Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hà Nội , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 82
Số lượng câu trả lời 677
Điểm GP 29
Điểm SP 256

Người theo dõi (50)

Đang theo dõi (15)

Nguyen Anh
Trần Minh Ngọc
Như Nguyễn
Nguyễn Hải Nam
Đức Minh

Câu trả lời:

Thưa Bác, cháu sinh ra khi đất nước đã hòa bình và cháu biết để có được những buổi sáng trong lành như sáng nay đã có biết bao nhiêu máu đã đổ, bao nhiêu tính mệnh đã hy sinh vì độc lập tự do toàn vẹn lãnh thổ của nước nhà.

Những ngày này lòng cháu dâng lên nhiều những đợt sóng tình cảm khác lạ. Bước ra đường bắt gặp hình ảnh những lá cờ đỏ sao vàng tung bay trước gió, cháu thêm yêu đất nước mình biết bao. Đã có rất nhiều sách vở tài liệu bài báo khác nhau cả trong và ngoài nước viết về Bác, nhưng với cháu, tất cả dường như vẫn chưa đủ cho trí tuệ, tài năng, tâm hồn và nhân cách của Bác. Cháu đã đến thăm trường Dục Thanh, Lăng cụ Phó Bảng Nguyễn Sinh Sắc, cháu rất cảm động trước từng hiện vật trưng bày. Cháu khát khao ngày được ra thăm Ba Đình lịch sử để được gặp Bác.

Bác ơi! Cháu tự hào vì từng ngày được sống trên chính thành phố mang tên Bác - thành phố Hồ Chí Minh. Thành phố đang đổi thay từng ngày Bác ạ, tuổi trẻ chúng cháu cũng đang ra sức học tập luyện rèn, làm theo lời Bác để góp phần xây dựng quê hương giàu mạnh.

À thưa Bác! Hôm qua chương trình Văn nghệ Đài tiếng nói Việt Nam vừa phát bài viết về Bác theo lời kể của bác Vũ Kỳ. Cháu đã kịp ghi âm lại để cất giữ cho riêng nỗi nhớ Bác. Bao năm rồi kể từ ngày Bác ra đi, Bác vẫn hiện hữu trong đời sống của mọi nhà, mọi người, mọi ngành nghề lĩnh vực bằng những câu nói bất hủ, bằng những việc làm giản dị mà vĩ đại, bằng cả cuộc đời Bác đã hy sinh cho dân tộc Việt Nam.

Cháu xin mạo muội thay mặt cho tất cả những bạn trẻ Việt Nam gửi tới Bác sự ngưỡng vọng kính yêu. Cháu xin kết thúc lá thư này ở đây vì biết Bác còn rất nhiều công việc khác nữa chưa lo xong.

Cháu chào Bác kính yêu.

Thanh

Đỗ Kim Thanh

Câu trả lời:

 

Có lẽ chẳng bao giờ tôi có thể tưởng tượng ra rằng mình lại là người đạt ngôi vị hoa hậu năm nay. Tôi bước đi trên con đường nhỏ quen thuộc mà lòng bồi hồi, sung sướng. Thế rồi, bỗng từ đâu vang lên những tiếng "Dô! Dô!", tôi được nâng bổng lên lừ lúc nào không biết. Tưởng ai xa lạ, hóa ra là họ hàng hồng nhung nhà tôi đến đây chia vui. Tôi được mọi người đặt lên ghế và hỏi:

– Bé Nhung à! Bé kể lại cho cả nhà mình nghe xem vì sao mình lại được giải nhất nào. Chắc hẳn cuộc thi đó có rất nhiều ngựời xinh đẹp phải không hả bé?

– Dạ, đúng đấy ạ! Tôi cất tiếng nói – Ban đầu, bước vào phòng thi, con cũng rất run vì ở đây trông ai cũng lộng lẫy và đáng yêu hơn con cả. Lúc đó con đã rất muốn quay về nhà nhưng lại nhớ đến những lời động viên, an ủi, những tình cảm thắm thiết, những hy vọng mà mọi người đã đặt ở nơi con nên con lại thôi. Con nghĩ con sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng của mọi người.

