Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Chưa có thông tin , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 16
Số lượng câu trả lời 673
Điểm GP 167
Điểm SP 572

Người theo dõi (14)

Trần Năng Nhân
duy tan
:
:

Đang theo dõi (5)

Trần Năng Nhân
duy tan
:
:

Câu trả lời:

Sinh ra trên đời, ắt hẳn ai ai cũng có những kỷ niệm tuổi thơ riêng của mình. Và em cũng vậy và một trong những kỷ niệm, là kỷ niệm vẫn khiến em vừa khóc lại vừa cười cho đến hôm nay. Và đó chính là kỷ niệm bị lạc bố và em gái sau khi muá trong nhà thờ. Chắc sẽ có người thắc mắc tại sao em lại múa ở đấy nếu biết em vốn chẳng theo đạo Giáo. Bởi, hồi em còn là một đứa bé mới học lớp mầm non, em được các sơ cho tham gia vào đội múa. Tối hôm ấy, đêm Giáng sinh của năm 2014, em được các cô cho bận bộ váy bồng trắng láp lánh và được lắp thêm đôi cánh thiên thần bé nhỏ, xinh xinh. Em thích lắm. Sau đấy, sơ đưa lớp em đi đến nhà thờ. Sau khi làm một vài thủ tục nho nhỏ, em được tham quan nơi đấy một chút. Những bức tượng nho nhỏ của Chúa, những cái hộp cho chúng ta xem cuộc đời của Chúa...Ôi! Con đường lộng lẫy siết bao! Đêm đó là đêm Giangs sinh vui nhất tuổi thơ em: Em được múa dưới ánh đèn của nhà thờ với các bạn, được ngồi cận cảnh xem bộ truyện hài mà mỗi khi nhớ lai, em phì cười. Sau màn biểu diễn, đến giờ về. Nhìn các bạn tay nắm lấy tay của bố mẹ mình, emd đứng lo lắng, sốt ruột. Cô đưa em về trường. Điều khiến em thất vọng là bố của em không có đó. Vốn là đứa trẻ nhẹ dạ, nhút nhát, em chỉ biết rưng rưng và oà khóc. Sơ thấy vậy, cũng cuống lên và hai cô trò lại quay lại nhà thờ. Đến nơi, em thấy bố và em gái đang tìm kiếm mình. Vui lắm chứ! Em nhanh chân chạy đến chỗ của hai người và sau khi "ăn hối lộ" của bố, em mới hết giận. Cầm cái bong bóng hình cây đàn ghita có thể phát sáng, em...thích thú gõ đầu em của em. Thế là hai đứa gõ đầu với nhau. Kỷ niệm ấy tuy nhỏ, nhưng vẫn chẳng phai nhạt trong tâm trí của em, ngày đầu tiên em biết cảm giác khi bị lạc.

Câu trả lời:

Trong một góc vườn nho nhỏ, giữa trời đêm bao la, không khí im lặng lạ thường...Na từ từ bước những đôi chân nhỏ bé của mình ra ngoài vườn. Hôm nay, bố mẹ đi công tác ở một tỉnh khác. Em không biết nơi đó là nơi nào, chỉ biết rằng đó là một nơi khá xa...

-Ước gì cha mẹ ở đây với mình...-EM thì thầm giữa hai dòng lệ đang từ từ rơi trên đôi má hồng hào của mình, -Chắc họ ghét mình nên mới...

Lấp la lấp lánh... Chợt, một vài đốm sáng từ từ lấp ló sau những bụi cây rậm rạp. Những ánh sáng đó nom nhỏ bé, lờ mờ... Đó là cái gì? Với đầu óc của một cô bé thành thị mới bảy tuổi, em không biết những thứ đấy là gì?

-M...ma...- Vừa nói, em vừa run rẩy, -Đừng mà! Hic hic, bố mẹ ơi, cứu!

Một bé đom đóm nhẹ nhàng đậu trên cái váy vải hoa của em và ngước lên nhìn bằng đôi mắt hiền lành:

-Bạn đừng sợ! Mình là đom đóm! Mình không phải là ma đâu! Mình đến đây để chơi với cậu!

Na nhìn chú đom đóm nằng đôi mắt đẫm nước chứa đầy dấu hỏi chấm. Đom đóm? Nó là cái gì? Sao mình lại không biết? Rồi...Ủa? Đom đóm biết nói à??? Chú đom đóm khẽ mỉm cười và nói:

-Bạn nhớ bố mẹ không?

-Có! -Không chập chừng, Na trả lời ngay.

-Vậy thì chúng ta đi! -Và nói, đom đóm nắm tay em và cất cánh bay lên trời cao.

Trên bầu trời đen thăm thẳm, em rất thích thú khi chạm những ông sao sáng lấp lánh. Em vui vẻ sờ lấy những tia trăng sáng rực rỡ lung linh. Đom đóm dắt em tới một toà nhà đang còn bập bùng ánh sáng.

-Đấy! Bố mẹ cậu đó! -Đom đóm chỉ vào trong.

Trước mắt na, mái tóc nâu nhuộm màu của mẹ và đầu tóc đen của bố đang hì hục bên cạnh một đống giấy tờ.

-Mình ơi, ráng nhanh nhanh đi mà về! -Mẹ vừa nói, vừa làm việc.

-Ừ! Em cũng ráng lên đi! -Bố cũng đáp lại mẹ.

-Không biết cái Na có ổn không nhỉ? -Người mẹ vừa nói, vừa lo lắng.

-Chắc sẽ ổn thôi...Mà em lo công việc đi để về sớm, kẻo sai sót lại rách việc, lâu về, con đợi! -Bố miệng vẫn nói và vừa phải làm.

Thấy cha mẹ đang bận làm việc một cách say sưa, Na rơi lệ. Em cũng muốn chơi với họ nhưng...

-Bố mẹ của bạn phải làm việc để kiếm tiền cho bạn có miếng ăn, có cái mặc đó! -Đom đóm nói.

Na chỉ biết ôm mặt khóc lóc, nức nở. Vừa khóc, em vừa kêu: 

-Mình muốn về nhà...Mình muốn làm bé ngoan để cha mẹ đỡ nhọc...ĐOm đóm ơi! Bạn cho mình về đi mà!

Bỗng, một giọng nói hiền từ vang lên:

-Na ơi! Cha mẹ về rồi này! Tỉnh đi con! Con gặp ác mộng ư?!

Na choàng tỉnh giấc. Trước mắt em là bố mẹ của mình.

"M...Mình...Chẳng nhẽ đó là giấc mơ..."

Nhưng, bên cạnh em là con gấu bông hình con đom đóm mà em yêu quý. Nó vàng vàng, nâu nâu ngộ nghĩnh. Em cười.

"Tối qua, bạn dẫn mình đi chơi đúng không! Thật là vui...Cảm ơn bạn đã giúp cho tớ hiểu được sự vất vả của cha mẹ nhé, Đom đóm!", Na thầm nghĩ.