Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hưng Yên , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 39
Số lượng câu trả lời 456
Điểm GP 47
Điểm SP 286

Người theo dõi (41)

Đang theo dõi (1)

Chi Bui

Câu trả lời:

1/

- Cổng trường mở ra: Lý Lan: Tấm lòng yêu thương, tình cảm sâu nặng của người mẹ đối với con và vài trò to lớn của nhà trường đối với cuộc sống của mỗi con người.

- Mẹ tôi: Ét-môn-đô đơ A-mi-xi: Tình yêu thương, kính trọng cha mẹ là tình cảm thiêng liêng hơn cả. Thật đáng xấu hổ va nhục nhã cho kẻ nào chà đạp lên tình thương đó.

- Cuộc chia tay của những con búp bê: Khánh Hoài: Tổ ấm gia đình là vô cùng quý giá và quan trọng. Mọi người hãy cố gắng bảo vệ và giữ gìn, ko nên vì bất cứ lí do gì làm tổn hại đến những tình cảm tự nhiên, trong sáng ấy.

2/

- Ca dao về tình cảm gia đình: so sánh, động từ, thành ngữ, biểu cảm: Bày tỏ tâm tình, nhắc nhở về công ơn sinh thành, về tình mẫu tử và tình anh em ruột thịt.

- Ca dao về tình yêu quê hương đất nước: đối đáp, so sánh, hình ảnh đẹp: Tình yêu chân chất, tinh tế và lòng tự hao đối với con người, quê hương đất nước.

- Ca dao than thân: ẩn dụ, đối lập, so sánh, điệp ngữ: Đồng cảm với cuộ đời đau khổ, đắng cay của người lao động, những câu ca này có ý nghĩa phản kháng, tố cáo xã hội phong kiến.

- Ca dao châm biếm: điệp từ, nói nước đôi, ẩn dụ: Phới bày các sự việc mâu thuẫn, phê phán các sự việc đáng cười trong xã hội.

Câu trả lời:

- Vẻ đẹp tiếng suối và tâm hồn nhà thơ trong bài "Côn Sơn Ca"

+ Cảnh sắc thiên nhiên trong Côn Sơn Ca của Nguyễn Trãi thật sống động, tươi sáng đầy sức sông được khúc xạ qua tâm hồn và lăng ính trong trẻo, thiết tha của thi nhân.

+ Bức tranh thiên nhiên được cảm nhận ở mọi giác quan: thị giác, thính giác, xúc giác, cảm giác. Thi sĩ nghe được tiếng suối ... mà ngỡ như tiếng đàn cầm. Thiên nhiên như mời gọi ta thưởng thức, ngâm nga câu hát, thưởng nhàn. Côn Sơn cảnh sắc thiên nhiên mới kì thú làm sao! Ta hòa quện vào thiên nhiên; thiên nhiên như người mẹ hiền bao dung, dang cánh tay mềm mại ôm ấp lấy ta, sao êm đềm, thư nhàn, sung sướng đến thế! Cái cảm giác an nhàn, thư thái ấy ko chỉ có tâm hồn của cái tôi trữ tình mà còn truyền thấm vào tâm hồn người đọc, khiến ta cũng thấy lâng lâng, khoan khoái.

+ Câu thơ sóng đôi tạo tiết tấu cho lời ca du dương, êm ái, thấm đẫm chất họa, chất nhạc Tiếng nhạc được cất lên từ một tâm hồn thanh bạch, giản dị, khoan dung mà hào phóng, cởi mở. Con người ấy giống như tiến ông trong núi lánh xa , lánh đục tìm trong, an ần lạc đạo. Song ko hẳn quay lưng với cõi trần bạc đen mà để khẳng định 1 tâm hồn thanh cao, quân tử như cây thông, cây trúc giữa rừng. Đạo đức, lối sống ấy khiến ta khâm phục, trân trong biết bao!

