Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hải Phòng , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 51
Số lượng câu trả lời 319
Điểm GP 12
Điểm SP 213

Người theo dõi (98)

Mai Thế Quân
Bé
hattori heji

Đang theo dõi (101)


Chủ đề:

Ôn tập mỹ thuật 6

Câu hỏi:

CUỘC CHIẾN TRANH PHI

chương 6: ......................

Phượng Mặc Yên nhướng maỳhoori lại “ Không sai?” Nàng đã làm trước bao nhiên con mắt của nhiều người, lại ngang nhiên kêu không làm sai? Thú vị.

“ Ngươi nói dối, rõ ràng ngươi bẻ tay ta “ Hạ Uyển khóc lên nói, sau đó quay sang hắn “ Vương Gia, ta..ta..”

“ Ngươi bẻ tay trắc phi của ta, vậy nên gọi là gì đây?” Hắn sắt bén hỏi nàng, Mộc Khả Hân của bây giờ cho hắn cảm giác không giống bình thường.

“ Lỗi không do ta, là do nàng, ta không bắt nàng gây sự với ta “ Mộc Khả Hân lạnh nhạt nhún vai, nàng chưa bao giờ đi gây sự với người khác, chỉ có người ta gây sự với nàng nên nàng không thể tha.

“ Ngươi... ta không muốn sống nữa...” Nàng dựa vào lòng Phượng Mặc Yên khóc.

“ Ta có thể giúp “ Mộc Khả Hân cười lạnh.

“ Sao?” Hạ Uyển ngẩng lên, gương mặt xinh đẹp tràn đầy nước mắt chọc người thương tiếc.

“ Giúp ngươi... chết càng nhanh “ Nàng nhẹ nhàng nói như bình thường.

“ Ngươi dám làm càng trước mặt Vương Gia?” Nàng yểu điệu nép vào hắn.

“ Yên, ta nghĩ ta có việc cần nói với Vương Phi của ngươi “ Phượng Mặc Khuynh bỗng lên tiếng.

Hắn đồng ý, ánh mắt mang ý cừơi hơi liếc qua nàng rồi ôm eo Hạ Uyển rời đi. Nhuỵ Nhi cũng bị nàng cho lui.



“ Có chuyện gì sao?” Nàng không cảm xúc hỏi, đây là nam nhân nguyên chủ thân thể này yêu say đắm dù hắn chưa bao giờ cho nàng một ánh mắt.

“ Ngươi là ai?” Hắn dồn sát vào nàng.

“ Ta là ai không phải ngươi nên biết rõ sao?” Mộc Khả Hân cười khẽ.

“ Ngươi không giống Mộc Khả Hân, cả tính cách lẫn khí chất ngươi hoàn toàn khác xa nàng “ Hắn nhìn nàng, từ khoảng cách này nàng có thể nhìn rõ được con ngươi màu hổ phách của hắn.

“ Ta là Đại tiểu thư Thừa Tướng Phủ Mộc Khả Hân “ Nàng cũng nhìn thẳng hắn không chớp mắt nói, nàng nói không sai thân xác nàng là vậy, chỉ có linh hồn là Mộc Khả Hân của thế kỷ 21 thôi.

“ Ta không cần quan tâm ngươi là ai, chỉ là... “ Hắn lạnh lùng nhìn nàng “ Đừng làm điều ngu xuẩn “

Phượng Mặc Khuynh xoay người rời đi, nàng lạnh như băng nhìn bóng dáng của hắn, chưa ai dám nói với nàng như vậy, trên thế giới nào cũng vậy nàng phải mạnh lên.

Về đến viện Vương Phi, nàng nhốt mình trong phòng suy nghĩ cách biến cường.

Ban đêm một bóng đen bay vào qua cửa phòng nàng, Mộc Khả Hân mở mắt, cảnh giác nhìn xung quanh.

“ Ai?” Nàng lạnh lùng nhìn bóng đen đang đứng.

“ Phản ứng rất nhạy, ta chưa bao giờ biết Đại tiểu thư Thừa Tướng Phủ biết võ công “ Giọng nói trầm thấp vang lên trong màn đêm.

“ Ngươi không biết không có nghĩa là ta không có võ công “ Nàng thản nhiên không đỏ mặt nói.“ Ý là tất cả chỉ là vẽ ngoài của ngươi sao?” Hắn dùng tốc độ nhanh chóng đến ngay cạnh nàng.

“ Sao ta phải trả lời ngươi?” Nàng đá hắn, sau đó dùng các chiêu thức võ học tại hiện đại, nhưng làm sao có thể so sánh với võ công cổ đại rất nhanh nàng đã bị chế ngự.

“ Ngươi không trả lời ta sẽ làm cho ngươi dần dần trả lời “ Hắn kề sát tai nàng nói nhỏ.

“ Vậy sao? Ta đợi “ Dứt câu nàng đá ngược lên trên, tay nhanh nhẹn tháo bỏ khăn che mặt của hắn, nhờ ánh trăng soi được khuôn mặt tuyệt mĩ không tì vết, mái tóc suông dài sả xuống phía sau.