Bố mẹ có biết không, hôm đó con đã may mắn được lọt vào vòng chung kết với chị hoa Hướng Dương, chị hoa Huệ và cô hoa Nhài. Phần thi đầu tiện cùa chúng con là phần thi sắc đẹp và người đầu tiên lên trình diễn chính là chị hoa Huệ. Trông chị thật lộng lẫy với bộ váy loe rộng, trắng muốt. Chị lướt nhẹ trên sân khấu, những chiếc đèn vàng chiếu vào càng làm nổi bật lên khuôn mặt trắng hồng xinh xắn. Chị đi như thế vài vòng rồi lùi vào sân khấu với những tiếng vỗ tay không ngớt từ khán đài.

Tiếp ngay sau chị hoa Huệ, là chị Hướng Dương. Không kiều diễm như chị hoa Huệ, chị Hướng Dương đẹp kiểu khác. Bộ quần áo màu vàng như những tia nắng của ông Mặt Trời làm cho khán phòng bừng sáng. Dáng người dong dỏng cao lại đi thêm cả đôi guốc cao làm chị cao ngất. Nếu cả nhà mà nhìn thấy chị Hướng Dương vào lúc ấy thì chắc chắn rằng ai cũng phải bảo chị ấy thật trẻ trung.

Rồi sau đó là đến cô hoa Nhài. Cô có một vẻ đẹp quý phái với một bộ váy chồng thành nhiều tầng trắng nuột nà.

Cuối cùng là đến con. Con là người nhỏ nhất trong mọi người nên hơi thấy e thẹn. Con đi ra sân khấu với bộ váy đỏ thắm, mượt như nhung mà mẹ đã chuẩn bị cho con. Con hé nụ cười với mọi người và nhẹ nhàng đi trước sân khấu rồi lại nhẹ nhàng đi vào trong cánh gà mà lòng hồi hộp không biết khán giả cảm thấy thế nào.

Phần thi thứ hai của chúng con là "Mùi hương của bạn". Mỗi người đều có một mùi hương riêng. Chị hoa Huệ, cô hoa Nhài thì có mùi hương thơm ngát, bay xa làm xôn xao lòng người. Còn con chỉ thoang thoảng đâu đây một mùi hương nhè nhẹ và dìu dịu. Phần thi này trôi qua khá suôn sẻ vì con đã tự tin hơn rất nhiều, cả nhà ạ!

Rồi cuối cùng cũng đến phần thi quan trọng nhất: "Hỏi đáp”. Ban giám khảo đã ra một đề chung cho cả bốn người: "Nếu em được làm hoa hậu thì em sẽ làm gì?". Chị hoa Huệ sung sướng trả lời: "Nếu như mà em được làm hoa hậu, em sẽ đi khắp nơi cho mọi người trầm trồ trước sắc đẹp của em, còn thời gian còn lại em sẽ chăm sóc sắc đẹp của mình!". Khác với chị hoa Huệ, chị hoa Hướng Dương và cô hoa Nhài rất thích ngủ.

– Còn con trả lời ra sao hả bé Nhung?

Tôi ngập ngừng nói:

– Con nói nếu như con được làm hoa hậu thì con sẽ gửi một số tiền nhỏ cho các bạn hoa nghèo sống ở các khu vườn cằn cỗi không được màu mỡ như nơi gia đình mình sống. Còn con vẫn sẽ ở nhà chăm sóc và vâng lời bố mẹ để bố mẹ được vui lòng.

Và giờ quyết định ai sẽ được làm hoa hạu cũng đã đến. Ban giám khảo nói to:

"Ngay bây giờ các hạn sẽ biết ai được làm hoa hậu năm nay. Không phải ai khác chính là bé Nhung, người có một nụ cười tươi tắn, một tâm hồn trong sáng, luôn nghĩ đến người khác!". Con lên nhận giải thưởng và đây,.con đã mang quà về cho bố mẹ đây. Tôi giơ gói quà đằng sau lưng ra và hôn vào má mẹ thì thầm nói:

Con nghĩ món quà quan trọng nhất chính là tình cảm của gia đình mình dành cho con…