-> Với Nguyễn Trãi, Côn Sơn là tiếng gọi trở về, tiếng gọi ấy tha thiết, mãnh liệt ngay cả khi ông là "cánh chim bằng biển Bắc ... cưỡi gió lên cao chín vạn dặm", ngay cả khi ông là "ngựa già đường xa kham ruổi". "Côn Sơn ko chỉ là tiếng gọi của quê hương mà còn là tiếng vọng của vũ trụ thôi thúc ông trở về đi dưỡng tinh thần, hòa nhập với thiên nhiên."

- Vẻ đẹp tiếng suối và tâm hồn người thi sĩ trong bài Cảnh Khuya:

+ Cũng như Côn Sơn ca, tiếng suối trong Cảnh Khuya cũng được Người cảm nhận bằng nhiều giác quan tinh tế. Nếu Côn Sơn Ca được Nguyễn Trãi cảm nhận ở núi rừng Côn Sơn vào 1 ngày tươi sáng thì Cảnh Khuya lại được HCM cảm nhận ở núi rừng VB trong 1 đêm thanh vắng. Song với bức tranh thơ ko mờ ảo, tĩnh lặng, trầm mặc như bức tranh cổ mà sống động bởi âm thanh và sự hòa phối đẹp đẽ thơ mộng.

+ Nếu Nguyễn Trãi so sánh tiếng suối với tiếng đàn cầm thì HCM lại so sánh tiếng suối với tiếng hát xa của con người. Nét so sánh nào cũng đẹp nhưng cách so sánh của HCM khiến ta cảm thấy ấm áp, gần gũi, thân thương hơn. Tiếng suối trong trẻo, ngân nga vang vọng xa xã phá tan bầu ko khí yên tĩnh của đêm khuya giữa mênh mang núi rừng.

Câu trả lời:

Xuân Quỳnh là một nữ nhà thơ nổi tiếng với những vần thơ giàu xúc cảm trong tình yêu. Nhưng khi viết về tình cảm gia đình, thơ Xuân Quỳnh lại rất nhẹ nhàng, lắng đọng, khơi gợi cho ta bao cảm xúc. “Tiếng gà trưa” là một bài thơ đặc sắc của Xuân Quỳnh được viết năm 1968 với những hình ảnh bình dị mà gần gũi nhưng thấm đượm tình bà cháu.

“Trên đường hành quân xa
Dừng chân bên xóm nhỏ
Tiếng gà ai nhảy ổ:
“Cục… cục tác cục ta”
Nghe xao động nắng trưa
Nghe bàn chân đỡ mỏi
Nghe gọi về tuổi thơ”

Bài thơ mở đầu bằng những vần thơ tự nhiên mà bình dị, thủ thỉ như kể về một câu chuyện hết sức bình thường. Người chiến sĩ trên đường hành quân mệt mỏi được dừng chân bên một xóm nhỏ, anh nghe tiếng gà gáy trưa để rồi nững cảm xúc tuổi thơ chợt ùa về. Ơ đây, điệp tử “nghe” như mở rộng về chiều sâu cảm xúc của nhân vật. Mỗi lần từ “nghe” lặp lại, âm thanh của tiếng gà như lan tỏa thêm. Đầu tiên là sự tháy đổi của ngoại cảnh “nghe xao động nắng trưa”, tiếp đến là sự thay đổi của cảm giác “nghe bàn chân đỡ mỏi” để rồi cuối cùng là sự thấm sâu vào tâm hồn “nghe gọi về tuổi thơ”. Điêp từ “nghe” cùng ẩn dụ chuyển đổi cảm xúc đã diễn tả tình tế sự thay đổi cảm xúc của nhan vật trữ tình. Tiếng gà là âm thanh của thực tại, nhưng nó lại vọng về được tận kí ức, đánh thức những xúc cảm luôn giấu kín mà tưởng như con người đã quên.

