Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Thái Bình , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 15
Số lượng câu trả lời 329
Điểm GP 38
Điểm SP 137

Người theo dõi (18)

Nhi Nguyen Ngoc
Trần Linh
Lê Văn Thao
Lu Lu

Đang theo dõi (12)

Aoi Kiriya
Huong San
Hà Đức Thọ
Hà Thùy Dương

Câu trả lời:

Ngày 12 tháng 10 năm 2016, Trường Tiểu học Nam Thượng đã đón Đoàn học sinh thuộc Trung tâm Nghệ thuật Tình thương về giao lưu và biểu diễn tại trường. Mặc dù thời tiết khá nắng nhưng tất cả giáo viên và học sinh trong trường đã rất vui mừng chào đón đoàn. Chương trình giao lưu với tên gọi ” Tiếng hát những trái tim không tật nguyền” đã đem lại cho giáo viên và học sinh trong trường nhiều cảm xúc khó tả.

Đúng như tên gọi của buổi giao lưu ” Tiếng hát những trái tim không tật nguyền”, những thành viên trong đoàn tuy cơ thể không lành lặn nhưng họ đã mang đến với giáo viên và học sinh trong trường một trải nghiệm thật thú vị. Những lời ca, tiếng hát cất lên từ chính những con người mà ở họ, nghị lực mới chính là sức mạnh giúp họ vượt mọi khó khăn, gian khổ trong cuộc sống để khẳng định bản thân, vươn lên thành người có ích cho xã hội. Ở buổi giao lưu ngoài những lời ca tiếng hát ca ngợi cuộc sống của các thành viên trong đoàn, giáo viên và học sinh trong trường còn được nghe câu chuyện về chàng sinh viên khiếm thị Nguyễn Hữu Ất do chính anh kể lại. Ngay từ khi mới sinh Nguyễn Hữu Ất đã không nhìn thấy gì, gia đình anh lại có hoàn cảnh rất khó khăn nhưng không vì những khiếm khuyết trên cơ thể, không vì hoàn cảnh gia đình nghèo túng, Ất đã vươn lên để trở thành học sinh giỏi trong suốt những năm học phổ thông và thi đỗ vào trường đại học Công nghiệp Hà Nội khoa Quản trị kinh doanh. Anh đã tốt nghiệp thủ khoa đại học và nhận được học bổng của một trường Đại học tại Hàn Quốc. Không những thế trong buổi giao lưu anh còn cho mọi người thấy khả năng chơi đàn rất tuyệt vời của mình. Các tiết mục của các thành viên trong đoàn và các tiết mục giao lưu của giáo viên và học sinh trong trường đều được anh đệm đàn rất ấn tượng.

Không khí của buổi giao lưu thật là sôi động, khán giả và người biểu diễn như hòa vào một, các tràng pháo tay không ngừng nghỉ để cổ vũ các thành viên trong đoàn. Đến những tiết mục giao lưu của nhà trường, các thành viên trong đoàn cũng tham gia nhảy múa và hòa giọng hát với các em HS làm cho cả sân trường như vỡ òa. Cảnh tượng này chưa hề thấy trong các sự kiện của nhà trường.

Trong buổi giao lưu, giáo viên và học sinh trong trường đã quyên góp được 2.321.000.đ để ủng hộ Trung tâm Tình thương. Số tiền tuy nhỏ nhưng chứa đựng tình cảm vô cùng to lớn, sự đồng cảm, chia sẻ của GV và HS trong trường với cán bộ, học sinh thuộc trung tâm Nghệ thuật Tình thương.

Ngoài ý nghĩa của một buổi biểu diễn nghệ thuật, buổi giao lưu còn mang một ý nghĩa nhân văn cao cả, giáo dục học sinh lòng nhân ái, sự yêu thương kính trọng đối với những người khuyết tật nhưng đã vươn lên trong cuộc sống. Các em học sinh còn được tận mắt thấy những con người đầy nghị lực nhưng cũng rất tài năng. Đây cũng chính là nguồn động lực để các em học sinh mà còn có những khó khăn sẽ biết vượt qua khó khăn để vươn lên trong cuộc sống. Buổi giao lưu cũng chính là một bài học sống động, khó quên, tạo được ấn tượng sâu sắc đối với học sinh về lòng nhân ái, đạo lý thương người như thể thương thân đúng như lời phát biểu trong buổi giao lưu của cô Vũ Thị Nụ hiệu trưởng nhà trường “Chúng tôi, thầy và trò trường Tiểu học Nam Thượng rất xúc động và ngưỡng mộ bởi các anh chị, các em đã vượt lên trên số phận sống vui tươi, yêu đời, khát khao sống đẹp và nghị lực sống thật phi thường. Những lời ca, tiếng hát, những lời tâm sự là khát khao cháy bỏng, khát vọng vươn lên hòa nhập cuộc sống của các anh chị, các em học sinh thuộc Trung tâm Nghệ thuật Tình thương. Đó chính là minh chứng giúp chúng ta phải biết vươn lên sống tốt hơn, đẹp hơn và có ích hơn cho xã hội.” Lời của đồng chí Hiệu trưởng cũng chính là lời kết cho bài viết này – Bài viết về lòng nhân ái.

