Có một cậu bé đang chơi ở đống cát trước sân. Khi đào một đường hầm trong đống cát cậu đụng phải một tảng đá lớn. Cậu loay hoay tìm cách đẩy nó ra. Dù đã dùng đủ mọi cách, cố hết sức, nhưng rốt cuộc, cậu vẫn không thể đẩy được tảng đá. Đã vậy, bàn tay cậu còn bị trầy xước, rớm máu. Cậu bật khóc rấm rứt trong thất vọng. Ngồi trong nhà lặng lẽ theo dõi mọi chuyện, người cha lúc này mới bước ra và nói: “Con trai, tại sao con không dùng hết sức mạnh của minh?” Cậu bé thổn thức đáp: “Có mà! Con đã dùng hết sức rồi mà bố!”. “Không con trai, con đã không dùng đến tất cả sức mạnh của con. Con đã không nhờ bố giúp”. Nó rồi người bố cúi xuống, cùng con, bới tảng đá ra, nhấc lên và vứt đi chỗ khác.
(Theo báo Tuổi trẻ - Bùi Xuân Lộc, phỏng dịch từ Faith to Move Mountains)
Viết một bài văn (khoảng 3 trang) trình bày suy nghĩ của em về những điều câu chuyện trên gợi ra.
Cho tình huống sau:
Cửa hàng nhà bà Ba có giấy phép kinh doanh hàng điện tử, nhưng vì hàngbán được ít nên gần đây bà đã tự ý bán thêm hàng ăn vào buổi sáng. Có người nhắc nhở bà làm như vậy là trái với giấy phép kinh doanh.
Bà trả lời: - Lắm chuyện quá! Đầy người không có giấy phép vẫn bán hàng ăn sáng đấy thôi, tôi còn hơn họ là có giấy phép kinh doanh. Chẳng lẽ tôi lại đi xin hai giấy phép kinh doanh à?
Theo em việc làm của bà Ba là đúng hay sai? Vì sao? Nếu em là bà em sẽ làm j ?
Cho đoạn văn sau và trả lời câu hỏi :
"Trời ấm áp vô cùng, dễ chịu vô cùng. Ánh mặt trời sưởi ấm bãi cỏ. Nước lấp lánh như gương ."
a) Xác định danh từ , động từ , tính từ ...(tất cả các từ loại )
b) Chỉ ra biện pháp nghệ thuật tu từ và nêu tác dụng?
c) Nhân vật được nhắc tới trong đoạn văn là ai ? Vì sao lại có cảm nhận ấy ?