Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hà Nội , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 11
Số lượng câu trả lời 94
Điểm GP 14
Điểm SP 90

Người theo dõi (9)

nguyendoannam
So Yummy
Công chúa Anime

Đang theo dõi (3)

nguyendoannam
Đức 2k7

Câu trả lời:

Dàn bài:

I/ MỞ BÀI

Nhân ngày Quân đội nhân dân Việt Nam 20/12, lớp em tổ chức một chuyến gặp gỡ các anh bộ đội tại câu lạc bộ quân khu 7. Chuyến đi đã để lại trong em nhiều cảm xúc, một dấu ấn khó phai cũng như một tình cảm tốt đẹp đối với các anh bộ đội miền Nam anh dũng.

II/ THÂN BÀI

a) KHÁI QUÁT

Chúng em đến câu lạc bộ Quân khu 7 từ 6 giờ 30 sáng. Gặp nhau tại phòng họp, khuôn mặt ai nấy đều rạng rỡ, háo hức. Các học sinh ăn mặc chỉnh tề, nghiêm trang trong những bộ đồng phục. Dù dậy sớm, không giấu được vẻ mệt mỏi, bơ phờ nhưng hình như qua từng ánh mắt, từng tiếng cười, các bạn đều rất mong muốn nhìn thấy các anh bộ đội miền Nam thân thương. Thầy chủ nhiệm cũng vậy, thầy tất bật ổn định chỗ ngồi cho các cậu học trò lóc chóc, cứ chạy tới chạy lui.

Đúng 7 giờ, cô tổng phụ trách trong bộ áo dài xanh trang trọng lên đọc phần giới thiệu buổi gặp mặt. Giọng cô to, rõ, nghe thật trìu mến và thân thương. Cô giới thiệu sơ lược về Quân đội nhân dân Việt Nam thành lập ngày 22 tháng 12 năm 1944. Cô hát tặng chúng em một bài hát rất quen thuộc và dễ mến: "Cô gái Sài Gòn đi tải đạn". Chúng em hoan hô nhiệt liệt, cô tiếp tục giới thiệu một số chiến sĩ bộ đội tiêu biểu.

Đầu tiên là bác Hùng Chiến, bộ đội thành phố Bình Định. Bác Chiến năm nay đã 68 tuổi, người cao lớn, lực lưỡng và giọng nói ôn tồn. Bác rất vui tính, cởi mở, kể cho chúng em nghe nhiều câu chuyện kháng chiến hấp dẫn. Từ việc bác đánh thằng tây bằng món võ cổ truyền đến khi gặp cụ Hồ. Chúng em say mê theo dõi, im lặng và hồi hộp không nói nên lời.

Sau đó, chúng em làm quen với anh Bình, người Tiền Giang, là chiến sĩ hạng II tiêu biểu thành phố. Anh Bình nhỏ con, tay trái bị liệt, nhưng vẫn rất lạc quan, yêu đời. Theo lời anh kể, ngày xưa giặc nó đánh bom, anh chạy đạn bị trúng. Nhìn cánh tay của anh, chúng em vô cùng thương xót, cũng không kém phần khâm phục và trân trọng.

Trong lúc đang mải mê trò chuyện với các anh bộ đội, bỗng giọng nói của cô phụ trách vang lên:

- Các em đã nói chuyện rất vui vẻ với các anh bộ đội rồi. Bậy giờ cô mời một bạn học sinh lên phát biểu suy nghĩ của mình về các thế hệ cha anh đã chiến đấu, hi sinh để bảo vệ Tổ quốc! Bạn nào xung phong nè?

Mọi người trầm trồ thích thú, có bạn muốn giơ tay phát biểu nhưng còn e ngại. Em mạnh dạn đứng lên trả lời câu hỏi của cô đã đặt ra, lòng hồi hộp lẫn lo lắng:

- Thưa cô và các bạn, theo em, các anh bộ đội đã rất can đảm, dũng cảm, hy sinh biết bao xương máu của mình để cho chúng ta có được hạnh phúc hôm nay. Ngày hôm nay, học sinh chúng em được học hành tốt, ăn mặc no ấm là nhờ các thế hệ cha anh đã chiến đấu để đấu tranh bảo vệ Tổ Quốc. Bác Hồ đã từng nói: "...Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân là đội đàn anh mong cho chóng có những đội đàn em khác. Tuy lúc đầu qui mô của nó còn nhỏ, nhưng tiền đồ của nó rất vẻ vang. Nó là khởi điểm của Giải phóng quân, nó có thể đi suốt từ Nam chí Bắc, khắp đất nước Việt Nam chúng ta". Chính vì ý nghĩa đó, ngày 22.12.1944 được chọn làm ngày kỷ niệm thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam. Trên cơ sở của một cuộc chiến tranh nhân dân vĩ đại, quân đội ta từ một lực lượng nhỏ bé, vũ khí trang bị thô sơ đã vươn lên thành một đội quân hùng hậu, chính quy hiện đại, gắn bó với nhân dân, tô đậm truyền thống vẻ vang mà Bác Hồ, người cha của các lực lượng võ trang Việt Nam, đã dạy.