“ Ngươi là ai? “ Mộc Khả Hân đè hắn xuống đất, cầm cây châm để trên động mạch hắn, chỉ cần hắn nhúc nhích sẽ lập tức mất mạng.

“ Hân Hân, ngươi đúng là rất lạnh lùng “ Hắn như không thấy mạng sống đang bị đe doạ, cứ nhởn nhơ trêu chọc nàng.

“ Ngươi nói cái gì?” Nàng không một tí ấm áp nói, chưa ai có can đảm gọi nàng như vậy, thật buồn nôn. Lực đạo trên tay Mộc Khả Hân càng tăng, phía cổ trắng nõn của hắn đã bắt đầu xuất hiện vết máu.

“ Ta chưa muốn chết, nên Hân Hân hẹn gặp lại “ Hắn xoay người lại, trước khi đi còn hôn lên môi nàng,nữ nhân này làm hắn có hứng thú từ lúc trong tửu lâu.

“ Ngươi muốn chết “ Bây giờ nàng thật sự tức giận, dám hôn nàng, nụ hôn đầu của nàng mất lãng xẹt vậy sao? Nàng phóng cây trâm về phía hắn, nếu không phải hắn có võ công cao cường thì có lẽ đã bỏ mạng trước nó rồi.

Trong căn phòng một nam nhân ngồi trên bệ cửa sổ tóc trắng như tuyết, đôi mắt màu bạc, sở hữu khuôn mặt đến cả nữ nhân cũng phải cuối đầu nhận hổ thẹn.

“ Chủ nhân đã điều tra ra được “ Ám vệ từ bên ngoài bước vô quỳ xuống nói.

“ Nói “ Giọng nói như có từ tính toát ra từ nam nhân đó.

“ Nàng là Mộc Khả Hân, đại tiểu thư của Thừa Tướng Phủ không lâu trước đã được gả cho Thất Vương Gia Nam Quốc, nhưng thuộc hạ nghe nói nàng không đựơc sủng “ Hắn cung kính nói.

“ Tại sao? “ Trong đôi mắt màu bạc hiện lên sự kinh ngạc.

“ Nghe nói người nàng muốn gả là Tam Vương Gia, nhưng hắn lại chọn Tiểu Thư của Lại Bộ Thượng Thư, còn có tính cách của nàng rất yếu đuối, luôn đi theo sau Tam Vương Gia Nam Quốc “ Hắn sau khi điều tra xong nàng cũng rất bất ngờ, hắn không thể nào hình dung người trong tửu lâu và người hắn điều tra ra là một.

“ Sao cơ? “ Nam nhân tuấn mĩ nhíu nhẹ mày.

“ Có cái này nữa, không biết..” Ám vệ ngập ngừng, trong lòng hắn hò hét chủ nhân người đừng làm biểu cảm gì được không? Ngài quá đẹp rồi, mai mốt hắn lấy thê tử như thế nào nữa.

Nam nhân đưa mắt nhìn hắn ý cho hắn nói tiếp.

“ Là nàng đã đổi tính “ Ám vệ cũng bâng khoăng khi biết vấn đề này.

“ Đổi tính sao? Thật thú vị “ Hắn cười nhẹ sau đó phất tay cho hắn lui xuống.

Chủ đề:

Ôn tập mỹ thuật 6

Câu hỏi:

CUỘC CHIẾN TRANH PHI

chương 5: ......................

Sau khi dạo phố xong Mộc Khả Hân và Nhuỵ Nhi đi về phủ Vương Gia , đương nhiên là bằng cửa sau .

Theo như Mộc Khả Hân nói là "Việc nhỏ không nhịn được , việc lớn ắt sẽ hỏng "

Dù sao cũng là Vương Phi thất sủng nên dù có đi đâu hay mất tích cũng chả ai thèm quan tâm , như vậy cũng tốt rất giúp ích cho cho nàng .

" Nhuỵ Nhi chúng ta có của hồi môn chứ " Nàng cần tiền để đầu tư buôn bán .

Nhuỵ Nhi gật đầu trả lời , dù sao cũng là Đại tiểu thư Thừa Tướng Phủ không thể nào đại hôn không có lễ vật được .

" Tốt , đi lấy ra cho ta xem " Nàng cười nhẹ nói .

Nhuỵ Nhi vâng lời lấy ra của hồi môn của thân xác này , đúng là tiểu thư quan lại thật sự vàng bạc rất nhiều nha , còn trang sức nữa .

" Được rồi , Nhuỵ Nhi muội hãy đổi số trang sức này thành ngân phiếu " Nàng không thích đeo trang sức để đó cũng vậy thôi thì cho nó làm điều có ích vậy .

" Nhưng tiểu thư đây là của hồi môn của ngươi " Nhuỵ Nhi kinh ngạc .

" Không cần , cứ làm theo ta nói " Mộc Khả Hân lạnh lùng bảo .

Nàng vâng lời làm theo nếu tiểu thư lúc trước nàng có thể nói vài câu thì tiểu thư bây giờ nàng không thể làm trái ý .



"Nhuỵ Nhi đi bộ tiêu cơm thôi " Hồi nãy nàng ăn có hơi nhiều .

