Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Chưa có thông tin , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 16
Số lượng câu trả lời 673
Điểm GP 167
Điểm SP 573

Người theo dõi (14)

Trần Năng Nhân
duy tan
:
:

Đang theo dõi (5)

Trần Năng Nhân
duy tan
:
:

Câu trả lời:

Em rất ham học.Câu hỏi gì của các bạn em thì em đều trả lời được hết.Vì thế,trong lớp,em được mệnh danh là "Cây hỏi đáp".Tuy là vậy,duy chỉ có một câu làm khó dễ cho em:"Gia đình là gì?"Vốn dĩ là một đứa trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ từ bé nên em không thể cảm nhận được hưởng sự ấm cúng của một gia đình thực thụ.Nghe mẹ ở nơi em ở nói thì em được mọi người cứu vớt ở dưới sông gần đây.Lần đầu tiên,em biết được điều này,em vô cùng hoang mang và đau đớn.Các bạn,anh chị em dưới mái nhà này đang sống cùng em,không ai có hoàn cảnh éo le như của em.Cả mấy hôm sau ngày ấy,em khóc liên miên không nguôi.Cơm đem tận giường cũng chẳng thèm đoái hoài,các mẹ và các anh chị em,bạn bè đến nói chuyện giải khuây em cũng chẳng thèm xoay lại nhìn.Chả lẽ,bố mẹ ruột của mình lại nhẫn tâm đến thế sao?Em tự hỏi.Tưởng chừng em sẽ lìa đi vì quả tạ tâm lí hoặc vì đói bụng,thì một hôm,một bạn gái mới được chuyển đến.Biết sự đau khổ của em,bạn ấy đã đến bên và trò chuyện cùng em.Hoàn cảnh của bạn cũng chả khấm khá gì:Cũng bị lạc bố mẹ từ tấm bé và mới đổi chỗ ở."Bạn có bao giờ buồn không?",em từng hỏi bạn vào cái đêm đầu tiên bạn đến đây."Có chớ!Nhưng tớ sẽ cố gắng học thật giỏi để sau này hơi nổi danh chút thôi,tớ chắc sẽ tìm được người nhà của mình!".Nghe bạn ấy nói vây,em vô cùng ăn năn và hối hận.Là con trai,sao mình lại nhõng nhẽo như thế chứ?!Thế là em cố gắng ngoi dậy,ăn miếng cơm và hì hục học tập.Cũng từ đó,em coi bạn gái ấy như một đứa em của mình.Hai anh em sẽ cùng học tập và vươn lên để một ngày nào đó sẽ gặp được họ,gia đình của chúng em.Nhưng không vì thế mà em sẽ quên nơi em ăn học và sinh trưởng là đây.

Câu trả lời:

Tôi là một cây mai.Nơi tôi sinh ra và lớn lên là ở núi Cổ Đà.Ở nơi đây,tôi đã làm quen với nhiều anh chị nhà chim,các bạn bè cây mai cùng lứa.Đối với tôi,núi Cổ Đà như là một thiên đàng diệu kì.Nơi đây,đâu đâu cũng thấy mai:Mai trắng,mai vàng,...đủ loại. Tôi ưa những ngày gần Tết.Hồi bé,khi tôi còn là cây mai con,thân tôi chỉ có chút lá(chỉ cỏ vài ba chiếc tí tẹo không hà!),tôi rất thích xem mẹ cùng các chị,các cô,các bà đua nhau thay áo mới.Từ lớp áo lá nâu,họ mặc những tấm áo vàng tươi của hoa mai với đốm màu xanh lá của nụ hoa.Trông họ thật là đẹp và khác so với các ngày thường.Những lúc ấy,núi Cổ Đà trông thật huyền ảo và lãng mạn với những cánh mai rơi xuống.Ở nơi đây,không biết bao nhiêu cặp trai tài gái sắc đã đến đây chơi vào những dịp này với những bộ áo quần rực rỡ sắc màu.Dân trong vùng cũng mang bao nhiêu đồ trang trí để làm cho chúng tôi thêm phần đẹp ra.Tôi còn nhớ cái hồi ấy,cái Tết đầu tiên của tôi,tôi được một em gái nhỏ tặng cho một vật trang trí đỏ chói với vàng lộng lẫy.Tuy đã lâu rồi,nhưng tôi vẫn còn nhớ như in cái dòng chữ được ghi trên ấy:"Chúc mừng năm mới 2000".Tôi lấy làm hạnh phúc vô cùng,nhưng...Giờ đây,thế giới đã có nhiều đổi thay.Mẹ tôi,các dì,các cô,các bà,...đã lần lượt bị đốn và mang đi khỏi rừng.Giờ đây,không còn ai đến trang trí cho những cây mai còn sót lại,trong số đó có tôi.Nhìn cảnh đồi núi,quê hương của mình trơ trọi,không còn sự ấm áp của ngày xưa,tôi đau lòng lắm.Tôi hy vọng rằng,một ngày nào đấy,họ sẽ trồng lại mai và hồi phục lại những điều tốt đẹp xưa kia họ từng làm.Nhưng,điều ấy thì khi nào mới xảy ra?