Câu trả lời:

Quê hương em biết bao tươi đẹp

Đồng lúa xanh, núi rừng ngàn cây.

Một cảnh đẹp mà em thích nhất là cảnh hoàng hôn trên đồng quê yên ả, thanh bình.

Khi ông Mặt Trời dần dần xuống sau dãy núi xa xa, ánh nắng vàng ấm áp còn sót lại rải nhẹ trên bờ đê, thảm cỏ, ngả dài trên ruộng lúa. Sóng lúa ánh lên và nhấp nhô trong làn gió thoảng qua. Từ phía chân trời, những đàn chim ríu rít gọi bầy rồi bay về tổ. Đàn sếu nhởn nhơ trên bầu trời rộng và xanh thẳm không cùng.

Xa xa, thấp thoáng bóng người đi tháo nước, be bờ. Những dòng nước mát lành được đưa vào ruộng lúa, chúng hòa vào đất giúp cây lúa có thêm sức mạnh sau một ngày chống chọi với nắng trời. Ánh nắng mỗi lúc một nhạt dần rồi tắt hẳn. Trên đỉnh núi là một màu vàng của ráng chiều bao phủ. Những đàn trâu mải miết gặm cỏ trên đồi:

"Gặm cả hoàng hôn, gặm buổi chiều sót lại”. Thế rồi, tiếng sáo vi vút ngân vang, đàn trâu vểnh tai nghe rồi lững thững đi về, bóng sừng trâu in đậm giữa ruộng đồng yên lặng. Theo sau những đàn trâu no cỏ là đám mục đồng đang trò chuyện râm ran. Tất cả đã làm cho làng quê thêm đẹp. Ngoài đồng, các bác nông dân cũng lần lượt đi về, họ bàn bạc cho vụ mùa sắp đến.

Bấy giờ ráng chiều cũng nhạt dần rồi không còn nữa. Ánh sáng chỉ còn phảng phất phía tây. Những đám mây xám đục là là bay đến. Bầu trời mịt màu lam thẫm. Sương đêm chập chờn rơi rồi tụ tập trên đám ngọn cỏ, ẩn hiện trong bóng đêm mờ ảo đang sắp sửa buông xuống.

Người đi đường vãn dần, âm thanh trên đường làng cũng lắng chìm sau bóng hoàng hôn. Trong các bụi rậm ven đường, những chú tắc kè rón rén bước ra, rồi chúng tung tăng nhảy nhót, trườn lên những thân cành và cất tiếng kêu vang. Đây đó, văng vẳng tiếng côn trùng trò chuyện trong lòng đất, chúng đã thức dậy sau một ngày ngủ say sưa. Trong làng, nhà nhà đã nấu cơm chiều, thả khói nghi ngút cả một vùng quê yên tĩnh. Những đàn gà đã lên chuồng kêu tục… tục. Các chị gà mái thì thầm bàn nhau sẽ thức thâu đêm để lo cho việc ngày mai đẻ trứng. Thế rồi, chúng cũng lim dim với giấc ngủ chẳng đợi chờ.

hoàng hôn đã tắt cả thôn xóm em bắt đầu được bao trùm trong chiếc màn đen. ông trăng đã lấp ló sau rặng tre đầu làng. em theo tiếp gió vi vu mà bước từng bước nhẹ nhàng về nhà.

Câu trả lời:

Lần thứ năm ông lão ra biển nhờ cá vàng giúp đỡ cũng là lần biển cả nổi cơn dông tố kinh khủng nhất như để phản đối sự đòi hỏi quá mức của mụ vợ. Cá vàng thương ông lão - vị ân nhân tốt bụng của mình mà đã đáp ứng nhiều yêu cầu của mụ.