" Vâng " Nhuỵ Nhi vui vẻ chạy theo nàng , tuy nàng không làm trái ý tiểu thư của bây giờ được nhưng sống cùng nàng rất thoải mái .

" Đây là đâu ?" Mộc Khả Hân nhìn cảnh vật xung quanh hỏi Nhuỵ Nhi .

" Đây là Hoa Viên " Nàng trả lời " Mai mốt chúng ta cũng trồng hoa trong viện được không tiểu thư"

" Tuỳ muội " Tuy thân thể này theo danh nghĩa là Vương Phi nhưng mà biệt viện lại ở xa tên Vương Gia , và cạnh vật bên trong được trang trí rất sơ sài từ đó thấy được hắn ghét nàng tiểu thư này đến trừng nào .

" Ngươi là ai ? Sao lại đi vào Hoa Viên này ?" Giọng nói chua chát vang lên trước mặt nàng .

Mộc Khả Hân bực bội nhìn , sao nàng lại phải cứ gặp những người ngớ ngẩng vậy ? Ở Hiện đại ai nghe Boss của Sát đều đi đường vòng vậy mà về đây cứ thích tìm nàng gây sự .

" Hạ Trắc Phi hỏi , ngươi dám không trả lời " Nô tỳ bên cạnh hung hăng nói , dù sao nàng cũng là người được Vương Gia sủng nhất phủ .

Một viên đá đập vào miệng nô tỳ , nàng ăn đau la to lên .

" Ngươi dám đánh người của ta " Hạ Uyển nghiến răng tức giận nói , nữ nhân này có dung nhan xinh đẹp , sao trong phủ có người này mà nàng không biết .

" Ta không thích ai sai khiến ta " Nàng lạnh như băng nói .

" Ngươi dám hỗn láo với ta " Hạ Uyển chỉ vào Mộc Khả Hân .

Nàng bước lại gần cầm ngón tay nàng bẻ " Ta cũng không thích ai chỉ vào ta "

" Tay ta , ta sẽ giết ngươi , người đâu lên bắt tiện nhân này lại cho ta " Nàng la to , gia đinh vội bao vây Mộc Khả Hân và Nhuỵ Nhi lại .

Nàng lạnh lùng nhìn bọn họ , lâu rôi không khởi động tay chân .

"Tiểu thư" Nhuỵ Nhi bên cạnh mếu máo , sao lại trêu chọc vào Hạ Trắc Phi , nàng ta được rất được sủng ái , trong phủ không ai dám chọn đến nàng đâu .

" Chuyện gì mà ồn ào vậy ?" Giọng nam trầm thấp vang lên , hai nam nhân bước đến , trong đó một ngừơi nàng đã gặp ở tửu lâu là Tam Vương Gia Phượng Mặc Khuynh , người còn lại mặc lục y , có gương mặt như tạc tượng mang theo nét lười biến quyến rũ , tóc xoã đằng sau , hắn là người đã lên tiếng.

" Vương Gia , nàng dám bẻ tay thần thiếp " Hạ Uyển nhào vào lòng nam nhân lục y khóc lóc .

" Ai dám bẻ tay nàng ?" Phượng Mặc Yên ôm Hạ Uyển , kinh ngạc nhìn Mộc Khả Hân , là nàng làm?

Nàng cũng đánh giá lại hắn , hắn ta là Thất Vương Gia Phượng Mặc Yên , cũng là người bỏ lại nguyên chủ trong đêm tân hôn .

Phượng Mặc Khuynh cũng nhíu mày nhìn nàng , nàng rất khác , như là một người hoàn toàn khác.

" Là nàng ta , nàng ta..." Hạ Uyển khóc nấc lên chỉ vào nàng .

" Nếu ngươi không muốn ta bẻ đi một ngón nữa tốt nhất bỏ tay xuống " Mộc Khả Hân lạnh nhạt nói .

" Ngươi ..." Nàng tức giận trừng mắt nhưng vẫn ngoan ngoãn không chỉ tay nữa.

" Vương Gia phải làm chủ cho thiếp " Nàng rút vào lòng hắn .

" Được rồi, đừng khóc nữa " Phượng Mặc Yên dỗ giành nàng , nhưng trong mắt sự chán ghét bị Mộc Khả Hân bắt được .

" Vương Phi của ta nên nói chút gì đó chứ ?" Hắn mỉm cười nhìn nàng .

Vương Phi ? Hạ Uyển kinh ngạc quên khóc , bọn gia đinh hồn phách đã bay , bọn hắn mới vừa đụng đến Vương Phi , tuy nàng thất sủng nhưng thế lực Thừa Tướng không thể xem thường được.

" Ta không sai " Mộc Khả Hân không để ý nói ra .

Chủ đề:

Ôn tập mỹ thuật 6

Câu hỏi:

CUỘC CHIẾN TRANH PHI

chương 4: ......................

Hai người đi dọc trên đường , do dung mạo của Mộc Khả Hân nên rất nhiều ngừơi chú ý , bỗng một người kéo nàng lại.

" Cô nương coi bói chứ " Một ông lão cười nhìn Mộc Khả Hân.

