Năm nay tôi học lớp 8. Ngữ văn là môn học yêu thích nhất của tôi. Trong chương trình ngữ văn 7,sau khi được học về các truyền thuyết, em đã vô cùng ngưỡng mộ và cảm phục những con người anh hùng như: Sơn Tinh, Lang Liêu, Thánh Gióng…vì họ là những người có công với đất nước, đóng góp những công lao to lớn của mình cho sự hoàn thiện của đất nước Việt Nam như ngày nay. Dù chỉ là những câu chuyện dân gian được nhân dân bao đời truyền lại cho thế hệ hậu bối nhưng em vẫn có niềm tin vào sự tồn tại bất diệt của những người anh hùng văn hóa cũng như anh hùng chống giặc ngoại xâm này. Và như được thỏa lòng ước nguyện, hôm nay em đã rất bất ngờ khi được gặp một trong những người mà em ngưỡng mộ nhất, đó chính là người anh hùng chống giặc ngoại xâm Thánh Gióng.
Khi đang đi dạo ngoài đường thì em bất ngờ gặp được Thánh Gióng, một con người cao lớn, mặc một bộ quần áo bằng sắt vô cùng oai nghiêm, cầm một cây gậy sắt và chiếc mũ bằng sắt. Khi gặp được Thánh Gióng em vẫn ngỡ là mình đang nằm mơ, em đã thử nhéo nhẹ vào tay mình, cảm thấy đau nên em mới tin đây là sự thật. Thì ra con người mà mình luôn ngưỡng mộ có hình dáng bên ngoài như thế này, khi học bài truyền thuyết về Thánh Gióng, em cũng đã phần nào hình dung, mường tượng ra dáng vẻ của Thánh Gióng, nhưng gặp bên ngoài lại muôn phần oai phong, lẫm liệt hơn trong tưởng tượng. Em đã rất vui mừng, vì vậy em đã chạy lại chỗ Thánh Gióng để chào hỏi, cũng không hề lạnh lùng, quá nghiêm túc như vẻ bề ngoài, Thánh Gióng rất vui tính và thoải mái, ngài cũng cất lời chào hỏi em, làm em rất xúc động. Giọng nói của Thánh Gióng cũng rất lớn, vang vọng trong không gian nhưng lại vô cùng trầm ấm, vì vậy dù lần đầu được gặp gỡ nhưng em có cảm giác rất thân thiện, gần gũi.
Khi nói chuyện thì em đã hỏi Thánh Gióng rất nhiều những câu hỏi mà em thắc mắc từ lâu, như tại sao suốt ba năm ròng ngài không nói, không cười nhưng khi nghe tiếng sứ giả đang đi tìm người tài đánh giặc, cứu nước thì lại nói rất lưu loát, rành rọt mong muốn của mình. Hay vì sao ngài lại có thể một mình xông pha trận mạc, không cần đến sự giúp đỡ của quân đội triều đình. Và câu hỏi em muốn hỏi Thánh Gióng nhất, đó là vì sao sau khi giành được thắng lợi trước quân xâm lược, Thánh Gióng không trở về chia sẻ chiến thắng ấy với bố mẹ, nhân dân và đất nước mà cưỡi ngựa phi về trời. Những câu hỏi của em hỏi rất dồn dập, như thể chỉ cần nói chậm thôi thì Thánh Gióng sẽ lại cưỡi ngựa bay về trời mất, tâm trạng của em lúc ấy như một người hâm mộ khi được gặp gỡ thần tượng mà mình sung bái, ngưỡng mộ nhất vậy.