Lòng tham của mụ vợ ngày càng đi quá xa. Từ một nông dân quèn ngồi bên cái máng lợn cũ sứt mẻ thành một bà nhất phẩm phu nhân rồi nữ hoàng với cung điện nguy nga, lộng lẫy và người hầu kẻ hạ tấp nập. Sự tham lam đã làm mụ mờ mắt mà vô ơn quên đi, đối xử tệ bạc với người chồng tội nghiệp. Tưởng rằng đã thoả mãn nhu cầu của mụ vợ thì không ngờ một lần nữa ộng lão lại lóc cóc đi ra biển. Lần này không binh thường như những lần trước, mụ muốn làm Long Vương ngự trên biển và bắt cá vàng hầu hạ theo ý muốn. Có lẽ được hưởng quá nhiều sự sung sướng của cuộc sống trần gian mà mụ ta muốn được đến một không gian mới. Nhưng mụ đã không biết rằng, cá vàng rất tức giận và sẽ không bao giờ đáp ứng yêu cầu của mụ nữa.

Ông lão vẫn kiên nhẫn đứng trên bờ biển chờ đợi câu trả lời của cá vàng. Mặc dù biết lần này mụ vợ của lão đã quá đáng nhưng ông cũng mong cá vàng sẽ giúp như những lần trước để ông không phải khổ sở vì mụ ta. Một lúc lâu sau, cá vàng xuất hiện. Nhìn ông lão với ánh mắt thông cảm, cá vàng lên tiếng: “Ông lão ơi. Tôi rất biết ơn vì ông đã cứu mạng tôi. Nếu không có ông thì tôi cũng không thể vẫy vùng trên biển cả được nữa. Vậy nên tôi rất muốn trả ơn ông, trả ơn thật hậu để đáp đền lòng tốt của ông. Những lần trước tôi đều giúp ông làm cho mụ vợ thỏa nguyện. Nhưng lần này thì không được đâu ông lão ạ. Tôi không thể để mụ vợ ông ngang ngược làm Long Vương, lại càng không thể phục tùng mụ ta. Như thế, danh dự của một cá vàng thần kì của biển cả này sẽ bị xúc phạm. Dù không làm được điều ông mong muốn nhưng tôi có cách này giúp ông không bị mụ vợ la mắng...”. Ông lão khuôn mặt rạng ngời xin cá vàng giúp, ông lão thấy mình cũng không chịu được sự quái ác của mụ ta nữa.

Theo lời cá vàng chỉ dẫn, ông lão đi về nhà. Mụ vợ lúc này đang là nữ hoàng quyền uy nên lớn tiếng quát tháo tất cả mọi người. Thấy ông lão về mà mình vẫn chưa biến thành Long Vương mụ ta lại nổi cơn thịnh nộ, bắt ông đến gần doạ nạt. Ông lão binh tĩnh nhắn lại lời của cá vàng: Mụ đừng đòi hỏi gì thêm nữa, hãy yên vị là một nữ hoàng sang trọng đi. Ngay tức khắc, ông lão bị lôi ra đánh và rồi lại lủi thủi đi ra biển. Cá vàng hiện lên “Ông lão ơi, ông đừng buồn nhé. Nếu mụ ta không biết trân trọng ông, không biết trân trọng những gì đang có thì mụ ta sẽ mất tất cả. Ông cứ yên tâm quay về đi”. Ông lão nghe lời cá vàng ra về. Và ngạc nhiên, mụ vợ ông không còn là nữ hoàng kiêu sa nữa mà giờ đây trở về là bà nhất phẩm phu nhân rồi. Nhưng ông lão cũng không được yên. Mụ ta giày vò ông, nói cá vàng vô ơn, không đáp ứng được mong muốn của ân nhân mình. Mụ vợ nói nhiều quả khiến ông không chịu được đành phải đi ra biển. Cá vàng lại xuất hiện, khuyên ông lão yên tâm ra về. Và lần này mụ vợ ông không còn ngôi vị gì nữa mà trở về với ngôi nhà nhỏ bên bờ biển. Mụ ta bắt đầu thấy lo lắng. Mỗi lúc mụ ta lại mất đi một thứ vô cùng quí giá, mất hết quyền uy. tiền bạc, mất hết cung điện nguy nga, người hầu kẻ hạ, giờ chỉ còn duy nhất một căn nhà. Mụ ta đang thấy sự trừng phạt của cá vàng. Mụ ta lo sợ rằng nếu còn đòi hỏi nữa chắc sẽ phải quay về với căn lều nát và cái máng lợn sứt mẻ. Mụ ta vô cùng hoang mang, mụ không muốn mình nghèo khổ như xưa, đến một tấm lưới lành lặn cũng không có. Sống trong thiếu thốn, cực nhọc gần hết cuộc đời rồi mụ vẫn chưa một lần được sung sướng. Mụ mong muốn một lần trong đời được hưởng thụ tất cả. Thế nên nhân cơ hội cá vàng trả ơn mụ thực hiện điều ước đó. Mụ không ngờ cá vàng lại hào phóng đến thế nên mỗi ngày đòi hỏi cao thêm. Cuối cùng, mụ nhận ra mình đi quá xa rồi và muốn xin cá vàng một căn nhà rộng, đẹp. Như thức tỉnh sau cơn mê dài, mụ khẩn khoản nhờ ông lão dẫn ra biển gặp cá vàng.