Cô phụ trách tỏ ra hài lòng về ý kiến của em. Cô bảo em hãy cố gắng trau dồi kiến thức về lịch sử dân tộc…

Sau khi giao lưu khoảng hai tiếng đồng hồ, có tiếng chuông thông báo đã đến giờ ra về. Chúng em luyến tiếc nhìn các anh bộ đội, lễ phép chào các thầy cô rồi trật tự xếp hàng ra về. Khuôn mặt ai nấy đều rạng rỡ những niềm vui.

III/ KẾT BÀI

1/ Cảm xúc sau chuyến giao lưu: Yêu mến các anh bộ đội nhiều hơn,…

2/ Bài học rút ra: Học tập được nhiều điều: Về lịch sử, sự hy sinh, tình đồng đội,…

3/ Liên hệ bản thân: Đã làm gì cho Tổ quốc thân yêu?

4/ Lời hứa: Phải cố gắng học tập, lao động, noi gương thế hệ đi trước để phát triển nước nhà vững mạnh…

Chúc bạn học tốt!!!hihi

Câu trả lời:

Bài làm

Kỉ niệm về ông nội, một người ông rất hiền và cần mẫn sẽ luôn sống mãi trong trái tim em.

Ông nội em đã mất khi em mới học lớp 5, nhưng những kỉ niệm về ông em vẫn còn nhớ như in. Ông em hồi đó đã ngoài 70 tuổi răng ông đã rụng mất vài chiếc và da nhăn nheo, lưng cũng còng đi theo năm tháng. Ông bảo đó là vì gánh cả tương lai của các cô các bác nên lưng ông đã còng từ hồi nào ông cũng không nhớ. Ông là một người nông dân nên tính tình ông lúc nào cũng thật thà và chất phác, mỗi lần chúng em về thăm ông, ông đều nở nụ cười rất tươi và thường kể chuyện về cuộc sống của ông và gia đình khi còn chiến tranh cho chúng em nghe. Em rất thích nghe ông kể những câu chuyện đó và lại càng cảm thấy khâm phục ông nhiều hơn.

Vì sống ở quê nên ông có cả một đàn gà rất nhiều con đủ loại trống, mái, lớn, nhỏ em và em gái em thường giành nhau để được cho gà ăn mỗi lúc ông gọi chúng vào chuồng. Ông nội em còn có cả một vườn rau trồng rất nhiều loại rau mà mẹ thường hay mua ở chợ cho chúng em ăn, thi thoảng ông còn gửi lên cho nhà em cả con gà và rau sạch nữa. Em thích được cùng ông đi tưới rau vào mỗi buổi chiều. Ông bảo : “Phải chăm sóc, tưới nước đầy đủ thì mới có rau ngon cho các cháu của ông ăn được” rồi ông lại cười thật hiền. Em còn rất thích đọc sách cho ông nghe.Buổi chiều em thường ngồi cạnh và đọc cho ông nghe về quyển sách mà em có. Ông bảo hồi bé không được đi học nên ông không biết chữ nhưng ông tính toán rất nhanh.

Buổi tối em còn rất thích nằm cạnh ông, ông thường xoa lưng cho em dễ ngủ hơn. Ông hồi đó ốm đêm em tỉnh vì tiếng ông ho, em rất thương ông vì ban ngày ông vẫn luôn tỏ ra khỏe mạnh để con cháu đỡ lo. Bố em bảo đón ông lên sống cùng nhưng được một thời gian sống không quen ông lại về sống với chú thím ở quê, em thường rất háo hức mỗi khi được về quê thăm ông. Em thường chuẩn bị cả sách để đọc cho ông nghe và kể cho ông nghe cả về thành phố nơi em sống cùng những người bạn em rất quý mến.

Khoảng thời gian ông mất em đã rất buồn và nhớ ông. Em nhớ nụ cười hiền với những hàm răng rụng mất vài chiếc, nhớ bàn tay thô ráp của ông mỗi khi xoa lưng cho em ngủ, nhớ cả những câu chuyện mà ông kể cho cho chúng em nghe nữa. Tuy giờ đây ông không còn nữa nhưng những hình ảnh của ông lúc ông cười với làn da nhăn nheo vẫn luôn luôn còn mãi trong trí nhớ của em.Em rất yêu ông và sẽ cố gắng học thật giỏi để đạt được kì vọng mà ông và bố mẹ đã dành cho em.

Chúc bạn học tốt!!!hihi