Tuyển Cộng tác viên Hoc24 nhiệm kì 28 tại đây: https://forms.gle/GrfwFgzveoKLVv3p6

Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Nghệ An , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 160
Số lượng câu trả lời 210
Điểm GP 16
Điểm SP 32

Người theo dõi (10)

Đang theo dõi (6)

bich hang le
M%#eli*$sa
Yasuo79

Câu trả lời:

Sau một đêm mưa rào, bầu trời quang đãng hẳn. Bình minh lên ! Một bình minh thật trong trẻo. Đâu đó trong không gian vẫn còn đọng chút hương vị của trận mưa đêm. Mặt trời lên cao dần. Những tia nắng vàng tươi làm cảnh vật thêm bừng sáng. Cây cối trong khu vườn xôn xao. Chúng hớn hở phô ra bộ cánh màu xanh rờn lấp lánh những giọt mưa còn đọng lại.

Có một Giọt Nước Mưa đậu trên cánh đoá hồng nhung non tơ. Nó vừa được tia nắng sớm thức dậy, ngái ngủ vươn mình ngắm nhìn xung quanh. Rồi nó nhìn lại mình, sung sướng nghĩ bụng: “Chà ! Mình đẹp quá. Có lẽ muôn vật trong khu vườn này đều đang chiêm ngưỡng vẻ đẹp kiều diễm của mình !”. Quả là Giọt Nước Mưa đẹp thật. Nó khoác bộ cánh trong veo, lóng lánh muôn màu sắc. Đó là bộ cánh được dệt bằng làn nước và những tia nắng mặt trời. Sắc xanh của chiếc lá non càng tô điểm thêm cho vẻ đẹp của nó. Giọt Nước Mưa nhún nhảy khoe mình. Nó nghĩ rằng chắc mọi người đang ngắm nó với những ánh mắt vừa ghen tị, vừa khâm phục.

Chợt Giọt Nước Mưa nhìn xuống. Nó trông thấy một vũng nước đục ngầu ngay dưới gốc cây hoa hồng. Trận mưa đêm qua lớn quá. Nước còn đọng từng vũng, chưa kịp ngấm hết. Giọt Nước Mưa kêu lên : - Eo ôi ! Bác Vũng Nước ơi ! Sao mà bác bẩn thế ! Sao mà bác xấu xí thế ! Quần áo đẹp của bác đâu rồi ? - Giọt Nước Mưa đấy à ! - Vũng Nước ôn tồn đáp lại. - Bác làm gì có quần áo đẹp ! Mà nếu có thì bác cũng chẳng đủ thời giờ để mặc mà ngắm nghía nữa, cô bé ạ! Nhưng trông bác xấu lắm. Bộ quần áo bẩn thỉu, phát khiếp lên được. Bác hãy nhìn tôi đây này ! Tôi mới lộng lẫy làm sao ! - Cô bé ạ, quần áo đẹp hay xấu thì quan trọng gì ! Vấn đề là làm sao để có ích cho đời chứ ! - Vũng Nước vẫn ôn tồn. - Có ích ư ? Bác hãy xem mọi người đang thán phục nhìn tôi kia kìa ! Với bộ váy rực rỡ này, tôi đã góp phần làm đẹp cho khu vườn đấy thôi. Còn bác, bác xấu xí thế thì phỏng có ích gì ?- Cháu đừng vội kiêu căng như vậy, cô bé ạ ! Bác đang phải tiếp nước cho đất mẹ để giữ độ ẩm cho khu vườn này. Nhờ thế mà cây cối xanh tươi quanh năm đấy. Quần áo bác đẹp hay xấu gì thì đâu có quan trọng. Chỉ lát nữa thôi, bác đã phải hoà tan vào lòng đất rồi. Chẳng đợi Vũng Nước nói hết câu, Giọt Nước Mưa đã ngúng nguẩy quay đi. Nó uốn éo, nhảy nhót trên cành lá non tơ. “Mình đẹp quá đi mất” ! Nắng càng rực rỡ thì bộ váy của nó càng lóng lánh. Gió ban mai còn đưa đẩy chiếc lá, khiến cho nó càng thấy mình lộng lẫy hơn. Mặt trời lên cao. Giọt Nước Mưa cảm thấy hình như mình đang bị thu nhỏ lại. Nó không còn đủ sức để nhún nhảy nữa. Nó khô dần. Khô dần, rồi tan biến. Trong khi đó, Vũng Nước đọng vẫn cần mẫn thấm dần, thấm dần vào lòng đất. Vị nước mát lạnh, ngọt ngào tiếp sức cho từng chiếc rễ của cây hoa hồng. Cành lá rung rinh, rung rinh trong gió như muốn nói : “Cảm ơn bác Vũng Nước ! Cảm ơn bác Vũng Nước !”.  

