Thời gian giống như một cơn gió nhẹ thoảng qua, giống như một chiếc lá mới ngày nào còn xanh tươi trên cành mà thoáng cái nó đã vàng khô và bay trong gió, thậm chí bạn chỉ cần nhắm mắt lại và mở mắt ra thì mọi chuyện trước đó đã là quá khứ. Thời gian vô tình trôi qua và không chờ đợi bất kì một ai cả. Từ một cô bé nhút nhát, ngây thơ, mà bây giờ tôi đã là một cô học sinh lớp 8, ấy vậy mà những kĩ niệm của ngày đầu tiên đi học vẫn còn in sâu trong kí ức tôi.
Ngày đầu tiên đi học là cái ngày mà tôi không bao giờ quên. Trước cái ngày trọng đại ấy, ngày mà tôi sẽ phải bước vào 1 thế giới mới để mở cánh cửa tri thức đầu tiên của mình. Hôm đó, mẹ đã soạn tập cho tôi và chuẩn bị quần áo cùng những thứ cần thiết khác để tôi đi học. Mẹ cùng tôi dọn dẹp nhiều thứ, tôi hỏi mẹ:
- Mẹ ơi, tại sao con phải đi học? Đi học có gì vui không mẹ? Ở đó có mấy con vật hung dữ như hổ, rắn,.. không mẹ?...
Và cứ thế tôi đặt ra rất nhiều câu hỏi... nhưng mẹ tôi chỉ mỉm cười và nhẹ nhàng nói:
-Con yêu à, đi học không đáng sợ như con nghĩ đâu, ở trường học sẽ có thầy cô và bạn bè chơi với con, yêu thương và giúp đỡ con, con sẽ được học rất nhiều thứ bổ ích đấy...
Mẹ vừa nói vừa xoa đầu tôi. Nhưng có lẽ lúc đó tôi còn quá nhỏ nên chưa hiểu hết những gì mẹ nói và như thế là trong đầu tôi lại xuất hiện rất nhiều câu hỏi. Tối hôm đó, tôi không ngủ được bởi vì trong lòng tôi có một cảm giác khó tả, cái cảm giác mà trước đây tôi chưa từng có.
cuối cùng, ngày mà tôi chờ đợi cũng đến. Tôi dậy thật sớm để vệ sinh cá nhân và thay đồ. Mẹ tết cho tôi hai bím tóc xinh xinh và cài nơ lên hai bím tóc ấy. Sau đó mẹ cầm lấy tay tôi và dẫn tôi đến trường. Hôm ấy , trời thu se lạnh, những chiếc lá vàng trãi đầy trên con đường mà tôi đi nhưng... kì lạ thay con đường làng quen thuộc ngày nào bỗng trở nên lạ lẫm, lạ lẫm không phải vì cảnh vật thay đổi mà vì một sự thay đổi khác, thay đổi bởi vì hôm nay tôi không còn là một cô bé tinh nghịch hay khóc nhè nữa mà hôm nay tôi đã là một cô học sinh chững chạc hơn. Tôi vừa mừng vừa lo, đang suy nghĩ miên man thì :
-Đây chính là trường học đấy, con yêu!
Câu nói của mẹ đã làm tôi thức tỉnh khỏi những dòng suy nghĩ vớ vẩn, tôi nhìn quanh ngôi trường và thốt lên:
- Ôi, sao ngôi trường nó to thế ? xung quanh nó còn có những con yêu quái khổng lồ nữa kìa?huu..hu..con sợ lắm, nó sẽ ăn thịt con mất.hu...hu.
Và thế là tôi nép sát vào người mẹ và khóc. Mẹ liền dỗ dành tôi:
- Con đừng sợ đã có mẹ ở đây rồi mà.
- Cái mà con gọi là con yêu quái chỉ là một cái cây bình thường thôi nhưng do nó đã được trồng ở đây từ rất lâu nên trông nó to thế thôi. Các bạn học sinh đi học rất nhiều nên ngôi trương phải to mới đủ chỗ để học chứ con.
Sau khi nghe mẹ giải thích thì tôi đã bình tỉnh hơn, khi quan sát thật kĩ thì tôi phát hiện ra các anh chị và các bạn đều mặc đồ giống tôi, mọi người còn chơi đùa vui vẻ nữa nào là chơi đuổi bắt , đố vui, nhảy dây,..khung cảnh trở nên nhộn nhịp hẳn ra.Nhưng cũng có một vài bạn rụt rè núp sau lưng mẹ, khóc thút thít và muốn về nhà,..Bỗng nhiên một âm thanh lạ phát ra beng...beng...beng, tôi nghĩ đó là âm thanh của một con vật gì đó tôi cũng không rõ nữa nhưng tôi biết được trong lòng tôi đang rất bồn chồn và hồi hộp, tim thì đập thình thịch nhưng đâu đó trong tôi vẫn có cảm giác háo hức muốn gặp thầy cô, bạn bè.Mẹ dẫn tôi đến lớp để xếp hàng lúc ấy cảm giác trong tôi vô cùng hỗn loạn không biết là vui hay buồn, là sức mạnh hay sự nhút nhát, là háo hức hay lo sợ,... Cô giáo đọc tên từng bạn nhìn cô lúc ấy rất thân thiện và xinh như một cô tiên, giọng cô thì trong trẻo và có chút trầm ấm khác hoàn toàn so với cô giáo trong trí tưởng tượng của tôi, lúc đầu tôi cứ nghĩ cô giáo sẽ rất hung dữ và khó gần nhưng sự thật hoàn toàn ngược lại.....em Huỳnh Thị Ngọc Ngân ... khi cô giáo đọc đến tên tôi thì tim tôi như ngừng đập , và tôi bước vào lớp nhưng ôi! Dường như có một sức mạnh vô hình nào đó đã ngăn tôi lại , tim tôi càng đập mạnh hơn tôi lo sợ là khi bước vào rồi thì nó sẽ nuốt chửng và không cho mình ra nữa thì sao?Nhưng chính tính cách thích khám phá đã tạo nên một luồng sức mạnh giúp tôi bước vào lớp học. Khi các bạn đã đông đủ cô ân cần bảo:
-Các em phải ngoan, chăm cỉ học hành để thầy cô và cha mẹ vui lòng.
Sau đó, cô nắn nót viết lên bảng dòng chữ " bài học đầu tiên" thoáng cái đã kết thúc tiết học tôi cảm thấy quyến luyến và ước gì tiết học dài hơn để được nghe cô giảng và được gặp các bạn. Mẹ đón tôi về bằng một nụ cười tươi trên môi, mẹ nói:
-Con đã mở được cánh cửa tri thức mới của cuộc đời mình rồi đó. Con đã làm cho mẹ cảm thấy tự hào.
Ngày đầu tiên đi học là một kỉ niệm đáng nhớ trong cuộc đời của mỗi người và tôi sẽ luôn giữ mãi kĩ niệm ấy ở trong lòng . Dù cho cảnh vật có thay đổi, thì những kỉ niệm và cảm giác của ngày đàu tiên đi học vẫn luôn mãi mãi tồn tại trong tôi.
" Ngày đầu tiên đi học mẹ dắt em đến trường em vừa đi vừa khóc mẹ dỗ dành yêu thương.....".