Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Tây Ninh , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 1325
Số lượng câu trả lời 562
Điểm GP 15
Điểm SP 597

Người theo dõi (28)

Mạnh
Duyên Ngô

Đang theo dõi (2)


Câu trả lời:

Nhờ vào danh hiệu Học sinh giỏi của tôi năm ngóai mà giờ bố mẹ đã thưởng cho tôi một chuyến đi đến bãi biển Vũng Tàu diễm lệ và xinh đẹp.Hôm ấy, tôi không thể nào diễn tả được cảm xúc của mình: vừa vui mừng, vừa tự hào vì đây là phần thưởng tôi đạt được vì học tốt. A! Xe taxi đến rồi!

Ngồi trên xe, ngắm đường phố vào sáng sớm, tôi thấy thành phố nơi tôi ở sao mà đẹp thế! Hai bên đường trồng hai hàng cây xanh mát tươi tốt, thẳng tắp như những chú bộ đội đang đi diễu hành…Woa! Cuối cùng chúng tôi cũng đã đến biển rồi đây sao?!? Biển Vũng Tàu mơ mộng nhưng cũng tràn đầy sức sống đã làm tôi đứng mê mẫn nãy giờ. Ôi! cái mùi măn mặn trong làn gió thổi nhẹ qua làn tóc của tôi cũng đủ cho tôi cảm thấy sung sướng rồi! Khi gia đình tôi nhận phòng, tôi nhìn từ cửa sổ tầng năm mà thấy sao Vũng Tàu hùng vĩ, xinh đẹp thế này! Hôm nay trời thật đẹp, bầu trời trong vắt một màu xanh, không một gợn mây. Có một vài con chim biển đang bay lượn trên trời như muốn nhập bọn với những trò vui của du khách nơi đây! Mặt trời trông như quả bóng lửa rực rỡ giữa một màu xanh trong veo. Khi bố mẹ bảo tôi có thể xuống bãi rồi, tôi mừng rỡ chạy nhanh như gặp phải vàng, tôi đã mong chời giây ohút này lâu lắm rồi! Khi tôi bước xuống làn cát mềm mịn, tôi cảm giác như mình đang đứng trên một tấm thảm màu vàng nhạt bằng nhung vậy! Qua bờ cát mịn một chút là đã chạm những ngọn sóng tràn bờ vấy lên chân. Những ngọn sóng nghịch ngợm từng đợt vỗ đến chân tôi. Nứơc biển mát thật đấy! Tôi thấy biển như một tấm gương khổng lồ phản chiếu lại hình ảnh của bầu trời. Hình như tôi đạp phải thứ gì đó! A! Là những chiếc vỏ ốc. Nhìn chúng đọng nước biển, lấp lành dưới ánh nắng mặt trời đẹp thật! Cái màu trắng ngà, cái màu đo đỏ, cái màu hồng nhạt,… Nhìn khắp bãi, ngòai vỏ ốc còn có các chiếc dù đủ màu nhìn sống động như có những cây kẹo mút khổng lồ vậy!

Các du khách ở đây đa số là người nước ngòai, họ rất vui vẻ và thân thiện. Họ chơi những trò chơi thể thao, trông rất vui, như: bóng chuyền,… Nếu đã nói đến biển, người ta sẽ nghĩ ngay đến hải sản. Vì thế đến biển Vũng Tàu mà không ăn hải sản thì uổng lắm! Bố dẫn tôi và gia đình vào một tiệm bình dân trên bãi để ăn: nghêu, tôm, mực, cua,… Ngon quá! Đã xế chiều, gia đình tôi về khách sạn để nghỉ ngơi và chuẩn bị hành lí đi về. Nhìn ra ngòai, tôi thấy một bầu trời ửng đỏ. Mẹ tôi bảo đấy là trời đang nấu cơm. Khác với buổi sáng, trời vào hòang hôn trên biển có vài đám mây đủ màu trôi bồng bềnh. Trông chúng như những cây kẹo bông gòn màu sắc mà mẹ mua cho tôi khi tôi còn nhỏ. Biển thì phẳng lặng, trầm tính hơn biển vào sáng. Trển bãi cũng ít người tắm vì họ cũng như chúng tôi, đều về nghỉ ngơi cả rồi… Đã đến giờ chúng tôi phải về. Trước khi lên xe, tôi nhìn biển và cảm thấy cảm kích vì đất nước Việt Nam đã có những danh lam thắng cảnh trong đó có nơi tôi đang nghỉ mát- biển Vũng Tàu.

