Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Chưa có thông tin , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 2
Số lượng câu trả lời 499
Điểm GP 104
Điểm SP 430

Người theo dõi (103)

Emily Wendy
Zy Zy
Gấu
Võ Bảo Vân

Đang theo dõi (0)


Câu trả lời:

1. MỞ BÀI:
- Một năm có bốn mùa. Đó là... (kể chi tiết cụ thể đặc điểm từng mùa)
- Nhưng em yêu nhất là mùa xuân (Dẫn chứng: mùa xuân làm cây cối đâm chồi nảy lộc, mùa xuân đồng nghĩa về một sự khởi đầu mới cho tương lai, mùa xuân của gia đình, bè bạn...)
=> EM YÊU MÙA XUÂN.
2. THÂN BÀI:
Các phương diện của mùa xuân:
Mùa xuân của vạn vật
- Xuân đến như một liều thuốc trường sinh làm vạn vật trở nên tươi tốt. Những ngày héo úa, lạnh lẽo của mùa đông dần qua đi nhanh chóng mà thay vào đó là mốt màu xanh của cây cối, thiên nhiên.......(Miêu tả sự thay đổi ấy)
=> Xuân khơi dậy trong lòng em một cảm giác náo nức, lâng lâng khó tả.
Mùa xuân của đất trời
- Trời bắt đầu hửng ấm khi cận Tết. Không còn cái khô hanh và những cơn mưa xối xả ngày đêm nửa, mà mùa xuân đến một cách dịu dàng, thuỳ mị, ban cho nhân gian những tia nắng ấm áp, thật đáng yêu... Nàng tiên xuân còn mang đến cho ta những cơn mưa ngọt ngào, hay nói cách khác là mưa xuân... (Miêu tả)
=> Đã có lúc em đã thốt lên :"Xuân thật đẹp, thật diệu kì!"
Mùa xuân của tình người
- Ở các bến xe, người ra kẻ vào tấp nập. Ai ai cũng hối hả, háo hức chờ mong về lại quê hương của mình.
- Chợ bắt đầu bày bán hàng hoá....(Miêu tả) Người nào cũng vui tươi dẫu trên trán có nhiều mồ hôi.
- Ai cũng xí xoá cho nhau những chuyện không vui của năm cũ. Ngày xuân, mặt ai cũng hớn hở, tràn trề hạnh phúc, luôn nở nụ cười yêu thương
=> Nhận những tình cảm, những lời chúc tốt đẹp của mọi người, dẫu có đơn sơ cách mấy, em cũng thấy lòng mình rất vui. Yêu thương ơi, hãy dang rộng vòng tay, để ai cũng có ngày Tết, ngày xuân thật vui nhé!
Mùa xuân của phong tục gia đình
- Tối ba mươi Tết, nhà nhà sum họp bên mâm cơm ấm áp, bên bàn thờ tổ tiên khói hương nghi ngút
- Nấu bánh chưng, bánh giày.
=> Em nhận ra rằng, mùa xuân đã cho ta cơ hôi để quây quần bên bếp lửa hồng, để gần gũi nhau hơn. Cảm ơn mùa xuân nhiều lắm! Em ước sao ai ai dù xa quê hương đến muôn trùng dặm vẫn được gặp mặt, để được tận hưởng niềm vui sum vầy.
=> EM YÊU MÙA XUÂN
3.Kết bài: Cảm nhận chung về mùa xuân

Câu trả lời:

Lập dàn ý chi tiết bài văn biểu cảm phát biểu cảm nghĩ về mùa thu. a) Mở bài - Nếu Sang thu của Hữu Thỉnh là : “Bỗng nhận ra hương ổi Phả vào trong gió se Sương chùng chình qua ngõ Hình như thu đã về” + Với Hữu Thỉnh, mùa thu được cảm nhận bởi hương ổi, bởi giọt sương + Bản thân cảm nhân mùa thu: bắt đầu bằng cảm giác se se lạnh, những chiếc lá bắt đầu úa vàng, những cơn gió nhẹ thoảng qua b) Thân bài: - Có ai đó từng nói rằng, mùa thu là mùa đa sầu, đa cảm, là mùa mà đem lại cho ta nhiều cung bậc cảm xúc nhất: + có lúc vui:..... + có lúc buồn:... + có lúc lại xao xuyến bồi hồi: ....... => tùy vào tâm trạng của mỗi người mà giải thích và cảm nhận cung bậc cảm xúc, vui, buồn,.. như thế nào - So sánh mùa thu với các mùa còn lại trong năm: + Mùa thu với mùa đông: không ảm đạm, buồn hiu và cô quạnh như mùa đông: + Mùa thu có trời xanh, nắng nhạt nhưng đủ cho ta thấy được sự tồn tại của nắng... .... + Mùa thu với mùa xuân và mùa hạ:có chút trầm lắng, nhịp sống có vẻ không ồn ào, tấp nập như mùa xuân và mùa hạ. + Nếu mùa xuân và mua hạ cây cối thi nhau đua sắc nở hoa thì mùa thu lại là nhưng chiếc lá úa vàng, những chiếc lá đang bắt đầu rụng một cách nhẹ nhàng=> cảm nhận thu đã thực sự như thế nào? - Cảm nhận mùa thu đẹp như thế nào: + Đẹp trong từng âm thanh, đẹp trong tưng hơi thở và đẹp trong chính con mắt của mỗi một con người biết nhìn và cảm về mùa thu. + Mùa thu là mùa của ấm áp, mùa của hạnh phúc, mùa của nhưng trái tim đang cùng nhau suwoir ấm, mùa của sự ấm cúng. Ấm cúng như thế nào? Hạnh phúc như thế nào? ........... - Cảm nhận của mỗi người: c) Kết bài: - Cùng nói vè mùa thu đẹp như thế nào? Ta cảm nhận bằng trái tim của một con người yêu thiên n hiên, một đôi mắt của một thi sĩ và đôi tai của một nhạc sĩ => Mùa thu đẹp đến lạ lùng, đẹp đến nỗi mà muốn níu giữ mãi mãi chỉ có mùa thu.

