Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Lào Cai , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 95
Số lượng câu trả lời 228
Điểm GP 16
Điểm SP 209

Người theo dõi (42)

Vũ Kiều
Niệm An
jnfjnejf
Wendy

Đang theo dõi (2)

Wendy
Tạ Quang Minh

Câu trả lời:

Từ khi sinh ra em là một đứa trẻ bị tật nguyền. Hãy kể những giúp đỡ của bố mẹ dành cho em
- Từ khi sinh ra em đã không được may mắn như các bạn cùng trang lứa vì thiếu mất đôi chân
- Bố mẹ vẫn luôn yêu thương ở bên, chăm sóc và lo lắng cho em Khi chăm sóc cho trẻ em khuyết tật, trách nhiệm của bố mẹ lớn hơn rất nhiều lần bởi con không thể tự chăm sóc bản thân, thậm chí những việc cơ bản như ăn uống, vệ sinh hay nghỉ ngơi cũng cần có người bên cạnh giúp đỡ. Một số trải nghiệm dưới đây có thể giúp các bố mẹ trong hoàn cảnh đặc biệt hiểu và yêu thương con nhiều hơn.
Ăn
Trẻ em khuyết tật thường gặp một vài vấn đề trong việc ăn uống bởi rất nhiều nguyên nhân:
- Các khuyết tật về thể chất khiến chức năng nhai, nuốt, hay bú không hoàn thiện
- Các khuyết tật về hệ vận động ngăn cản các con không thể ngồi ăn
- Các khuyết tật về thần kinh cản trở quá trình tiếp thu quy tắc xã hội trong ăn uống
Sẽ mất một thời gian không phải là ngắn để con tự xúc cơm cho mình và hiển nhiên khi làm được việc ấy thì các kĩ năng giao tiếp và hòa nhập sẽ trở nên dễ dàng hơn.
Nếu cảm thấy mất phương hướng, bạn nên tìm đến chuyên gia để có lời khuyên bổ ích trong việc chăm sóc, hỗ trợ con. Ví dụ:
- Sử dụng ngôn ngữ trị liệu có thể cải thiện các chức năng liên quan đến vấn đề nhai, nuốt, thậm chí là giao tiếp (nói)
- Vật lý trị liệu giúp trẻ có thể ngồi ngay ngắn khi ăn cơm
- Chuyên gia dinh dưỡng giúp bạn định mức khẩu phần thức ăn phù hợp với tình trạng sức khỏe của trẻ
Ngủ
Các vấn đề về thể chất như co thắt cơ, khó thở… khiến trẻ em khuyết tật rơi vào tình trạng rối loạn giấc ngủ. Những em bị rối loạn thần kinh lại không thể phân biệt được khi nào cần ngủ và tại sao lại phải ngủ.
Bạn cần tuân theo sự chỉ dẫn của bác sỹ chuyên khoa, dùng thuốc đúng liều lượng để phần nào cải thiện tình trạng mất ngủ cho con.
Vệ sinh
Hầu như những đứa trẻ bình thường biết cách sử dụng toilet từ lúc 2-3 tuổi, nhưng trẻ em khuyết tật thì cần tốn nhiều thời gian hơn, một số em khuyết tật về trí tuệ thì đây có lẽ là việc không tưởng.
Nếu bé có vấn đề trong việc đi vệ sinh thì một chiếc ghế ngồi thiết kế đặc biệt cho người khuyết tật là lựa chọn không thể phù hợp hơn. Bạn có thể giúp ***** chuyển, xử lí các tình huống đơn giản trong nhà vệ sinh, …
Đi lại
Việc đầu tiên là đưa con đến bệnh viện để đánh giá khả năng đi lại, từ đó bác sỹ có thể chỉ định các công cụ hỗ trợ phù hợp. Con bạn có thể sử dụng xe lăn, xe đẩy hay ghế ngồi chuyên biệt tùy vào thể trạng sức khỏe và khả năng đi lại.
Nếu con đi lại trên đường, có thể hướng dẫn vị trí đi lên vỉa hè cho người khuyết tật, hay dạy con cách nhờ người khác giúp đỡ. Đó là kĩ năng cơ bản để con hòa nhập hơn.

