- Việc kí kết hiệp ước đó không làm thay đổi căn bản tình hình nước ta, kẻ thù vẫn nham hiểm và đô hộ nước ta, triều đình vẫn đầu hàng, can tâm làm tay sai cho giặc. - Từ các bản hiệp ước nói trên ta đã có dủ bằng chứng kết luận từ năm 1858 - 1884, triều đình phong kiến nhà Nguyễn đã đầu hàng từng bước tiến tới đầu hàng toàn bộ trước quân xâm lược Pháp.
- Ban đầu, triều Nguyễn đã có ý thức cùng nhân dân đấu tranh chống giặc ngoại xâm, nhưng lại bỏ lỡ nhiểu cơ hội đánh thắng giặc và thi hành đường lối kháng chiến sai lầm (chỉ lo thủ hiểm).
- Về sau, trước ưu thế về sức mạnh quân sự của kẻ thù, triều đình nhà Nguyễn không kiên quyết cùng nhân dân chống ngoại xâm, đi từ nhượng bộ này đến nhượng bộ khác, tỏ ra bạc nhược, yếu kém để thực dân Pháp lấn tới. Cuối cùng, vì quyền lợi ích kỉ của dòng họ đã bán rẻ quyền lợi dân tộc.
- Như vậy trước sự xâm lược của thực dân P đối vs nước ta , nhà Nguyễn đã ko những ko lãnh đạo , tập hợp , đoàn kết ndân , ko phát huy đc sức mạnh của toàn dân như các triều đại trước trong cuộc đấu tranh bảo vệ đất nước
- Bỏ lỡ nhiều thời cơ đánh thắng thực dân P như trên chiến trường Gia Định năm 1861 hoặc như trận Cầu Giấy năm 1873 và 1883 , luôn ở thế " thủ để hòa "
- Nhu nhược , ươn hèn , ích kỉ vì quyền lợi của dòng họ bán rẻ dân tộc