Lần thứ năm ông lão ra biển nhờ cá vàng giúp đỡ cũng là lần biển nổi cơn dông tố kinh khủng nhất như để phản đối lòng tham vô đáy của mụ vợ.Cá vàng thương ông lão vị ân nhân tốt bụng của mình .
Sự tham lam đã làm cho mụ vợ mờ mắt , đối xử tệ bạc với ông chồng . Tưởng rằng đã thỏa mãn nhưng bà lại quát mắng ông lão và kêu ông phải đi ra biển lần nữa . Lần này không bình thường như trước , ba muon lam Long Vương ngự và bắt cá vàng phải hầu hạ bà ta , nhưng mụ không biết rằng cá vàng đã rất tức giận và không đáp ứng nhu cầu của mụ nữa . Ông lão vẫn ngồi ngoài biển kiên trì cho cá vàng . Một lúc sau , cá vàng hiện lên nhìn ông lão với ánh mắt thông cảm và nói :
- ông lão ạ ! tôi rất biết ơn ông vì đã giúp tôi , nếu không có ông thì tôi đã không thể vùng vẫy trên biển này nữa , bây giờ ông hãy làm theo lời của tôi .
Theo lời ca vang chỉ dẫn , ông lão trở về nói mụ vợ đang làm nữ hoàng . Thấy lão trở về mà mình chưa là Long Vương mụ tức giận . Ông lão bình tĩnh nói với mụ rằng :
- mụ đừng đòi hỏi gì nữa , hãy yên vị làm nữ hoàng sang trọng đi.
Ngay tức khắc , ông bị đánh và lôi ra biển. Cá vàng hiện lên nói :
- ông lão ơi ! ông đừng buồn nữa . nếu mụ ta không biết trân trọng ông , không biết trân trọng những gì mụ ta đang có thì sẽ mất tất cả.Ông lão lủi thủi đi về , ông ngạc nhiên khi mụ vợ không là nữ hoàng nữa mà trở về căn nhà khi xưa với cái máng lợn sứt mẻ trước kia.Mụ vợ thấy hoang mang khi nhà đẹp , của cải , vật chất đã biến mất , bà lo lắng và nhờ ông lão dẫn ra biển gặp cá vàng . Van xin một lát , cá vàng có lòng nhân từ nên đã tha lỗi cho bà và nói kêu hai người hãy về nhà . Khi về nhà , trước mặt mụ ta là một cái máng lợn mới , một tấm lưới đánh cá lành lặn và một căn nhà rộng , đẹp. Mụ ta ngạc nhiên và sung sướng ,tha thiết cảm ơn cá vàng , cá vàng vẫy đuôi lặn xuống biển .
kể từ đó bà đã mất đi cái tính tham lam , mà chăm chỉ làm ăn , sống vui vẻ hòa hợp với ông lão , vợ chồng cũng không mơ tưởng đến những gì quá xa xôi nữa .