Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Chưa có thông tin , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 211
Số lượng câu trả lời 4450
Điểm GP 158
Điểm SP 4388

Người theo dõi (767)

Đang theo dõi (173)

Đạt Trần
Nguyễn Anh Thư
Ly Hoàng
T.Thùy Ninh

Câu trả lời:

Đầu năm lớp 6 trường chúng tôi đã tổ chức 1 cuộc thi để chọn những em học sinh giỏi vào lớp chuyên Anh. Tôi không muốn thi nhưng mẹ nói tôi phải thi. Tôi nghĩ thi cái này cho vui. Vô phòng thi tôi đã làm đại và bỏ rất nhiều bài. Một tuần sau tôi được 19 điểm nhưng nhà trường lấy 20 điểm trở lên, tôi rất vui vì mình ko vào lớp chuyên Anh. Lúc đầu lớp chỉ có 19 em nên trường lấy những e 18 trở lên trong đó có tôi. Tôi thất vọng nhiều lắm. 

Vào lớp, đã bầu hết ban cán sự nhưng không hỉu sao khi tôi và các bạn vô thì có 1 sự thay đổi đó là bạn Trúc đã ko làm lớp trưởng và cả lớp chọn tôi. Tôi cũng rất vui. Vô lớp tôi đã làm quen được rất nhiều bạn, hầu hết là tất cả. Nhưng 2 tuần sau có một bạn cũng chuyển vào lớp tôi. Tôi đã làm quen với bạn ấy. Bạn ấy tên là Duyên. Ngày nào chúng tôi cũng chơi với nhau, cùng nhau giải bài tập Tiếng Anh. Tôi lun giúp nó giải những bài tập Toán vì nó không học giỏi toán cho lắm. Tuần nào chúng tôi cũng đi bơi và tâm sự cho nhau nghe những gì buồn hay vui. Từ đó chúng tôi đã trở nên thân thiết với nhau. Có một kỉ niệm mà tôi ko bao giờ quên. Nó chứa đụng lúc đầu là niềm vui và sau đó là nỗi buồn. Vào giờ học thể dục lớp chúng tôi học chung với lớp 6A9 và ko hỉu sao con bạn tôi lại thích 1 người trong lớp đó. Nó rủ tôi làm đủ mọi cách để nó được làm quen với người ấy.Bạn ấy tên Minh Khang. Cứ mỗi lần đi học âm nhạc,tuần nào cũng zậy, đi ngang qua lớp đó, chúng tôi đều gửi 1 là thư, mỗi tuần một câu hỏi khác nhau. Cho đến một ngày người con trai ấy ghi lại một bức thư cho con bạn thân của tôi , thư ghi là ........................................................................................................................................................................................................................ Đọc xong lúc nào trong lớp tôi cũng thấy nó cười một mình.Tuần nào chúng tôi và người bạn ấy cũng đi chơi với nhau. đến một ngày chuyện gì tôi cũng ko bt nữa một trận cãi nhau xảy ra. Nhưng không hỉu sao nó lại ........................................................................................................................... Nó đã buồn và khóc rất nhiều , tôi cũng bùn và an ủi nó, nó đã kể mọi chyện cho tôi nghe , tôi khuyên nó cái gì đã qua thì đừng cứ để nó qua đừng cố níu nó lại, hãy sống cho hiện tại và đừng nghĩ gì nữa, tao sẽ mãi là bạn thân của mày" 

mk viết theo ý nghĩ cũa mk

Chứ mk ngu văn lắm viết ko hay

nhưng đó là kỉ niệm mà mk ko hề quên