Câu trả lời:

Tiếng : Chuỗi âm thanh nhỏ nhất ( Hiểu một cách nôm na : Mỗi lần phát âm là 1 tiếng) . TIẾNG CÓ THỂ CÓ NGHĨA HOẶC KHÔNG CÓ NGHĨA.Tiếng là đơn vị cấu tạo nên từ.
VD: ừ, nghiêng, ao, liu,..
Mỗi tiếng thường có 3 bộ phận : Âm đầu, vần và thanh . Tiếng nào cũng phải có vần và thanh. Có tiếng không có âm đầu ( VD : Áo)
* Từ : Từ được cấu tạo bởi các tiếng.Từ là đơn vị ngôn ngữ nhỏ nhất dùng để đặt câu. TỪ PHẢI CÓ NGHĨA RÕ RÀNG ( vui, quần áo, líu lo,hoa,...) Từ có 1 tiếng gọi là từ đơn ( đi, ăn, rau, hoa,...), từ có 2 tiếng trở lên gọi là từ phức ( xe đạp, đồng ruộng, véo von, vui vẻ...)
Trong từ phức lại được chia ra làm 2 loại từ : từ ghép và từ láy
+ Từ ghép là GHÉP 2 TIẾNG CÓ NGHĨA VỚI NHAU
VD: đồng ruộng, quần áo, đi đứng, chạy nhảy
Trong từ ghép lại được phân ra làm 2 loại : từ ghép tổng hợp và từ ghép phân loại. Từ ghép tổng hợp là chỉ chung một loại sự vật ( nhà cửa, bánh kẹo,...), Từ ghép phân loại là chỉ riêng 1 loại sự vật để phân biệt với sự vật khác cùng loại ( nhà xây, nhà lá , nhà cao tầng,.. kẹo lạc, kẹo cứng, kẹo mềm, bánh quy, bánh xốp,bánh mỳ,..)
+ Từ láy : Giữa các tiếng trong từ CÓ SỰ LẶP LẠI ( giống nhau) có thể về âm đầu ( líu lo, vui vẻ...), vần ( cheo leo,...) hoặc cả tiếng ( hiu hiu...) trong đó CHỈ CÓ 1 TIẾNG CÓ NGHĨA RÕ RÀNG ( vui vẻ :" vui" có nghĩa, "vẻ" không có nghĩa rõ ràng hoặc không mang nghĩa gốc) hoặc CẢ HAI ĐỀU KHÔNG CÓ NGHĨA RÕ RÀNG ( heo hút)
* Ở đây, em cần lưu ý : "đi đứng", "chạy nhảy' mặc dù có lặp lại âm đầu và vần nhưng không phải từ láy vì cả 2 tiếng trong mỗi từ đều có nghĩa rõ ràng nên là từ ghép.

Câu trả lời:

Mấy hôm, trời rét căm căm. Các nhà trong xóm đóng cửa kín mít để tránh gió. Trên đường, chỉ có lác đác người qua lại. Trời sáng dần, gió thổi lạnh buốt, mưa rơi rả rích. Hôm đó, em ra máy nước rửa rau xà lách. Em mặc áo ấm và khoác áo mưa. ở máy bên kia, bà cụ Loan đang hứng nước. Bà chỉ mặc phong phanh. Mưa và gió lạnh tê tái làm bà run lẩy bẩy. Khi hứng nước xong định ra về, bà quỵ xuống. Bà cố tựa vào tường, mắt nhìn em như cầu cứu. Em hoảng hốt vội chạy ra đỡ bà dậy. Nhìn khuôn mặt tái nhợt, em biết bà bị lạnh cóng. Em dìu bà về nhà. Căn nhà tồi tàn, chẳng có nhiều đồ đạc: một cái tủ và một cái giường đơn. Em đỡ cụ lên giường và về gọi bà nội em. Bà em rất thạo về các môn thuốc thông thường. Nghe em nói, bà em tất tả chạy sang nhà bà Loan. Sau vài phút xem xét, bà em nói: - Bà cụ bị cảm lạnh. Bây giờ cháu đi nhóm lửa sưỏi ấm cho cụ đi. Bà em chạy về nhà lấy một cái áo len của mình thay vào chỗ áo ướt của cụ Loan. Bà đắp chăn cho cụ và lại về lấy mấy thứ cần thiết sang xoa bóp cho cụ Loan. Sau đó, bà em cho cụ uống thêm mấy viên thuốc cảm. Mười phút sau, bà cụ Loan hết run. Người cụ ấm dần và bà cụ từ từ mở mắt. Cụ không ngồi dậy được mà chỉ nhìn em và bà nội với đôi mắt biết ơn. Bà em nói: - Chiều, bà sẽ khỏi. Bây glờ, bà ngủ đi cho khoẻ. Bà em kéo chăn đắp kín ngực cho bà cụ và bảo em: - Cháu ra máy nước mang rau về. Thỉnh thoảng, bà cháu ta sẽ sang xem xét tình hình bà cụ. Đến chiều, mưa chỉ còn tí tách. Cô Hoa, con gái bà cụ đạp xe đến. Cô rất xúc động khi biết chuyện xảy ra. Cô nói với bà em: - Cháu cảm ơn cô nhiều, nếu không có cô và cháu Phương thì không biết mẹ cháu sẽ ra sao! Cô Hoa ở lại để chăm sóc mẹ. Em thủ thỉ: - Bà ơi! Bà tốt với cụ Loan nhỉ? Bà vuốt tóc em cười hiền hậu: - Thương người như thể thương thân mà cháu!