Tuyển Cộng tác viên Hoc24 nhiệm kì 28 tại đây: https://forms.gle/GrfwFgzveoKLVv3p6

Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hưng Yên , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 53
Số lượng câu trả lời 23
Điểm GP 1
Điểm SP 17

Người theo dõi (13)

Đang theo dõi (11)

Nguyễn Hà Vân
Hà Lưu
Ngọc Hnue
Hà Thùy Dương
Nguyễn Anh Duy

Hà Rika

Hãy chọn đáp án đúng để trả lời những câu hỏi dưới đây.

I am Thinh. My family has four members: my father, my mother, my sister and me. We live in the city and we’re all enjoying our busy lives.

My father is a doctor. He is responsible for examining, diagnosing and treating patients in the hospital. My father is a warm-hearted person. He’s never angry with us. His work often starts at 8 a.m. and finishes at 6 p.m. However, he sometimes has night shifts. Sometimes he spends the whole day in the hospital, taking care of patients.

My mother is a receptionist at a famous hotel. She works fewer hours than my father. She usually starts work at eight o’clock in the morning and comes back home at six in the evening. After work, she cooks, does the housework and helps me with my homework.

Although there are four members in my family, only three of us are living together. My sister, Chi, is an undergraduate student at Hanoi National University so she is studying in Hanoi. She comes home once a month and sometimes twice or more.

I’m 16 and I’m a student. I go to school six days a week and have five periods a day. I also have to deal with a lot of tests every week and it takes me plenty of time to prepare for them. My sister seems to have more free time than me. That’s why I want to become an undergraduate student like her.

My family has little time to gather and talk to one another, so we find long vacations such as a summer vacation or Tet holiday valuable. We spend the whole day at home, decorating our house, cooking meals and watching our favorite TV programs.

What is the main idea of the passage?

A. It’s about Thinh’s life.

B. It’s about busy lives of all members in Thinh’s family.

C. It’s about disadvantages of living in the city.

D. It’s about a student’s life.

Câu trả lời:

Năm 1946, thực dân Pháp trở mặt xâm lược nước ta một lần nữa. Hồ Chủ tịch thay mặt Chính phủ, đọc Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến, động viên nhân dân quyết hi sinh để bảo vệ chủ quyền độc lập, tự do mà ta đã phải đổ bao xương máu mới giành lại được. Từ Hà Nội, tôi trở về quê hương, đúng lúc giặc Pháp tấn công vào Huế. Không khí những ngày dó thật sôi sục. Người dân xứ Huế không phân biệt già trẻ, gái trai, đồng lòng đánh giặc, bảo vệ quê hương.

Đang rảo bước trên đường Hàng Bè, tôi chợt nghe tiếng gọi vô cùng quen thuộc: Ôi chú Lành ! Chú về hồi nào vậy ? Tôi ngẩng lên nhìn. Một chú bé loắt choắt, da sạm nắng, trên đầu là chiếc mũ ca lô

– Ồ ! Lượm! Đứa cháu bé bỏng thân yêu của tôi! Xa cháu chưa lâu mà tôi thấy cháu khác trước nhiều quá! Cháu chững chạc hẳn lên, trông như một anh bộ đội thực thụ. Tôi ôm chặt Lượm vào lòng, vội vã hỏi thăm về những người thân. Cháu vui vẻ khoe:

– Cháu làm liên lạc ở với các chú bộ đội trong đồn Mang Cá, cháu được các chú ấy dạy chữ, dạy hát, dạy bắn súng, dạy cách làm liên lạc… Vui lắm chú à!
Lượm hào hứng kể rồi cười thích thú, mắt sáng ngời, đôi má ửng đỏ như trái bồ quân chín. Tôi cũng vui lây trước niềm vui trẻ thơ, hồn nhiên của Lượm.

Cháu giơ tay lên mũ, đứng nghiêm chào tôi: Thôi, chào đồng chí! kèm theo nụ cười tinh nghịch. Tôi đứng lặng nhìn theo bóng cháu đang thoăn thoắt nhảy chân sáo trên đường. Tiếng huýt sáo vui vẻ của Lượm vẫn còn văng vẳng bên tai. Tôi rất vui vì Lượm đã trở thành đồng đội của tôi, một đồng đội tí hon.

Ngày tháng trôi qua, hai chú cháu tôi chiến đấu trên hai mặt trận khác nhau. Vào một ngày hè tháng sáu, tôi bàng hoàng khi nhận được tin Lượm đã hi sinh trong một trận tấn công đồn giặc. Giữa lúc cuộc chiến đấu diễn ra ác liệt, Lượm nhận nhiệm vụ chuyển thư thượng khẩn ra mặt trận. Trong lửa đạn mịt mù, cháu lao lên như một mũi tên, không sợ hiểm nguy, quyết trao tận tay những người chỉ huy trận đánh lệnh của cấp trên. Một viên đạn thù đã bắn vào cháu. Lượm ngã xuống trên quê hương, giữa đồng lúa thơm mùi sữa lên đòng. Lượm đã hi sinh ngay trên mảnh đất chôn nhau cắt rốn của mình. Cháu ra đi mãi mãi, để lại niềm thương cảm khôn nguôi trong lòng tôi…

Mỗi khi nghĩ đến Lượm, tâm trí tôi lại hiện lên hình ảnh một chú bé loắt choắt, vai đeo chiếc xắc cốt đựng tài liệu, đầu đội lệch chiếc mũ ca lô miệng huýt sáo vang, vừa đi vừa nhảy chân sáo trên con đường chan hòa ánh nắng.

Chúc bạn hk tốtyeu