Câu trả lời:

Tôi họ Trần, người huyện Đông Triều, làm nghề đỡ đẻ đã mấy chục năm nay. Kể ra thì cũng có đến hàng trăm đứa trẻ trong vùng được hai bàn tay tôi đón ra chào đời.

Một đêm nọ, tôi đã lên giường đi ngủ, chợt nghe có tiếng gõ cửa dồn dập rất lạ. Tôi mở cửa ra nhìn thì chẳng thấy một ai. Vừa định quay vào nhà thì một con hổ lao tới cõng tôi chạy vào rừng. Tôi sợ quá ngất đi.

Tỉnh dậy, tôi nhìn thấy một con hổ cái đang lăn lộn, móng vuốt của nó cào bới liên tục trên mặt đất. Tưởng hổ sắp ăn thịt mình, tôi khiếp hãi đứng im, không dám nhúc nhích.

Chợt con hổ đực cầm lấy tay tôi, mắt nó nhìn tôi như van lơn, cầu khẩn. Tôi nhìn kĩ bụng hổ cái thì thấy như có cái gì đang động đậy. Với kinh nghiệm của nghề làm bà đỡ, tôi biết là nó sắp sinh con, sẵn có thuốc luôn mang theo trong túi, tôi hoà với nước suối cho hổ cái uống rồi xoa bụng cho nó. Lát sau, nó sinh được một chú hổ con xinh xắn. Hổ bố mừng lắm, âu yếm đùa giỡn với con; còn hổ mẹ mệt mỏi nằm phục xuống trên mặt cỏ.

Rồi hổ bố đi đến một gốc cây to, lấy chân đào bới và lôi lên một cục bạc lớn. Nó đưa cho tôi với ý tạ ơn. Tôi nhận cục bạc rồi theo hổ bố đi ra khỏi rừng. Được một quãng, tôi nói: Xin chúa rừng hãy quay về! Hổ bố cúi đầu vẫy đuôi, tỏ vẻ tiễn biệt và cứ đứng nhìn theo. Đi đã khá xa, tôi quay lại thì hổ bố gầm lên một tiếng rồi trở vào rừng, về nhà, tôi cân bạc được hơn mười lạng. Năm ấy mất mùa, nạn đói diễn ra khắp nơi. Nhờ số bạc mà hổ trả ơn, tôi sống được qua kì đói kém.

Năm sau, tôi nghe nói ở bên Lạng Giang có người tiều phu cũng cứu được một con hổ thoát nạn. Hôm ấy, bác ta đang bổ củi ở sườn núi thì thấy dưới thung lũng phía xa, cây cỏ lay động không ngớt. Lấy làm lạ, bác vác búa đến xem thì hoá ra là một con hổ trán trắng đang giãy giụa, nhảy lên, vật xuống, thỉnh thoảng lại lấy tay móc họng. Từ miệng nó, máu me, nhớt dãi trào ra trông phát khiếp.

Bác tiều phu nhìn kĩ thì thấy có khúc xương mắc ngang họng nó. Bàn chân hổ thì to, càng móc khúc xương càng vào sâu. Bác tiều phu uống rượu để lấy can đảm rồi trèo lên cây kêu lớn:

- Này hổ! cổ họng ngươi đau phải không? Đừng cắn ta, ta sẽ lấy xương ra cho!

