Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Bình Thuận , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 63
Số lượng câu trả lời 474
Điểm GP 115
Điểm SP 500

Người theo dõi (217)

Trần Anh Văn
Thùy Dương
Nguyen Phan
Chea Soo-Bin ☘

Đang theo dõi (184)

Nguyen Phan
Chea Soo-Bin ☘
hothidieulinh
Phạm Nam Khánh

Câu trả lời:

BẢNG THỐNG KÊ TÁC GIẢ VĂN HỌC ĐỊA PHƯƠNG

TỈNH (Hoặc THÀNH PHỐ): BÌNH ĐỊNH

(TRƯỚC NĂM 1975)

TT

HỌ TÊN TÁC GIẢ

(Năm sinh & Bút danh)

Quê

quán

Trú

quán

Tác phẩm chính đã xuất bản

Hội viên

các Hội

1

Đào Tấn

1845 -1907

Phước Lộc,

Tuy Phước

Tuy Phước

-Mộng Mai ngâm thảo: Gồm thơ và từ. -Tiên nghiêm Mộng Mai ngâm thảo: 107 bài thơ - Mộng Mai thi tồn: 36 bài thơ - Mộng Mai từ lục: 59 bài từ - Mộng Mai văn sao: gồm một số bài văn, biểu - Bài thơ Nôm tự thuật và một số câu đối chữ Hán đã được phổ biến. Ngoài ra, có thể còn nhiều văn, thơ, từ của ông chưa được sưu tập hết. Về tuồng: - Tân Dã đồn. - Đáng Khấu - Bình địch - Tam Bảo Thái giám thủ Bửu. - Tứ quốc lai vương - Quần trân hiến thụy. - Vạn bửu trình tường. - Diễn võ đình. - Cổ thành - Trầm Hương các - Hoành Phi Hổ quá Giới Bài quan - Hộ sanh đàn. ….

2

Xuân Diệu

tên thật Ngô Xuân Diệu

Sinh ngày 2.2.1916 - mất ngày 18. 12. 1985

Bồi, Phước Hòa, Tuy Phước, Bình Định

Tác phẩm thơ của ông: - Thơ thơ (1938- tái bản 5 lần) - Gửi hương cho gió (1945, 1967) - Ngọn quốc kỳ (1945,1961) - Hội nghị non sông (1946) - Dưới sao vàng (1949) - Sáng ( 1953) - Mẹ con ( 1954) - Ngôi sao (1955) - Riêng chung (1960) - Mũi Cà Mau- Cầm tay (1962) - Một khối hồng (1964) - Hai đợt sóng (1967) - Tôi giàu đôi mắt (1970) - Hồn tôi đôi cánh (1976) - Thanh ca (1982) - Một chùm thơ (tuyển, Pari,1983) - Tuyển tập Xuân Diệu tập 1 (thơ, 1982, 1985)

Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam

3

Hàn Mặc Tử

(1912-1940)

Thừa Thiên- Huế

Quy Nhơn

- Gái quê (thơ, 1936) - Hương thơm (thơ) - Mật đắng ( thơ) - Máu cuồng và hồn điên (thơ) - Duyên kì ngộ và quần Tiên hội kịch thơ)…

4

Chế Lan Viên

Tên thật Phan Ngọc Hoan

(1920-1989)

Quảng Trị

TP.

HCM

- Điêu tàn (1937) - Gửi các anh (1954) - Ánh sáng và phù sa (1960) - Hoa ngày thường- Chim báo bão (1967) - Những bài thơ đánh giặc (1972) - Đối thoại mới (1973) - Hoa trước lăng Người (1976) - Hái theo mùa (1977) - Hoa trên đá (1984) - Ta gửi cho mình (1986) Về văn xuôi: 11 tập sách

Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam

5

Yên Lan

Tên thật là Lâm Thanh Lang

sinh năm 1916 - Ông mất năm 1998 tại quê nhà.