Nàng lạnh nhạt từ chối , nàng không tin vào mấy việc này .

" Ta coi không lấy tiền đâu , chỉ thấy do cô nương hữu duyên thôi " Lão cười nói .

" Tiểu thư coi miễn phí đấy , ngươi thử đi " Nhuỵ Nhi bên cạnh vui mừng nó.

Mộc Khả Hân thở dài đông ý , dù sao nàng cũng đang rãnh .

" Cô nương " Ông lão gọi nàng , sau đó nói tiếp "Mệnh phạm đào hoa "

"Mệnh phạm đào hoa ?" Nàng nhíu mày , ý này là thế nào ?

Ông lão cười gật đầu vuốt râu .

" Đừng nói tiểu thư như vậy " Nhuỵ Nhi bên cạnh tức giận . Nếu nói vậy ai muốn lấy tiểu thư nữa, hơn thế nếu có người nghe được báo cho Vương Gia tiều thư sẽ gặp chuyện . Trong xã hội cổ đại , trinh tiết nữ nhân rất quan trọng

" Không cần nói " Dù sao nàng cũng không tin mấy cái này " Đi thôi , cảm ơn lão " nàng đưa ông lão hai đồng tiền .

Hắn từ chối đưa lại cho nàng , lúc đầu hắn đã nói hắn không lấy tiền . Mộc Khả Hân không quan tâm nhét lại cho hắn sau đó xoay người bỏ đi .

" Đúng là rất đặc biệt " Lúc nãy còn vế sau hắn chưa nói ra đó là những đào hoa của nàng đều là nhân trung long phụng.

" Tiểu thư " Đi được một lúc Nhuỵ Nhi kêu nàng .



Mộc Khả Hân liếc nhìn nàng ý bảo nàng nói tiếp .

" Ngươi có đói chứ ?" Nàng ngập ngừng hỏi .

Nhuỵ Nhi nói làm nàng nhớ ra bụng đang biểu tình " Ta cũng đói rồi , đi tìm tửu lâu đi "

Nàng bước vô một tửu lâu lớn " Cho ta một cái bàn , ở chỗ khuất thôi ."

" Hai cô nương mời đi hướng này " Tiểu nhị vui vẻ dẫn đường cho nàng .

Đang chuẩn bị đi sau lưng chuyền đến một giọng nói " Khả Hân ? "

Mộc Khả Hân quay đầu , người nói là một nữ nhân xinh đẹp mặc y phục màu trắng , tóc đen dài như thác nước , đôi mắt đen láy , khí chất thuỳ mị thanh tao . Bên cạnh nàng là một nam nhân tuấn mĩ lạnh lùng , tóc dài cột đằng sau . Nàng nhíu mi nhìn hai người , đây là người khối thân thể này quen sao ? Nhưng tại sao nàng nhìn trong mắt nam nhân kia có sự chán ghét ? Mộc Khả Hân liếc mắt qua Nhuỵ Nhi hỏi nàng .

Nhuỵ Nhi mặt đã sớm tái lại , may mắn lắm tiểu thư mới quên được Tam Vương Gia , vậy mà tại sao hắn lại xuất hiện ở chỗ này , còn đi theo Khổng Vân Khuê - nữ nhi của Lại Bộ Thượng Thư .

" Khả Hân là muội sao ? Từ hôm tân hôn đến giờ muội vẫn tốt chứ ? Hôm nay muội khác quá ta nhận không ra " Nàng dịu dàng nói , còn len lén liếc sang người nam nhân bên cạnh .

" Ta vẫn khoẻ " Nàng lạnh lùng nói , bao năm trên thương trường và hắc đạo nàng đương nhiên nhận ra nàng ta không có ý tốt thông qua đôi mắt .

" Muội không còn giận tỷ chứ ?" Khổng Vân Khuê e dè hỏi nàng .

Mộc Khả Hân nhướng mày , nàng nhìn qua Nhuỵ Nhi . Giận sao ? Có vẻ cô bé này còn giấu nàng chuyện gì.

" Tiểu thư " Nàng lau mồ hôi hột .

" Khuê Nhi nàng làm điều dư thừa vậy làm gì ?" Người nam nhân kế bên lạnh lùng lên tiếng .

" Khuynh , ta ..." Nàng nép vào người hắn .

" Ta đói , đi trước đây " Nàng không rãnh coi họ diễn trò .

" Khả Hân , ta không phải cố ý , nhưng ta thật sự yêu Khuynh , chúng ta yêu nhau " Khổng Vân Khuê hơi nâng giọng làm nhiều người chú ý bên này .

" Ngươi yêu ai thì liên quan gì đến ta " Nàng bình tĩnh nhìn nàng ta .

"Sao cơ ?" Khổng Vân Khuê kinh ngạc , Phượng Mặc Khuynh cũng hơi nhíu mày , hôm nay hắn cảm giác Mộc Khả Hân rất khác , gặp hắn không còn bám theo , cũng không còn hận thù nhìn Khổng Vân Khuê , hơn nữa nàng không mặc y phục trắng nữa mà đổi sang màu tím , tóc cũng búi đơn giản nhưng không mất vẻ đẹp , hôm nay nàng nhìn khuynh quốc khuynh thành .