Tiếp theo, theo những hồi tưởng, kỉ niệm dần ùa về:

"Tiếng gà trưa
Ổ rơm hồng những trứng
Này con gà mái mơ
Khắp mình hoa đốm trắng
Này con gà mái vàng
Lông óng như màu nắng"
Những kỉ niệm tuổi thơ thật bình dị khiến cho nhân vật như trải qua những cảm xúc tuôi thơ trong sáng. Hình ảnh những con gà mái mơ, mái vàng, ổ rơm hồng những trứng dường như luôn thương trực trong tâm trí của anh. Nối tiếp những hình ảnh gần gũi của tuổi thơ này, người bà hiện ra trong khổ thơ tiếp theo:

"Tiếng gà trưa
Có tiếng bà vẫn mắng
– Gà đẻ mà mày nhìn
Rồi sau này lang mặt!
Cháu về lấy gương soi
Lòng dại thơ lo lắng
Có bóng dáng thân thuộc của bà:
Tiếng gà trưa
Tay bà khum soi trứng
Dành từng quả chắt chiu
Cho con gà mái ấp"

Tiếng gà trưa gợi bao kỉ niệm đẹp thời thơ ấu được sống trong tình yêu thương của người bà. Tiếng bà mắng, tay bà khum soi trứng, bóng dáng thân thuộc của bà, tất cả những hình ảnh sống lại cho ta thấy sự tần tảo, chắt chiu luôn chăm lo cho cháu của người bà. Để rồi:

"Cứ hàng năm hàng năm
Khi gió mùa đông đến
Bà lo đàn gà toi
Mong trời đừng sương muối
Để cuối năm bán gà
Cháu được quần áo mới”

Biết bao khó khăn khi gió mùa đông đến, trời giăng sương muối, bà không lo cho bà mà chỉ lo cho đàn gà. Tất cả để đánh đổi lấy niềm vui của cháu, để cuối năm cháu được có quần áo mới. “Cứ hàng năm hằng năm” cụm từ chỉ thời gian kéo dài, cho ta thấy đức hi sinh, nhẫn lại của người bà đồng thời qua giọng thơ ta cũng thấy được niềm kình yêu vô bờ của người cháu đối với bà.

Món quà tuổi thơ từ đàn gà mà bà chăm chút của nhân vật cuãng vô cùng giản dị:

"Ôi cái quần chéo go
Ống rộng dài quét đất
Cái áo cánh trúc bâu
Đi qua nghe sột soạt"
Trong đoạn thơ tràn đầy niềm vui thích. Tiếng gà, ổ trứng chính là những hình ảnh đã nuôi dưỡng tâm hồn người cháu:

“Tiếng gà trưa
Mang bao nhiêu hạnh phúc
Đêm cháu về nằm mơ
Giấc ngủ hồng sắc trứng”


Chính những giấc ngủ bình yên ấm áp, hạnh phúc chính là động lực là nhân vật của chúng ta trở thành người chiến sĩ cầm chắc tay súng chiến đấu :

“Cháu chiến đấu hôm nay
Vì lòng yêu Tổ quốc
Vì xóm làng thân thuộc
Bà ơi, cũng vì bà
Vì tiếng gà cục tác
Ổ trứng hồng tuổi thơ.”
Tác giả đã dùng điệp từ ‘vì” để nhấn mạnh về mục đích chiến đấu của người cháu. Không phải vì những điều gì lớn lao mà chỉ vì những điều thân thuộc của anh. Vì lòng yêu tổ quốc, vì xóm làng thân thuộc, vì bà và vì những kỉ niệm tuooit thơ gắn bó. Giọng thơ vẫn nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết. ở đây ta thấy hình ảnh người cháu như lớn lao hơn, đã đủ sức để bảo vệ những gì đáng quý của mình. Hình ảnh của anh thật đẹp, thật cao thượng.

“Tiếng gà trưa” là một bài thơ hay của Xuân Quỳnh. Bằng lối thơ nhẹ nhàng kết hợp tự sự, tả đồng thời mỗi đoạn thơ đều gợi ra những kỉ niệm từ tiếng gà gây lên một cảm xúc lắng đọng trong tâm hồn người đọc. Bài thơ là tình yêu của người cháu đối với người bà đồng thời cũng thể hiện tấm lòng yêu nước cao quý.