Cá vàng xuất hiện. Không chờ mụ nói gì, cả vàng hô biến và trong chốc lát, mụ ta không chỉ còn cái máng lợn mới, tấm lưới đánh cá lành lặn mà còn cả ngôi nhà rộng đẹp, chắc chắn. Mụ ta ngạc nhiên và sung sướng lắm, tha thiết cảm ơn cá vàng. Cá vảng quẫy đuôi rồi lặn mất xuống đáy biển sâu.

Ông lão cùng vợ trở về nhà, trong lòng biết ơn cá vàng tốt bụng. Mụ vợ đã nhận ra lỗi cùa mình và xin ông lão tha thứ. Từ đó, dựa vào những gì cá vàng giúp đỡ hai vợ chồng ông lão chăm chỉ làm ăn, sống vui vẻ hoà thuận. Vợ ông lão cũng không còn mơ tưởng đến những gì quá xa xôi nữa.

Câu trả lời:

Trong mỗi cuộc đời, có biết bao kỉ niệm đẹp về tình cảm gia đình và tình bạn, những kỷ niệm ấy thật thiêng liêng cao đẹp biết bao. Nhưng ấn tượng sâu nặng nhất đối với tôi là những kỷ niệm hồi học ở trường tiểu học. Ngôi trường của tôi ở nông thôn nên không có nét đẹp gì đặc biệt. Nhưng nó đã mang lại cho tôi kỷ niệm ngọt ngào khi lần đầu bước vào trường: cô giáo dạy tôi nắn nót từng chữ, đôi tay của cô nắm chặt tay tôi để rèn chữ, bàn tay cô ấm áp làm sao và cô lại còn tập cho chúng tôi múa hát, giọng cô trong trẻo làm sao. Tôi còn nhớ mãi những kỷ niệm đẹp lúc ra chơi, cùng các bạn chơi đủ các trò, nào là: chơi đuổi bắt, nhảy dây, chơi cầu nhưng ấn tượng sâu nhất đối với tôi đó là trò chơi bịt mắt bắt dê. Hôm ấy vào giờ ra chơi, Lần rủ các bạn trong lớp cùng nhau chơi. Đông quá các bạn phải oẳn tù tì xem ai bắt, cuối cùng là Nắm bắt. Lần dùng khăn quàng của mình để bịt mắt Nắm lại, các bạn chạy xoay vòng cậu ta, lúc này bạn ấy không thấy gì cả, chỉ tóm bừa nên chúng tôi chạy tán loạn. Bỗng dưng dính một người, Nam sờ từ đầu cho đến tóc và khẳng định là Ngã. Nam bỏ khăn ra nhìn, hóa ra đó là bạn lớp khác. Lúc này hai người đều đỏ mặt còn các bạn cùng chơi thì bật cười. Bỗng dưng có một tiếng nói to "Cho tôi chơi với!" Đó chính là Thành, người bạn hay đùa nhất của lớp tôi. Bạn ấy từ trong lớp chạy ra và xung phong bắt. Lan dùng khăn bịt mắt Thành lại, các bạn bắt đầu trốn, Thành đứng giữa sân nhìn qua nhìn lại chẳng thấy gì cả, nhưng hình như bạn ấy đang nghe tiếng bước chân của Hiền. Hiền thấy thế liền chạy qua cột cờ và dừng chân lại, đứng né một bên. Thành nhào tới bắt, ai ngờ Thành bắt dính cột cờ, cả lớp cười lăn lộn, Thành cũng ôm mặt cười. Tiếng trống tùng tùng báo hiệu giờ vào học, thế là giờ ra chơi đã hết, vào lớp các bạn đều dùng tập, sách để quạt cho mát. Đó là một kỷ niệm sâu sắc nhất với tôi dưới mái trường này.