" Ta nói ta đói rồi , còn ngươi yêu ai không liên quan đến ta " Nàng lạnh như băng lên tiếng , nàng ghét ai cản trở nàng khi nàng dùng bữa .

" Ta .. "

" Để cho nàng đi " Phượng Mặc Khuynh giữ tay Khổng Vân Khuê .

" Vậy được , Khả Hân chúc ngươi ngon miệng " Khổng Vân Khuê bùi ngùi nói , nhưng trong lòng sớm đã kinh ngạc không chịu nổi , Mộc Khả Hân hôm nay rất đáng sợ .

Phượng Mặc Khuynh nhìn theo hướng nàng đi , lúc nãy hắn không cảm nhận lầm , trên người Mộc Khả Hân có sát khí , khí chất này lúc trước nàng ta chưa bao giờ có .

" Khuynh " Khổng Vân Khuê thấy hắn nhìn theo Mộc Khả Hân thì vội lên tiếng.

" Đi thôi " Hắn thu hồi tầm mắt .

Trong phòng chữ Thiên , một nam nhân tóc trắng như tuyết , khuôn mặt mĩ lệ ngồi trên quan sát hết thảy , hắn phất tay cho một ám vệ đi vào.

" Điều tra nữ nhân đó " Hắn nhẹ giọng ra lệnh .

" Dạ " Ám vệ thoắc cái biến mất .

" Tiểu thư hồi nãy ngươi thật giỏi nha " Nhuỵ Nhi ngồi đối diện mắt ngưỡng mộ nhìn nàng , nàng có thể đả bại được Khổng Vân Khuê đáng ghét đó .

" Ta cho muội ba phút kể lại cho ta tất cả , họ là ai ?" Nàng nhìn Nhuỵ Nhi .

" Tiểu thư , ngươi thật sự muốn biết sao ?" Nàng e ấp hỏi .

" Phải " Mộc Khả Hân lạnh nhạt gật đầu .

" Dạ , nữ nhân tên Khổng Vân Khuê là nữ nhi của Lại Bộ Thượng Thư , cũng là Nam Quốc đệ nhất tài nữ , còn nam nhân là Chiến thần Tam Vương Gia của Nam Quốc , hai người đã đính hôn và sẽ tổ chức hôn lễ vào mấy tháng nữa " Nhuỵ Nhi bất bình nói , tại sao lại là Khổng Vân Khuê ? Rõ ràng tiểu thư nàng tốt hơn nha , Nam Quốc đệ nhất tài nữ gì chứ , tiểu thư còn hơn như thế .

" Vậy tại sao nàng ta lại nói những lời như vậy " Nàng tiếp tục hỏi .

" Là vì ... tiểu thư ngươi từng thích Tam Vương Gia " Nàng cúi thấp đầu nói .

" Vậy sao ?" Mộc Khả Hân cười nhẹ .

" Tiểu thư ngươi không sao chứ ?" Nàng ngẩng đầu nhìn. Nàng biết tiểu thư yêu Tam Vương Gia từ lâu , vậy mà Tam Vương Gia luôn không để ý đến nàng .

" Ta không sao , hắn không thích ta , ta cần gì theo đuổi hoài " Mộc Khả Hân lạnh nhạt nói .

Nhuỵ Nhi vui mừng kêu to , cuối cùng nàng cũng quên được Tam Vương Gia , tiểu thư sẽ không còn buồn vì hắn nữa . Mộc Khả Hân cười nhạt , nàng vốn không phải nàng ta đương nhiên sẽ không yêu hắn.

Chủ đề:

Ôn tập mỹ thuật 6

Câu hỏi:

CUỘC CHIẾN TRANH PHI

chương 3: ......................

" Tiểu thư , ngươi thật giỏi nha , ngươi đã học võ sao ? Sao nô tỳ chưa bao giờ thấy " Lúc trước nàng chỉ nhìn thấy tiểu thư yếu đuối thôi , chưa bao giờ nhìn được người như bây giờ .

"Nhuỵ Nhi từ bây giờ ta không còn hèn yếu như trước , ta sẽ không để ai bắt nạp coi thường" Nàng khi ở hiện đại cũng vậy , bây giờ cũng vậy , sẽ không bao giờ cho ai khinh thường.

" Đựơc tiểu thư " Nhuỵ Nhi cười lên , tiểu thư lớn thật rồi .

Nàng cười nhẹ sau đó kêu nàng đi theo ra ngoài .

Y như Mộc Khả Hân dự đoán , một lúc sau đồ ăn đã được mang tới , mùi thơm bay khắp căn phòng .

" Cùng ngồi xuống ăn đi " Nàng nhìn Nhuỵ Nhi đang đứng nói .

" Không được , vậy không hợp quy cũ" Nàng vội xua tay .

" Đừng nói nhiều ngồi xuống " Mộc Khả Hân nhíu mày .

Nhuỵ Nhi thấy phản đối không hiệu quả , nàng kiên dè ngồi xuống ghế .

