“Sài Gòn tôi yêu” là bài kí của Minh Hương viết vào tháng 12-1990, sau được in trong tập “Nhớ Sài Gòn” một tập văn thơ, nhân dịp kỉ niệm 300 năm Sài Gòn. Trước năm 1945, tác giả đã đến sinh sống ở Sài Gòn, trở thành một cư dân của “hòn ngọc Viễn Đông” mà ông gọi là “cái đô thị ngọc ngà”. Nhan đề bài kí đã thể hiện tình yêu thiết tha sâu nặng đối với Sài Gòn
– “Sài Gòn tôi yêu
Mấy dòng đầu bài kí, tác giả nói một cách hóm hỉnh qua một số so sánh: “Sài Gòn vẫn trẻ. Tôi thì đương già”. Sài Gòn 300 tuổi so với cái tuổi 5.000 năm của đất nước ta thì Sài Gòn “còn xuân chán”, “như một cây tơ đương độ nõn nà…”.
Minh Hương thổ lộ tình yêu Sài Gòn trong mọi thời tiết và mọi thời gian. Tác giả “yêu nắng sớm, một thứ nắng ngọt ngào”; yêu “buổi chiều lộng gió nhớ thương, dưới những cây mưa nhiệt đới bất ngờ”, yêu thời tiết trái chứng: “Trời đang iu iu buồn bã, bỗng nhiên trong vắt lại như thủy tinh”. Tác giả yêu đêm khuya “thưa thớt tiếng ồn “; yêu những giờ cao điểm, phố phường, “náo động, dập dìu xe cộ”; yêu làn không khí “mát dịu, thanh sạch” vào buổi sáng tinh sương, trên một số con đường nhiều cây xanh. Tình yêu Sài Gòn của Minh Hương được ông ví với tình cảm của “người đàn ông vẫn ôm ấp bóng dáng mối tình đầu chứa nhiều ngang trái”.
Sài Gòn rất bao dung và hào phóng “bao giờ cũng dang hai cánh tay mở rộng mà đón nhiều người từ trăm nẻo đất nước kéo đến”. Người Bác, người Trung, người Nam, người Hoa, người Khơ-me… đã đến ở Sài Gòn, “rồi thừa nhận nơi đây là quê quán của mình”. Minh Hương đã đến ở Sài Gòn hơn nửa thế kỷ sao không yêu Sài Gòn, sao không coi Sài Gòn là quê hương thứ hai của mình được?.
Tác giả yêu Sài Gòn, rồi yêu hơn con người Sài Gòn với bao phẩm chất tốt đẹp, biểu hiện một “phong cách bản địa mang nhiều nét đặc trưng”. Người Sài Gòn “ăn nói tự nhiên, nhiều lúc hề hà, dễ dãi”, “rất chơn thành, bộc trực”, “ít dàn dựng, tính toán”.
Minh Hương đã nêu lên những nét đáng yêu của các cô gái “thị thiêng” Sài Gòn ngày xưa. Tóc “buông thõng” trên vai trên lưng. Đầu đội nón vải trắng rộng vành. Áo bà ba trắng… Quần đen rộng. Hoặc đi giầy bò trắng, hay xăng-đan da, hoặc đi guốc vòng trơn trắng nõn, quai da… Rất dễ nhìn, dễ ưa: dáng đi “khỏe khoắn, mạnh dạn”, “cũng yểu diệu, thướt tha…”, “cũng e thẹn, ngượng nghịu…”. Nụ cười “thiệt tình, tươi tắn và ít nhiều thơ ngây”. Cái đẹp của cô gái Sài Gòn “thật đơn sơ, đôn hậu”.