Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hà Nam , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 0
Số lượng câu trả lời 263
Điểm GP 29
Điểm SP 208

Người theo dõi (28)

Đang theo dõi (11)

Thanh Thúy
Ngọc Hnue
Akai Haruma
Pham Thi Linh
Sen Phùng

Câu trả lời:

Literature (Văn)
When going to school, there are many subjects; however I still like literature the most. First, literature plays an important role in both education and daily life. Literature is not limit to a subject to be learnt at school. Furthermore, this subject teaches human about several aspects of life. From the very first step, student learns to write, read as well as describe things and people. Moreover, literature teaches one to be a responsible citizen and likeable personality. Literature is more than a subject, it’s an art and it can be applied directly into life such as: journalism, writing skill. People are not born to learn this unique subject, it needs long time to exercise to master. Besides, when learning literature people not only know more works of art but also understand culture, tradition of each country. Literature is the mirror reflecting human and their lifestyle. Studying literature means learning the way to love and live a true life. All in all, with great benefits of literature, it is necessary for each society especially developing countries.

Bản dịch
Có rất nhiều môn học ở trường những tôi thích nhất là môn văn. Đầu tiên, văn đóng vai trò quan trọng trong học tập và đời sống. Văn học không chỉ giới hạn trong một môn học ở nhà trường mà rộng hơn nó dạy con người về mọi mặt của cuộc sống. Từ những bước đầu tiên, học sinh học viết, đọc và mô tả đồ vật. Hơn nữa, văn dạy chúng ta trở thành một công dân trách nhiệm và người có phẩm chất tốt. Văn học hơn cả một môn học, nó là một lĩnh vực nghệ thuật có thể áp dụng vào cuộc sống như: báo chí, kĩ năng viết. Con người không tự sinh ra để học môn này, nó cần thời gian luyện tập. Ngoài ra, khi học văn con người không chỉ biết về nghệ thuật và còn am hiểu về văn hoá, truyền thống của một quốc gia. Văn học là tấm gương phản ánh con người và lối sống của họ. Học văn có nghĩa là học cách yêu thương và sống cuộc sống đúng nghĩa. Nói tóm lại, với nhiều lợi ích của việc học văn, nó thực sự cần thiết cho mỗi xã hội đặc biệt là các quốc gia đang phát triển.

Câu trả lời:

a. Mở bài

- Giới thiệu nhân vật, địa điểm xảy ra sự việc tranh cãi giữa xe đạp, xe máy, ô tô (qua một giấc mơ của người kể hoặc một hành động thực tế như lau xe, rửa xe mà lắng nghe được lời của chúng).

b. Thân bài

- Kể diễn biến cuộc tranh cãi, so bì hơn thua của xe đạp, xe máy, ô tô qua các sự việc được người kể tưởng tượng ra:

+ Xe đạp so bì hơn thua với xe máy, ô tô (về giá trị phục vụ hơn hẳn như rẻ tiền, lâu bền, dễ sử dụng; về tính chất công việc như: nhiều loại việc, nặng nhọc, thường xuyên; về hưởng thụ rất ít như: không cần nhiên liệu, giá rẻ mà lại bị chủ nhà bỏ rơi, coi thường,...).

+ Xe máy so bì hơn thua với xe đạp, ô tô (về giá trị phục vụ hơn hẳn như đảm nhận việc chuyên chở nặng nhọc, mất vệ sinh, giúp chủ kiếm nhiều tiền mà dễ gặp nguy hiểm; về hưởng thụ ít như tốn ít nhiên liệu nhưng lại bị quăng quật suốt ngày, bị bỏ mặc khi gia chủ có ô tô,...).

+ Ô tô so bì hơn thua với xe đạp, xe máy (về giá trị phục vụ hơn hẳn như chở nhiều người, an toàn và sang trọng; về hưởng thụ nhiều nhưng sinh nhiều lợi cho gia chủ,...).

c. Kết bài:

- Lời góp ý, khuyên giải của người nghe được chuyện này.