" Ngươi cần để ta đưa đồ ăn lên miệng sao ?" Nàng buồn cười đùa giỡ , xã hội cổ đại phân chia giai cấp rõ ràng , nàng biết . Nhưng nàng vốn không phải người tại đây , cho dù hoà nhập đến mấy cũng có những việc không thoải mái . Giống như không thể nào ăn được khi một người đứng ngay ngắn nghiêm chỉnh nhìn chầm chầm mình .

Nhuỵ Nhi xua tay từ chối liên tục, nhanh tay tự gắp đồ ăn vô chén .

" Còn có Nhuỵ Nhi , ngươi không cần kêu nô tỳ , cứ kêu " Ta" là được " Nô tỳ , nô tỳ nàng nghe không quen .

" Sao có thể được , tiểu thư vậy không tốt " Nàng há miệng , tiểu thư đây là làm sao ?


" Nhiều lời quá , cứ nghe đi " Mộc Khả Hân nhíu mày .

" Dạ , nô .. ta đã biết " Nàng định sử dụng từ nô tỳ nhưng Mộc Khả Hân đã mắt lạnh liếc qua làm nàng phải thay bằng chữ ta .

Chiều tối , Phượng Mặc Yên về Vương Phủ .

" Vương Gia " Một ám vệ xuất hiện quỳ trước mặt hắn .

" Trong phủ hôm nay có chuyện gì sao ?" Hắn nghịch cây bút lông trên tay lơ đãng hỏi .

" Dạ , là về Vương Phi " Ám vệ nuốt nước miếng nói , cảnh tượng sáng nay hắn có chứng kiến nha.

" Ồ , là thị thiếp nào bắt nạt nàng ta sao ?" Phượng Mặc Yên cười , nàng ta yếu đuối như vậy , lại không có sự sủng ái của hắn làm sao có thể sống yên trong chốn này .

" Dạ không phải " Thị thiếp bắt nạt sao ? Ám vệ chảy mồ hôi hột , hắn cầu cho bọn họ nếu muốn sống thì đừng động đến nàng .

" Nói " Hắn nhướng mày .

" Là Vương Phi đánh tổng quản phòng bếp , nghe nói là do đem thức ăn nguội cho nàng , nàng còn nói dù được sủng hay không sủng thì nàng vẫn là Vương Phi , nếu không biết cách đối xử bề trên nàng không ngại làm giúp " Ám vệ tường thuật lại sự việc , hắn còn nhớ rõ ánh mắt sắc lạnh như dao của nàng , nó làm hắn cũng phải run sợ .

" Là thật sao ?" Phượng Mặc Yên kinh ngạc , Mộc Khả Hân đã làm ra những điều đó sao ?

" Dạ , là thật " Hắn nghiêm túc trả lời .

" Ta đã biết lui ra " Phượng Mặc Yên phất tay , một người làm sao có thể gây sự với tổng quản , theo như ám vệ nói thì nàng có võ công , nếu không một nữ nhân chân yếu tay mềm làm sao đánh nổi nam nhân cao to .

" Có vẻ ta nên để ý Vương Phi nhiều hơn " Phượng Mặc Yên cừơi nói nhỏ .

Sáng hôm sau , Nhuỵ Nhi chạy vô phòng nàng " Tiểu thư , ngươi tỉnh rồi sao ?"

Mộc Khả Hân gật đầu ngồi dậy , nàng được Nhuỵ Nhi bưng một thao nước gửi mặt . Nhuỵ Nhi lục trong tủ quần áo đưa cho nàng một chiếc váy lụa dài .

" Màu trắng sao ?" Mộc Khả Hân nhíu mày .

" Sao vậy ạ ?" Không phải nàng thích nhất màu trắng sao ? Tiểu thư không mặc màu gì khác ngoài màu đó .

" Ta không thích màu trắng nữa , mau lựa màu khác đi , nó quá tinh khiết và mỏng manh " Nàng giải thích .

" Vâng " Nhuỵ Nhi lục trong tủ đồ lấy ra một bộ màu tím .

" Bộ này đi " Có lẽ nàng cần đi mua sắm thêm vài bộ đồ ." Búi tóc cho ta , kiểu bình thường thôi đừng cầu kì "

" Vâng " Không chỉ tính tình đổi mà sở thích của tiểu thư cũng đổi luôn , ngày trước nàng thích búi những kiểu tóc đẹp để xuất hiện trước Tam Vương Gia .

" Đẹp rồi , tay nghề muội rất khá " Nàng cười mỉm nói " Đi thôi , ta cần đi mua chút đồ "

" Ngươi muốn đi ra ngoài phố sao ?" Nhuỵ Nhi kinh ngạc hỏi .

" Đúng vậy , có gì sao ?" Mộc Khả Hân nhìn nàng.

" Dạ tiểu thư , nếu muốn ra ngoài phải thông qua sự đồng ý của Vương Gia " Trong Vương Phủ nếu Vương Phi hay Thị Thiếp muốn ra ngoài phải được Thất Vương Gia chấp thuận , thường thì họ ít ra ngoài chỉ có sai nô tỳ đi mua đồ thôi .

