HOC24
Lớp học
Môn học
Chủ đề / Chương
Bài học
mùa hè lại đến trong những phố phường rực rỡ một màu hoa phượng vĩ.tạm biệt sách bút thân yêu, tạm biệt mái trường yêu mến.Trong ánh nắng mặt trời oi ả, làng quê hiện lên với tất cả vẻ giản dị, thân thương. Những cây tràm cao vút chẳng khác gì những cây nến khổng lồ. Đầu lá ủ rũ như đầu lá liễu ở rừng dương ven biển. Mùi hương tràm ngát dậy bởi nó đang hong nóng dưới ánh mặt trời. Không chỉ có hương tràm mà có cả mùi khô của rơm rạ, mùi thơm của hương lúa được hong khô, mùi nồng ngai ngái của phù sa đất mới. Những mùi hương quen thuộc ấy đã làm tôi cảm thấy ấm áp lạ lùng. Mặc dù nắng hè như đổ lửa nhưng quê hương tôi vẫn hiện lên một vẻ đẹp hiền hòa. Trên những sân phơi, từng sợi rơm vàng óng, từng hạt thóc vàng giòn ánh lên dưới nắng.
15 chuẩn k cần chỉnh
Chu vi của tam giác cân là:
3.9 + 3.9 + 7.9 = 15.7 (cm)
so sánh:
sương trắng rỏ đầu cành như giọt sữa.
=> tác dụng: làm nổi bật hình ảnh của giọt sương.
nhân hóa:
"...Tia nắng tía nháy hoài trong ruộng lúa
Núi uốn mình trong chiếc áo the xanh
Đồi thoa son nằm dưới ánh bình minh"
=> tác dụng: tô đậm các hình ảnh dưới ánh bình minh
thơ mk ko hay xin các bn gop ý
Nếu số đo của một cạnh hình vuông lên 2 lần thì diện tích tăng lên 4 lần
“À á ru hời…ru hời ru…. công cha như núi thái sơn, nghĩa mẹ như nước. . à…trong nguồn chảy ra. . ”. Những lời ru như đem tất cả những bài học vào trong tâm hồn nhỏ bé của chúng ta một cách vô thức. Bây giờ lớn rồi nhưng khi nghe thấy những lời ru ấy tôi lại thấy bâng khuâng xao xuyến mà nhớ lại những gì là của tuổi thơ. Chị gái tôi đã lấy chồng và giờ đã là một người mẹ rồi, chính vì thế hôm nay bỗng dưng, có lẽ đã rất lâu rồi tôi lại nghe thấy những âm thanh ngọt ngào ấy. Điều đặc biệt hơn nữa đó chính là hình ảnh của chị khi ru con ngủ nó mới thật sự đẹp đẽ biết nhường nào. Tôi tự hỏi mình không biết rằng khi xưa mẹ tôi cũng có dáng vẻ ấy chăng. Mà cũng có thể đó là hình ảnh của tất cả những người phụ nữ Việt Nam khi ru con ngủ.Là một đứa trẻ con thì chúng chỉ có mỗi việc ăn và ngủ thôi, thế nhưng có những đứa quấy thì còn phải ru ngủ nhiều nữa. Hình ảnh của đứa cháu tôi làm cho tôi tưởng tượng không biết mai này con mình sẽ trông như thế nào nhỉ. Sáng ra chị tôi cho nó ăn chơi một lúc rồi chị ru nó ngủ. Những âm thanh ngọt ngào lại cất lên làm cho tôi cũng thấy buồn ngủ chứ huống chi là con nít. Dáng vẻ của chị thật sự khác quá đi, chị không còn là một cô thiếu nữ đỏm dáng với tóc tai thả mượt mà nữa mà giờ đây chỉ buộc gọn đến móng tay cũng cắt hết đi để nuôi con cho sạch. Thế rồi một tay chị kê đầu đứa cháu tôi, một tay ôm lấy thân nó vào lòng mình, áp cái mặt nhỏ xíu hồng hồng vào bầu sữa ấm nồng nơi trái tim người mẹ đang đập lên những nhịp yêu thương. Miệng chị hát tay chị bồng con, mắt chị ngắm cái sinh linh bé nhỏ của mình đầy tình yêu thương vô bờ bến . một tay chị bông bông vào mông nó cho nó ngủ ngon hơn. một tay chị cầm chiếc quạt phe phẩy tạo ra làn gió mát. Một vài tiếng khóc oe oe của nó xuất hiện để quấy mẹ nó. Thế nhưng tâm hồn trẻ thơ không thể nào cưỡng lại được âm thanh cùng những cử chỉ đầy yêu thương của mẹ nó mà đi vào giấc ngủ. Ôi gương mặt nó hiền quá, dễ thương quá, nhìn chị tôi thật khác xưa.Đêm đến nó lại được bầu ti một bữa thật no nê, một ngày mà nó không bú thì chắc bầu ngực của chị tôi căng và tức ngực lắm. Thế rồi chị lại ru nó ngủ, tôi đang học trong nhà mà nhìn thấy cái dáng hình ấy lại thấy yêu thương quá. Ban đêm nó quấy hơn, khó ngủ hơn khiến cho mẹ nó cũng vất vả hơn. Nó gắt ngủ học oe oe lên, tiếng khóc ấy như bắt đền mẹ nó. Chị tôi miệng vừa hát vừa nựng con “ A mẹ xin, mẹ thương”. Nghe thật là yêu thương làm sao. Nó khóc chị thì miệng nựng yêu tay bông bông vào mông nó. Có lúc thì lại ngồi vào võng đung đưa. Khuya rồi mà chị vẫn phải đứng dậy để bông dong nó thật sự cũng thấy được đức hi sinh của người mẹ lớn như thế nào.Tôi ngẩn ngơ ngồi nhìn chị bỗng chị nói : “Dì không đi ngủ đi học khuya thế ?”. Tôi dạ vâng trả lời sau đó lại gần chị nó im khóc và bắt đầu vào giấc ngủ, tôi khẽ nói nhẹ nhàng vào tai chị “ Chị ơi có lẽ ngày xưa mẹ cũng ru chị em mình như chị bây giờ nhỉ?”. Chị khẽ cười rồi hai chị em bắt đi ngủ trong cái thở nhẹ nhàng và ùi sữa thơm từ đứa trẻ. Chị ngủ ghế tay vẫn một lấy nó vào lòng thỉnh thoảng nó cựa lại bông bông vào mông nó