Câu trả lời:

Một đêm , đang mơ ngủ bỗng tôi nghe thấy tiếng động từ phía nhà xe . Tiếng động mỗi lúc lớn dần . Tò mò không hiểu chuyện gì xảy ra , tôi lặng lẽ bước xuống giường . Đứng ngoài cửa , tôi ngạc nhiên khi thấy ba anh xe đạp , xe máy và ô tô đang cãi nhau , so bì hơn thua rất quyết liệt .
Khu nhà xe nhỏ bé phía sau là nơi cư trú của mấy chiếc xe đạp nhà tôi , xe máy cũ của bố tôi , xe đạp đi học của tôi . Đã mấy năm nay chúng sống với nhau rất hòa thuận . Niền vui hay nỗi buồn đều chia sẻ và giúp đỡ nhau . Nhưng từ khi chiếc ô tô mới về ở chung thì giữa các xe mâu thuẫn . Chúng ngấm ngầm chê bai nhau , so bì hơn thua qua từ việc nhỏ . Tôi biết điều đó nhưng không nghĩ rănggf chúng lại cãi nhau kịch liệt đến thế . Dường như bao nhiêu khó chịu trong lòng chúng bộc lộ ra hết . Đêm nay , tôi mới tận mắt chứng kiến chúng cãi nhau . Ba xe , xe nào cũng cho ý kiến mình đúng , đang cố tranh luận phản ý kiến xe khác . Đầu tiên là chiếc ô tô : "Các anh làm sao so bì với tôi được . Tôi hiện tại nhất , đẹp nhất và có nhiều tác dụng nhất . Tôi có đầy đủ tiện nghi trong người như một căn nhà di động , nào ti vi , đài phát thanh , máy điều hòa...Gia đình ông chủ lại có bốn người , đi đâu chơi mà dùng tôi thì tiện quá rồi . Các anh liệu có làm được như thế không ?" Ô tô nói với giọng đầy kiêu hãnh và tự hòa . Nghe vậy , xe máy liền lên tiếng:"Dù anh có hiện đại đến đâu thì cũng không tiện lời bằng tôi được. Tuy tôi không sang trọng như anh , nhưng tôi chạy rất nhanh , nhưng chỗ đông người hay ùn tắc thì anh chịu chết , nhưng tôi vẫn có thể vượt qua dễ dàng. Anh cồng kềnh đi đâu cũng chiếm nhiều diện tích . Còn tôi khiến tốn và giản dị nên được mọi người sử dụng nhiều hơn. Mà bây giờ họ hàng nhà tôi được sản xuất ngày càng đa dạng , chất lượng cũng tốt hơn với nhiều kiểu dáng , màu sắc , không thua kém gì anh đâu nhé . Quan trọng , tôi đã gắn bó với ông chủ nhà suốt bao năm nay . Trải qua bao vất vả của những ngày nắng gắt , mưa giông tôi đều tận tình phục vụ ông chủ . Từ ngày chưa có anh , gia đình nhà chủ đều rất quý tôi , coi tôi là số 1. Đã nhiều năm nay rồi nên tôi mới cũ đi và xấu xí như thế này đây . Chắc ông chủ không còn yêu tôi nữa..." Nói đến đây xe máy bật khóc nức nở . Có lẽ nó đang xúc động lắm khi nhớ về một thời đã xa . Không biết lúc này ô tô nghĩ gì nữa . Im một lát , cuối cùng chiếc xe đạp cũ của tôi mới nhỏ nhẹ lên tiếng:"Các anh ai cũng cho mình đúng , mình tiện lợi nhất , tốt nhất không ai biết rằngtrong chúng ta xe đạp tôi là người có mặt sớm nhất. Từ lâu lắm rồi , tôi được con người sáng tạo ra , thay thế cho nhiều phương tiện khác. Lúc đó , ai cũng có chiếc xe đạp đi thì hạnh phúc biết bao nhiêu . Toi gọn nhẹ nhất , đi lại dễ dàng , còn giúp con người tập thể dục khi sử dụng tôi nữa. Mà các anh ai cũng cần có ' thức ăn' mới chịu chạy , nếu không thì đành đứng xó . Còn tôi , chẳng cần xăng dầu bon bon. Tôi cũng là người gắn bó với gia đình ông chủ lâu nhất , từ ngày họ còn khó khăn. Tôi cùng ông chủ đi làm , cùng ông chủ đưa đón cậu chủ mỗi ngày , cùng bà chủ đi chợ hay đi đâu xa ... Cứ thế đã bao năm rồi..." Mỗi xe , xe nào cũng đưa ra những lí lẽ rất thuyết phục . Nhưng cả ba xe không ai chịu ai vẫn khăng khăng cho mình tốt nhất , được gia đình chủ yêu nhất và xưng đáng là người dùng nhiều nhất. Chúng mải mê cãi cọ mà không biết tôi đứng ngoài từ bao giờ . Tôi bước vào khi chúng còn tranh luận . Nhìn thấy tôi , chúng ngạc nhiên , sửng sốt . Nhìn một lượt những chiếc xe trong gia đình , tôi thấy những điều chúng nói đều có lí . Những chiếc xe này đã giúp gia đình tôi rất nhiều . Không chỉ vậy , chúng còn gắn bó gia đình tôi với bao nhiêu kỉ niệm từ thuở còn khó khăn . Tôi lại gần từng chiếc xe , vỗ về và âu yếm chúng . Chúng nằm yêm , ngoan ngoãn theo dõi tôi . " Các bạn xe ạ , tôi đã nghe hết những điều các bạn nói . Ai cũng có ý kiến của mình và đều đúng cả . Các bạn đều có ích cho gia đình tôi . Thử hỏi , nếu thiếu các bạn thì không chỉ gia đình tôi mà bao nhiêu gia đình khác sẽ như thế nào . Vì thế , các anh hãy bình tĩnh và lắng nghe nhau nói xem sao . Các anh sẽ hiểu nhau và thông cảm cho nhau hơn đấy . Từ nay gia đình tôi sẽ sử dụng tất cả các anh . Khi có dịp đi đâu xa , cả nhà tôi nhờ vào anh ô tô nhé. Còn anh xe máy , anh vẫn ngày ngày giúp bố đến cơ quan , anh xe đạp giúp tôi đến trường . Như vậy ai cũng có viẹc riêng và vẫn phát huy chức năng của mình . CÁc anh hãy nhớ không ai là người thừa cả và cũng không ai hơn thua ai vì mỗi người đều có sức mạnh riêng của mình...Những chiếc xe im lặng gật gùn vẻ tán đồng. Chúng nhìn nhau thân thiệt để giải hòa.
Cuộc cãi nhau giữa những chiếc xe kết thúc từ đó . Ai cũng chăm chỉ làm công việc của mình . Chúng lại sống vui vẻ , hòa thuận bên nhau . Và cũng từ đó , để thể hiện lòng biết ơn với những người bạn nhỏ, gia đình tôi luô chú ý giữ gìn và chăm sóc chúng tốt hơn