" Ta làm gì không cần xin phép ai " Mộc Khả Hân lạnh lùng nói , Chủ tịch tập đoàn Dark và đồng thời là Boss của Sát thì khi làm gì cần hỏi ai sao ?

" Ah " Nhuỵ Nhi không ngậm miệng lại được , nàng không hiểu sao cứ cảm thấy tiểu thư bây giờ thật tuyệt vời nha , nàng thích tiểu thư của bây giờ hơn , mạnh mẽ quyết đoán .

" Nhanh lên " Mộc Khả Hân nhíu mày hối Nhuỵ Nhi .

" Dạ vâng , ta đi bằng đường nào ?" Cổng chính không thể đi được rồi .

" Cửa sau , sau lưng biệt viện có một lối đi " Nàng hôm qua đã đi xung quanh đây nghiên cứu rồi .

" Dạ"

Nhuỵ Nhi háo hức nhìn cảnh vật xung quanh " Tiểu thư đường phố thật nhộn nhịp "

" Muội không thường ra ngoài đường phố sao ?" Mộc Khả Hân khó hiểu hỏi .

" Tiểu thư người thật sự không nhớ rồi " Nhuỵ Nhi làu bàu , ngày trước tiểu thư toàn đi theo Tam Vương Gia thôi , nàng thì phải đi cạnh tiểu thư , giúp nàng tìm Tam Vương Gia làm sao còn tâm trí nhìn cảnh đường phố .

" Còn gì sao ?" Mộc Khả Hân bước vô tiệm đồ cầm một bộ màu đỏ , hỏi Nhuỵ Nhi , có chuyện gì nàng chưa biết sao ?

" Dạ không có gì đâu " Nếu tiểu thư đã quên vậy không có nghĩa là xấu hoàn toàn , dù sao Tam Vương Gia không thích nàng , nếu cứ đi theo ngài ấy người khổ là tiểu thư thôi , quên là tốt rồi , nàng bây giờ không còn thấy ưu thương trên mặt nữa .

Mộc Khả Hân nhìn Nhuỵ Nhi sau đó tiếp tục lựa đồ , nàng tin nàng ta không hại nàng , nàng không muốn nói là có lí do của nó

Chủ đề:

Ôn tập mỹ thuật 6

Câu hỏi:

CUỘC CHIẾN TRANH PHI

{CHƯƠNG II: TA KHÔNG YẾU ĐUÔI}

" Dạ " Nhuỵ Nhi đi ra ngoài .

Mộc Khả Hân đứng dậy đến trước gương , nàng phải xem coi dung nhan thân thể này thế nào , ở hiện đại nàng là một mĩ nhân , nàng không muốn về đây sẽ thành xấu đâu .

Nàng nhìn vào trong gương đồng , nó không sáng rõ nhưng cũng nhìn được hình dáng . Trong gương hiện lên khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành , đôi mắt đen sâu thẫm , chiếc mũi cao , môi đỏ mỏng . Nàng hài lòng gật đầu , tuổi chỉ khoảng 16 , nàng được một món lời nha .

Nhuỵ Nhi bưng đồ ăn vô đặt lên bàn .

" Đây là gì ?" Mộc Khả Hân đơ mặt nhìn rau và cơm nguội trước mặt , đây là bữa ăn giành cho Vương Phi sao ?

" Tiểu thư bọn họ biết hôm qua Vương Gia bỏ đi vào đêm động phòng nên ... nên " Nhuỵ Nhi bất bình nói , tiểu thư nàng thật đáng thương , đã bị gả cho người mình không yêu lại còn bị đối xử như vậy , Thất Vương Gia thật quá đáng .

" Đi thôi " Nàng đứng dậy bước ra khỏi cửa .

" Tiểu thư ngươi đi đâu ?" Nhuỵ Nhi kinh ngạc kêu lên , hôm nay nàng thấy tiểu thư rất khác không giống bình thường yếu đuối nhút nhát , bây giờ nàng như rất lạnh lùng , thêm phần làm người rất run sợ , nhưng nàng lại thích tiểu thư của bây giờ hơn .

" Đi lấy thứ thuộc về mình " Nàng Mộc Khả Hân là có thể dễ dành ăn hiếp sao ?

" Dạ ?" Nàng cất bước chạy theo Mộc Khả Hân .

" Dẫn ta đến phòng bếp " Nàng không biết đường tại đây .

" Ah vâng " Nhuỵ Nhi đột nhiên có một cảm giác những người đó sẽ gặp rắc rối lớn .



Mộc Khả Hân nhìn cảnh vật ven đường , Thất Vương Phủ rộng và trang trí rất đẹp , vì hôm qua là hôn lễ nên khắp phủ treo đỏ rực .

Ở tại một tửu lâu , hai ngừơi ngồi đối diện , nam nhân mặc áo bào màu tím tuấn mĩ lạnh lùng , tóc cột đằng sau dài xuống eo , hắn nhấp ngụm trà xong quay sang nhìn người còn lại " Yên , đêm qua ngươi bỏ lại nàng một mình sao ?"

