Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Thanh Hóa , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 10
Số lượng câu trả lời 109
Điểm GP 10
Điểm SP 262

Người theo dõi (31)

Đang theo dõi (27)


Câu trả lời:

Bản tiếng anh nhé:

                                                             "Remember guys fruit trees
                                            There is a list there of old hopes he remembered "

That is the verse talking about a teacher, that has always been beloved profession, respected. I loved his teachers, but he left me the deepest impression is her homeroom teacher Kim You- our.

She had very long hair, smooth, black and always subtly scented. Her big round eyes, pick, extremely resilient but equally tender. When we reached great achievements in learning, she always looked at us with a loving gaze. And every time we make a mistake, her steadfast eyes sad again. Her long slender hands, always write down the emotional context to convey a lesson to us. She also helps us remember all longer than his voice. Her voice was very inspiring, sometimes gentle, warm, sometimes witty, playful cause we always focus on the lesson, forget all the time. Her gentle personality, integrity, she always serious with his work. Every day, she is very frisky with us, but he went to class, she is also very strict. With her teaching is not just a profession, but a passion. She is always well prepared for his lectures, sometimes she uses both short clips of lessons, help us to be able to absorb all the fastest. Although she was a school teacher, but she still, it's her hobby. She always wake up to three, four o'clock in the morning after going to bed because lesson plans, she continued to study. "Learning as a boat upstream so, the dear!" Her words penetrated our hearts.

I remember most was when she went to visit our class. Then, on the face and in her eyes express anxiety, restlessness. Then, we just broke perhaps, is that day, her philosophy exam but she was out of action to accompany our class because she was afraid that no matter what, or with us, she will grace lifelong hatred.

Another memorable experience was when my other summer school. Then, I was pretty scared because I took two weeks vacation. I walked into class with anxious mood. She knew I was out of school, so she went through me the place I do not know, do not understand, and then ask you to lend me books to cover all copy. At that time I felt relieved, grateful she and her friends.

Truly, truly noble profession, like the purse: "Occupation is the ferryman teachers across the river of knowledge." That was the job that I wished later adulthood. Teacher's Day Vietnam 20-11, I want to send greetings to her, saying, "I wish you good health! I love her so much! "

Câu trả lời:

                                                                           “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây
                                                                     Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa”

Đó chính là những câu thơ nói về nghề giáo, nghề mà luôn được yêu quý, kính trọng. Tôi rất yêu mến các thầy cô giáo của mình, nhưng người để lại cho tôi những ấn tượng sâu sắc nhất chính là cô Kim Anh- cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi.

Cô có mái tóc rất dài, mượt mà, đen nhánh và luôn phảng phất hương thơm. Đôi mắt cô to tròn, đen láy, vô cùng cương nghị nhưng cũng không kém phần dịu dàng. Khi chúng tôi đạt thành tích cao trong học tập, cô luôn nhìn chúng tôi với ánh mắt trìu mến. Còn mỗi khi chúng tôi mắc lỗi, đôi mắt cương nghị của cô lại đượm buồn. Đôi bàn tay cô thon dài, luôn viết ra những mạch văn giàu cảm xúc để chuyển tải bài học đến với chúng tôi. Cô còn giúp chúng tôi nhớ bài lâu hơn bằng giọng nói của mình. Giọng nói của cô thật truyền cảm, khi thì dịu dàng, ấm áp, lúc lại dí dỏm, vui tươi khiến cho chúng tôi luôn tập trung vào bài học, quên cả thời gian. Tính cách cô hiền lành, chính trực, cô luôn nghiêm túc với công việc của mình. Hàng ngày, cô rất hay vui đùa với chúng tôi nhưng khi đã vào tiết học, cô cũng rất nghiêm khắc. Với cô dạy học không chỉ là một nghề, mà còn là một niềm đam mê. Cô luôn chuẩn bị rất kỹ cho bài giảng của mình, nhiều khi cô còn sử dụng cả những đoạn clip ngắn về bài học, giúp chúng tôi có thể tiếp thu bài nhanh nhất. Dù cô đã là một giáo viên nhưng cô vẫn học, đó là sở thích của cô. Cô luôn thức đến ba, bốn giờ sáng mới đi ngủ vì sau khi soạn giáo án, cô lại tiếp tục học bài. “Học như một con đò ngược dòng vậy, các con ạ!” Lời cô nói thấm thía lòng chúng tôi.

Tôi nhớ nhất là khi cô đi thăm quan với lớp chúng tôi. Lúc ấy, trên nét mặt cũng như trong đôi mắt của cô thể hiện sự lo lắng, bồn chồn không yên. Sau đó, chúng tôi mới vỡ lẽ, ra là hôm ấy, cô có bài thi môn triết học nhưng cô đã nghỉ thi để đi cùng với lớp chúng tôi vì cô sợ rằng có vấn đề gì không hay với chúng tôi, cô sẽ ân hận cả đời.

Một kỉ niệm đáng nhớ khác là khi tôi học hè. Khi ấy, tôi khá lo sợ do tôi đã nghỉ mất hai tuần. Tôi bước vào lớp với tâm trạng lo lắng. Cô biết là tôi đã nghỉ học, cô bèn giảng lại cho tôi những chỗ tôi chưa biết, chưa hiểu, rồi nhờ bạn cho tôi mượn vở để chép bù bài. Lúc đó tôi thấy mình nhẹ nhõm, thầm cảm ơn cô và các bạn.

Quả thật, nghề giáo thật là cao quý, giống như câu ví: “Nghề giáo là người lái đò tri thức qua sông”. Đó cũng là nghề mà tôi mong ước sau này khi trưởng thành. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, tôi muốn gửi lời chúc tới cô rằng: “Con chúc cô luôn mạnh khỏe! Con yêu cô nhiều lắm!”