Câu trả lời:

Hè năm nay, em lại được bố mẹ cho về thăm quê ngoại. Quê ngoại em ở Sầm Sơn, Thanh Hóa, một vùngbiển rất nổi tiếng trên cả nước. Cảm giác về quê sao mà hồi hộp thế. Khi ngồi trên xe mà em cứ háo hức mong mau mau đến nơi. Mẹ em biết em đang rất phấn khích nên có nói rằng:”con trai à, bình tĩnh nào, sắp đến nơi rồi, con có thể thoải mái tắm biển, nghịch song và xây lâu đài cát”. Ôi! Thích quá! … Cuối cùng cũng đến nơi, xuống xe em chạy đến ôm trầm lấy ông bà ngoại. Ông bà nở nụ cười tươi lắm,dắt em vàonhà rồi mang ra bao nhiêu là đồ ăn ngon. Ăn uống no nê xong, em nài nỉ ông ngoại dẫn em ra biển. Nhưng ông bảo:”giờ đang nắng, để chiều ông dẫn con ra ngắm hoàng hôn nhé”. Chiều tới, ông ngoại đưa em ra tới bãi biển. Tuyệt vời làm sao, trước mặt em là biển rộng thênh thang, sóng vỗ dào dạt. Mặt trời dần khuất đi, lặn sâu xuống biển, những con thuyền thì vẫn đang miệt mài trên mặt nước. Rất đông người đến đây tắm biển, không khí vô cùng nhộn nhịp, tiếng nói tiếng cười rôm rả. Ông ngoại dẫn em đễn một chỗ yên tĩnh hơn, em ngồi xuống và bắt đầu xây lâu đài cát, em đặt tên cho những lâu đài của mình, nhìn chúng rất ngộ nghĩnh và dễ thương. Sau đó, em cùng ông đi dọc bờ biển nhặt vỏ sò. Những chiếc vỏ sò, vỏ ốc nhỏ nhỏ, xinh xinh và rất nhiều màu sắc. Em chạy về cầm chúng và khoe với mẹ. Mẹ lấy ra một chiếc hũ thủy tinh nhỏ xinh cho em cất vào để mang về nhà. Tối hôm ấy ăn cơm, em ngồi kể cho bố mẹ nghe tất cả những thứ em nhìn thấy trên biển. Em không quên nói với mẹ sang mai gọi em dậy sớm để em có thể ngắm bình minh. Ba ngày ở quê là ba ngày em rất hạnh phúc. Vừa được ở bên ông bà ngoại, vừa được hưởng không khí trong lành, mát mẻ của biển. Được đắm mình trong dòng nước mát, được đùa vui với những ngọn sóng và chơi đùa trên bãi cát trắng. Hè sang năm, em nhất định xin bố mẹ cho về ngoại lâu hơn. Chuyến đi về ngoại là chuyến đi em thích đi nhất.