tiếng người qua lại. Tất cả, tất cả như muốn xé tan ra cái không gian yên tĩnh này vậy. Nắng cũng bắt đầu lên, màn sương mờ ảo đã hoàn toàn tan biến vào không gian. Bầu trời trong xanh, cao vút. Những đám mây trắng lặng lẽ trôi trên bầu trời. Thỉnh thoảng, một cơn gió thổi vút qua, Thân lúa mềm mại uốn cong, ngả người vào nhau như thầm trò chuyện. Bây giờ, vẻ đẹp thanh bình của cánh đồng lúa đã tan biến. Những cây lúa vui vẻ vương mình đón nắng, gió cùng nắng chạy nhảy, vui đùa với lúa. Đàn cò trắng bay rập rờn dưới nắng mai. Cánh đồng lúa như đang tỏa sáng dưới nắng. Tất cả điều này đã tạo nên một cánh đồng lúa xinh đẹp nhưng thật giản dị, hiền hòa như chính con người Việt Nam.