Hổ nghe thấy liền nằm phục xuống, nhìn bác tiều cầu cứu. Bác tiều mạnh bạo thò tay vào họng hổ, lấy ra một khúc xương bò to tướng. Thoát nạn, hổ liếm mép, nhìn bác tiều với ánh mắt biết ơn rồi lẳng lặng bỏ đi. Bác tiều nói với theo:

- Này hổ! Nhà ta ở thôn... Hễ có miếng gì ngon thì nhớ nhau nhé!

Bẵng đi một thời gian, một đêm nọ bác tiều nghe có tiếng hổ gầm dài mà sắc. Mở cửa ra, thấy có một con nai nằm trước nhà, bác biết là hổ trả ơn.

Hơn mười năm sau, bác tiều già rồi chết. Khi dân làng chôn cất bác thì bỗng nhiên hổ trán trắng xuất hiện. Mọi người sợ hãi bỏ chạy. Từ xa, họ thấy hổ dụi đầu vào quan tài và chạy mấy vòng quanh mộ, rồi bỏ vào rừng.

Từ đó về sau, năm nào cũng vậy, cứ đến ngày giỗ bác tiều là hổ lại mang dê hoặc lợn đến để ở ngoài cửa ngôi nhà của bác. Tuy là loài vật nhưng những con hổ này rất có nghĩa có tình, biết quý trọng và báo đáp công ơn ân nhân của chúng.



Câu trả lời:

Life in the city is full of activity. Early in the morning hundreds of people rush out of their homes in the manner ants do when their nest is broken. Soon the streets are full of traffic. Shops and offices opens, studend flock to their school and the day’s work begins. The city now throb with activity, and it is full of noise. Hundreds of sight-seers, tourists and others visit many places of interest in the city while businessmen from various parts of the world arrive to transact business.

The towards evening, the offices and day schools begin to close. Many of the shops too close. There is now a rush for buses and other means of transport. Everyone seems to be in a hurry to reach home. As a result of this rush, many accidents occur. One who has not been to the city before finds it hars to move about at this time. Soon, however, there is almost no activity in several parts of the city. These parts are usually the business centres.

With the coming of night, another kind of activity begins. The streets are now full of colourful lights. The air is cooler and life becomes more leisurely. People now seek entertainment. Many visit the cinemas, parks and clubs, while others remain indoors to watch television or listen to the radio. Some visit friends and relatives and some spend their time reading books and magazines. Those who are interested in politics discuss the latest political developments. At the same time, hundreds of crimes are committed. Thieves and robbers who wait dor the coming of night become active, and misfortune descends upon many. For the greed of a few, many are killed, and some live in constant fear. To bring criminals to justice, the officers of the law are always on the move.

Workers and others who seek advancement in their careers attend educational institutions which are open till late in the night. Hundreds of them sit for various examinations every year. The facilities and opportunities that the people in the city have to futher their studies and increase their knowledge of human affairs are indeed many. As a result, the people of the city are usually better informed than those of the village, where even a newpaper is sometimes difficult to get.

The city could, therefore, be described as a plave of ceaseless activiy. Here, the drama of life is enacted every day.

Câu trả lời:

City is a place where life has become modern and comfortable and also mechanised. It is a huge habitation with brilliant life and life style to be seen everywhere.

For a correct assessment of city life we have to look at both the pros and cons of the city life, understand its advantages and disadvantages, and its merits and demerits.

People throng to a city basically for their employment i.e. for a means for a living or earning. This of course is absolutely necessary for all human beings and a city offers more avenues and has greater potential for jobs and there are more job opportunities. It is for this main reason that people come and crowd the cities.

This does pay as; the city has more to offer for people of all categories. This is not available in smaller places or villages. No matter what the talents and capacities of individuals, all of them get absorbed in cities as; it offers them all the power to sustain themselves.

Since every individual is busy looking for opportunities of livelihood there is bound to be in city a tough competition. Whether it is a competition for a job, for an examination or space or an office, or, as much as, even an area for begging, a city offers a very keen competition for all no matter what they follow.

This in turn results in the obvious tensions and hurry found in city life. In a city if we watch for some time, the impression we get is that, everyone is or at least seems to be running to his destination, lest someone else reaches there before.

There is besides the tensions of city life, a lot of glamour in most of them. This glamour also has its own attraction for the people rushing to cities. Life style becomes good as, there is a lot of money flowing in a city.

Just as job avenues are in plenty, the entertainment avenues are also in plenty. These avenues of entertainment and the light of glamour in cities have their charm and also their drawbacks.

The city children try to ape the scenes they see around full of glamour and priceless enjoyment. Seeing all this when most of them grow to be bereft of most of this, they feel left out and frustrated.

One most attractive point of city life is that here we find multifaceted avenues of education, which is completely lacking in small places. This gives the children a vast spectrum of choices of study to follow.

No matter what each child in a city is fond of doing, he/she is sure to find a place where his/her avenue of studies is taught. This is a great advantage to the children in cities, and this is exactly why, the city children are smarter and more exposed to the world, compared to their counterparts in villages.