Câu trả lời:

Tôi là loài cá nhà táng đang được đưa về trạm cứu hộ đặc biệt trên đất liền của loài người do tuần trước cả thân thể tôi dạt vào bờ biển. Hiện tại, tôi biết mình đang trong tình trạng nguy kịch, toàn thân đau đớn. Những việc làm tàn phá môi trường đang để lại hậu quả nghiêm trọng lên những sinh vật như tôi đây. Sau đây tôi xin kể câu chuyện của mình.

Ngày trước, tôi được sống những tháng ngày dưới đại dương yên bình và tươi đẹp vô cùng. Hàng ngày, tôi cùng anh em trong đàn bơi lội và bắt cá ăn. Đến chiều hoàng hôn, tôi lại cùng những chú cá nhà táng khác ngoi lên ngắm ánh tà dương đang bao phủ khắp bờ biển. Cuộc sống của tôi vô cùng hạnh phúc, ngày trôi qua. Tôi chẳng bao giờ phải chịu cảnh đói khát vì bà mẹ đại dương luôn ưu đãi nguồn thức ăn cho dạ dày khổng lồ của tôi. Ngày qua ngày, tôi chỉ có việc nhởn nhơ vui chơi cùng những con cá nhà táng khác.

Nhưng rồi đến một ngày, cuộc sống của con người đầy đủ và hiện đại. Hàng ngày, con người, nhất là ngành công nghiệp xả hàng tấn rác thải nhựa xuống đại dương. Chỉ sau 1 ngày, tôi còn không nhận ra ngôi nhà thân yêu của mình ngày nào nữa. Ngôi nhà đại dương của tôi đang dần dần bị con người nhấn chìm xuống bờ diệt vọng. Cả số phận những sinh vật biển như chúng tôi nữa. Chúng tôi chỉ biết đếm từng ngày chờ chết vì môi trường sống đang bị phá hủy hoàn toàn.

Từng ngày từng ngày, anh em của tôi dần chết đi. Có những em cá mắc vào túi nilon mà chết dần chết mòn. Có những loài rùa thân hình bị chai nhựa ép khuôn. Rồi ti tỉ sinh vật khác cũng như vậy nữa. Anh em trong đàn của tôi cũng chết dần chết mòn. Chúng tôi không còn thức ăn do nạn săn bắt cá quá mức của con người. Hậu quả là, cá nhà táng chúng tôi phải ăn những thứ rác thải nhựa kia 1 cách tuyệt vọng. Chúng tôi đánh liều vì chúng tôi không chịu nổi cái đói này nữa. Và cũng có khi, chúng tôi vô tình nuốt phải những rác thải nhựa đó theo dòng nước. Dần dần qua ngày, đến khi dạ dày tôi nổ tung.

Cái đau đớn đến thật bất ngờ không báo trước. Nội quan tôi bị phá hủy hoàn toàn, răng hỏng không thể nhai thức ăn bình thường. Dạ dày, thực quản, gan, mật, bộ phận bài tiết, hô hấp thì đều bị phá hủy do không thể tiêu hóa. Hàng tấn "thức ăn" nhựa đó tắc trong người tôi ko thể nuốt nhưng cũng ko thải ra được. Tôi đã sẵn sàng cho cái chết của mình.

Rồi cả thân thể tôi trôi dạt vào bờ biển. Loài người đã đưa tôi về trạm cứu hộ bằng những nỗ lực để cứu giúp tôi. Nhưng tôi yếu quá rồi vì những tổn thương trong cơ thể đã là quá lớn. Những cái chết như này dưới đại dương là chuyện xảy ra hàng ngày hàng giờ đối với các loài sinh vật biển khác.

Tôi chỉ mong muốn con người đừng có những hành vi vô ý thức hại cho môi trường và những sinh vật khác nữa. Tôi mong rằng cái chết của tôi sẽ thức tỉnh con người, giúp họ nhận ra mình đang giết chết môi trường thế nào. Mong rằng, con người sẽ chấm dứt những hành vi phá hoại môi trường để sinh vật trái đất có thể sống bình yên.