​Tôi sẽ cố gắng học tốt để bố mẹ cho tôi đến đây một lần nữa để tôi có thể thưởng thức bầu không gian hùng vĩ. Hình ảnh bãi biển Vũng Tàu đẹp như tranh và đầy sức sống này sẽ mãi mãi in sâu vào trái tim cũng như tâm hồn tôi như một kỉ miệm đẹp và đáng nhớ trong kì nghỉ hè năm lớp Sáu. Hẹn gặp lại năm sau đấy, Vũng Tàu ơi!

 

 

Câu trả lời:

TK

Mỗi ngày đến trường của em là một ngày vui. Nhưng hôm nay có lẽ là một ngày vui hơn những ngày khác. Vì hôm nay, em sẽ được học môn Ngữ văn yêu thích cùng cô Lan - giáo viên mà mình quý trọng nhất.

Cô Lan là một giáo viên dày dặn kinh nghiệm dạy học với hơn mười lăm năm công tác tại trường. Với thân hình thon thả, làn da trắng ngần, trông cô thật là xinh xắn. Cô Lan có mái tóc ngắn ngang vai, ôm trọn lấy khuôn mặt trái xoan làm cô thêm phần đáng yêu. Đôi mắt cô đen nhánh, đứng sau cặp mặt kính màu trong suốt. Đặc biệt, cô Lan rất hay cười. Mỗi khi cô cười, sẽ để lộ một chiếc lúm đồng tiền ở bên má phải, xinh vô cùng.

 

Tuy nhiên, em yêu quý cô Lan nhiều đến như vậy, không phải vì ngoại hình của cô, mà vì cô dạy học rất hay, rất dễ hiểu. Vốn em không phải là một học sinh giỏi và yêu thích môn văn. Hồi còn học lớp 5, những giờ tập làm văn thật là nhàm chán đối với em. Nhưng từ khi được học cùng cô Lan, mọi chuyện đã khác. Cô đã thay đổi hoàn toàn ấn tượng về những giờ học lắng nghe - chép - học thuộc ngày xưa trong em. Vào bài mới, cô Lan tìm cách đặt ra thật nhiều câu hỏi nhỏ để chúng em được cùng cô khám phá bài học. Những câu hỏi thú vị ấy của cô khiến chúng em không thể quan tâm thứ gì khác ngoài bài học. Cứ thế, tự nhiên mà chúng em ai cũng hăng say nghe giảng. Không những thế, các nội dung chính cần ghi nhớ, luôn được cô trình bày dưới dạng các sơ đồ, ý chính ngắn gọn, giúp chúng em dễ viết và dễ ghi nhớ hơn rất nhiều các đoạn văn dài dòng. Đặc biệt, điều em thích nhất ở cô Lan, là cô cho phép chúng em được nói, được viết về điều mà mình nghĩ. Thay vì cho một bài văn mẫu chuẩn mực và yêu cầu cả lớp viết theo, cô Lan chỉ đưa ra phần dàn ý chung nhất rồi cho chúng em tự do triển khai. Sau đó, lúc chấm bài cô sẽ sửa cẩn thận từng chút một. Từ lỗi dùng từ, đặt dấu câu, đến phần nội dung chính. Cô cứ tận tâm và miệt mài như thế, cốt để truyền đến cho chúng em cái tình yêu văn học. Và chắc chắn là cô đã thành công. Khi cả lớp em, chẳng có bạn nào than thở hay tỏ vẻ chán nản mỗi khi đến giờ Văn. Suốt tiết học, cô hăng say giảng bài, chúng em chăm chú lắng nghe, nghiêm túc ghi chép. Đến khi tiếng chuông báo hiệu giờ học kết thúc, mà chúng em còn nuối tiếc lắm.

 

Đối với em, cô Lan là một giáo viên tuyệt vời. Cô không chỉ truyền cho chúng em kiến thức, mà còn truyền cho chúng em niềm say mê và phương pháp học. Cùng với đó, là sự nhiệt huyết, hết mình, tận tâm trong mỗi việc mình làm. Chính cô, đã gieo lên trong em những khát vọng cháy bỏng về một tương lai được đứng trên bục giảng giống như cô.