" Tam ca , ngươi cũng biết ta chưa muốn nạp vương phi , với lại nàng ta rất vô vị không phải sao , nếu không ngươi cũng không bỏ qua nàng ." Nam nhân lục bào bỉu môi nói , hắn có khuôn mặt tuấn tú rạng rỡ như ánh mặt trời , tóc được cột một nửa còn lại thả xuống . Hai người này là Chiến Thần Tam Vương Gia Phượng Mặc Khuynh và Thất Vương Gia Phượng Mặc Yên .

" Nàng chưa đủ tư cách làm Vương Phi của ta " Hắn lạnh nhạt liếc mắt .

" Vậy thì Khổng nhị tiểu thư của Lại Bộ Thượng Thư hợp làm nhỉ ? Kể ra còn 2 tháng nữa là đại hôn của hai ngừơi rồi " Phượng Mặc Yên cười nói .

Phượng Mặc Khuynh không trả lời .

" Nói chuyện với Huynh không thú vị gì hết " Phượng Mặc Yên ngã người dựa vào ghế .

Trong Thất Vương Phủ , Mộc Khả Hân đã được Nhuỵ Nhi dẫn đến nhà bếp , nàng bước vô trong.

" Tiểu thư ngươi ..?" Nhuỵ Nhi kêu lên .

" Cứ đi theo ta " Mộc Khảc Hân đi trước nói , vào trong nhiều ánh mắt ngạc nhiên nhìn nàng , nữ nhân xinh đẹp này là ai ? Sao lại đến đây , tuy trong phủ Thất Vương Phủ có thị thiếp nhưng không ai đẹp như vậy .

" Nhuỵ Nhi , nói cho ta biết ai đã đưa đồ ăn đó cho em " Mộc Khả Hân mắt lạnh liếc bọn họ .

" Tiểu thư .." Lúc này nhìn nàng rất đáng sợ .

Lúc này lực chú ý mới dồn vào Nhuỵ Nhi , nhiều người nhận ra nàng là nha hoàn của Vương Phi mới vào cửa .

" Ngươi là Vương Phi ?" Một người lên tiếng hỏi .

" Đã biết ta sao không hành lễ " Nàng trầm giọng nói .

" Thỉnh an Vương Phi " Tuy hành lễ nhưng trong mắt không có sự kính trọng , chỉ là một Vương Phi không được sủng ái mà thôi.

" Nhuỵ Nhi là ai ?" Mộc Khả Hân lạnh nhạt hỏi .

" Dạ là tổng quản và hai người kia " Nhuỵ Nhi nhắm mắt chỉ vào một người nam nhân và hai nha hoàn nói .

" Vậy sao ? " Nàng cười khẽ .

" Ngươi dám ngậm máu phun người " Tổng quản giận tím mặt chỉ vào Nhuỵ Nhi .

" Nha hoàn ta có ngậm máu phun người không ta tự biết , bây giờ ta đến để hỏi ngươi về đồ ăn sáng của ta " Nàng không thích ăn đồ dở , đó là thói quen của nàng , nếu không sẽ rất tức giận .

" Thức ăn có gì sai sao Vương Phi " Tổng quản khinh thường nói , một Vương Phi thất sủng mà cũng đòi ăn đồ ngon sao ?

" Ah vậy là ngươi không biết sai chỗ nào sao ? Vậy ta sẽ nói cho ngươi biết " Nàng lạnh lùng mỉm cười làm tổng quản run lên .

Nàng đến gần hắn thụi một cái vô bụng làm hắn đau kêu lên " Thứ nhất bụng ta không tốt , nên phải ăn ngon và đầy đủ "

Nàng tiếp tục đấm vào mắt hắn " Thứ hai ta không thích cách ngươi nhìn khinh ta "

Nàng bẻ tay hắn " Thứ ba làm đồ ăn cho ta thì làm cho đàng hoàng "

Tổng Quản ăn đau nằm xuống đất không đứng dậy nổi , hai nha hoàn đã sớm sợ xanh mặt nhanh chóng quỳ xuống " Vương Phi tha tội , Vương Phi tha tội "

" Nên nhớ dù ta có được sủng hay thất sủng ta vẫn sẽ là Vương Phi , nên các ngươi nếu không biết cách đối với chủ nhân như thế nào , ta không ngại dạy dỗ " Nàng lạnh giọng nói , nàng không phải Đại tiểu thư Thừa tướng phủ yếu đuối kia , muốn leo lên đầu nàng sao ? Mơ cũng đừng tưởng .

" Dạ dạ " Toàn bộ gật đầu như mổ thóc , bọn hắn điên sao còn dám đụng đến nàng nữa .

" Mau làm đồ ăn khác mang lên chỗ ta , mỗi ngày mang đúng bữa , nếu không các ngươi tự biết " Mộc Khả Hân nhẹ nhàng mở miệng sau đó bước ra khỏi cửa .

Nhuỵ Nhi há miệng không thể tin nhìn nàng , tiểu thư thật kinh khủng .

" Còn không mau đi " Nàng buồn cười nhìn biểu cảm của nàng ta , thôi cứ để nàng từ từ làm quen , không trách được , ai kêu Mộc Khả Hân cũ rất yếu đuối .

" Dạ Vâng " Nhuỵ Nhi đuổi theo sau nàng .