thị trấn Bình Định, An Nhơn, Bịnh Định

An Nhơn

- Bóng giai nhân (thơ, 1940) - Gái Trữ La ( kịch thơ, 1940)- Hướng điền căm thù (1955) - Những ngọn đèn (thơ, 1957) - Tôi đến tôi yêu (thơ, 1962) - Lẵng hoa hồng (thơ, 1968) - Giữa hai chớp lửa (thơ, 1978) - Thơ tứ tuyệt (1993) - Én Đào (truyện thơ, 1979) - Cương lĩnh Mặt trận Tổ quốc diễn ca (1956) - Cầm chân hoa (Chi Hội VHNT An Nhơn, thơ, 1991) - Tuyển tập thơ tứ tuyệt ( NXB Văn học, 2006)

6

Quách Tấn

Sinh ngày 23. 11. 1910

Tây Sơn, Bình Định

Nha Trang

- Một tấm lòng (thơ, 1939) - Mùa cổ điển (thơ, 1941) - Nước non Bình Định…

7

Phạm Hổ

Sinh ngày 28.11.1926

mát 2008

An Nhơn

Hà Nội

Những ngày thân ái (Thơ, 1957); Ra khơi (Thơ, 1960); Đi xa (Thơ, 1970); Những ô cửa những ngả đường (Thơ, 1976); Vườn xoan (Truyện ngắn, 1964); Tình thương (Tiểu thuyết, 1964); tái bản 1974); Chú bò tìm bạn (Thơ, 1970, tái bản 1996); Ngựa thần từ đâu đến (Tập truyện, 1986); Chuyện hoa chuyện quả (Toàn bộ 6 tập, in từ 1974 đến1994); Cất nhà giữa hồ (Tập truyện cổ tích, 1995); Ngàn tiên nhỏ thành ốc (Bộ 3 vở kịch, 1980, tái bản 1993); Và nhiều tập thơ, tập truyện, tập kịch khác viết cho thiếu nhi

Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam

8

Vương Linh

Tên thật: Lê Công Đạo

Sinh năm 1921 - mất tại Hà Nội ngày 21.08. 1992.

Tuy Phước, Bình Định.

Phương Thanh (Thơ, 1944); Mai Phương (Kịch thơ, 1945); Biến đổi (thơ, 1959); Quy Nhơn (thơ, 1962); Thêm những niềm vui (Thơ, 1965); Những người con gái quê hương (Thơ, 1969); Trở về nền cũ (Thơ, 1975); Những mầu sắc quê hương (Thơ)…

Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam

9

Hồ Thế Phất (1941)

Phù Cát

Phù Cát

- Chứng tích (1972) - Hái mộng (1972) - Cõi niềm u u (1974) - Bước giữa chiêm bao (1975) - Mưa Xuân thì (NXB Thuận Hoá, 2006) - Chao sóng (2010)

Hội viên Hội VHNT Bình Định

10

Mang Viên Long (1944)

An Nhơn

An Nhơn

-Trên đỉnh sa mù (tập truyện, XB Nhị Hồng, 1969) -Mùa thu trống trải (tập truyện, NXB Nhị Hồng, 1970) - Phố người (tập truyện, NXB Đồ Bàn, 1971) - Đoá hồng cho người yêu (tuỳ bút, NXB Hoa Hồng, 1972) -Có những mùa trăng (tập truyện, NXB Văn,1972) -Biển của hai người (tập truyện, NXB Thư Ấn Quán, 2003) -Hỏi lại chính mình (tập truyện, NXB Văn Nghệ, 2006) -Trái tim còn lại (Tập truyện, NXB Văn Nghệ, 2008) -Ông già và con chim Hoàng ly (NXB Văn hóa Sài Gịn, 2008) - Điều bất ngờ đã đến (Tập truyện, 2010)

11

Câu trả lời:

Trong tuổi thơ của mỗi người, ai cũng có những kỉ niệm đáng nhớ về thầy, cô giáo cũ của mình, những kĩ niệm đẹp xen lẫn nỗi buồn đều được khắc sâu trong trí nhớ của chúng ta. Riêng tôi có một kỉ niệm mà tôi không bao giờ quên, kỉ niệm sâu sắc về một người thầy đáng kính của tôi.
Năm ấy, khi tôi còn học lớp một, tôi có những kỉ niệm đẹp về thầy giáo chủ nghiệm của mình. Tôi đã bước sang lớp một, ngưỡng cữa của bậc tiểu học, có nhiều bạn mới, thầy cô mới.
Ngày trọng đại ấy, ngày tôi không bao giờ quên. Sau buổi lễ khai giảng, tất cả các học sinh đều bước vào lớp học của mình để học buổi học đầu tiên và gặp gỡ thầy cô giáo chủ nhiệm của mình và cũng là người sẽ gắn bó với tôi trong suốt thời gian học tiểu học.
Khi thầy bước vào, dáng người thầy thật nhanh nhẹn và thầy chào chúng tôi. Tôi trông thầy cũng đã đứng tuổi, tóc thầy cũng đã điểm bạc, khuôn mặt thầy gầy, bàn tay thầy có nhiều vết nhăn, chắc thầy đã có mấy chục năm lận đận với học sinh. Thầy bước lên bục giảng, thầy ra hiệu cho chúng tôi im lặng và thầy nói:chào các con, thầy tên là Hồ Viết Cảnh, thầy sẽ chủ nhiệm lớp các con trong suốt bậc tiểu học. Giọng thầy thật ấm áp, nhẹ nhàng, làm cho những suy nghĩ trong đầu tôi về một người thầy giáo chủ nhiệm thật dữ dằn và nghiêm khắc đều tan biến.
Sau khi ra mắt chúng tôi, thầy bắt đầu dạy cho chúng tôi những bài học đầu tiên mà cũng là những bài học đầu đời dạy tôi nên người. Thầy viết lên bảng những dòng chữ đầu tiên, tôi trông thấy bàn tay thầy run run khi viết, sau này tôi mới biết, thầy phải chịu đựng những cơn đau do tham gia cuộc chiến tranh kháng chiến chống mĩ để viết nên dòng chữ đẹp đó. Sau khi viết xong đề bài, thầy hỏi chúng tôi có thấy rõ không, một và bạn ngồi phía dưới do mắt kém nên không thấy liền được thầy chỗ khác cho phù hợp. Trong buổi học thầy đến tận chỗ của từng người để chỉ cho chúng tôi những chỗ không hiểu. Cuối giờ, thầy cho chúng tôi xếp hàng ra về, mọi người đi về rất thẳng hàng, tiếng cười đùa của một vài bạn đã làm xôn ao khắp sân trường. Buổi học đầu tiên đã kết thúc như vậy đó, thầy đã để lại cho tôi những suy nghĩ về một người thầy mẫu mực.
Những buổi học sau, thầy nghiêm khắc với những bạn lười học, khen thưởng những bạn ngoan. Giờ ra chơi, thầy đều ra chơi cùng chúng tôi, thầy chơi những rò chơi dân gian cùng với chúng tôi, nhìn khuôn mặt thầy lúc đấy thật đáng yêu, nhìn kĩ thầy, tôi có cảm giác khuôn mặt thầy rất giống khuôn mặt ông nội tôi. Ông tôi đã mất từ khi tôi còn nhỏ, những kỉ niệm đẹp của ôg và tôi đều được tôi khắc ghi. Nhìn thầy, tôi cảm thấy nhớ đến ông, nhớ đến cảnh chơi đùa của hai ông cháu, tôi liền chạy vào phòng học, ngồi trong góc khóc. Lúc đó có một bàn tay đặt lên vai tôi khẽ vỗ về, hình ảnh ông nội vỗ về tôi mỗi khi buồn hiện về, tôi bỗng khóc to lên, không sao có thể kiềm chế được. Thì ra đó chính là thầy, thầy khẽ nói với tôi:" Thành, sao con khóc, nói ra để thầy chia sẽ với con". Rồi thầy ôm tôi vào lòng, nhận được sự an ủi của thầy, tôi càng khóc to hơn. Sau hôm đó tôi cảm thấy được thầy quan tâm nhiều hơn.
Vào một hôm, do tôi không học bài nên bị điễm kém, thầy liền mắng tôi, tôi liền chạy về chỗ ngồi, trong lòng tôi cảm thấy rất tức thầy. Vào giờ ra chơi thầy không ra chơi với các bạn như mọi khi, thầy xuống chỗ tôi. Thầy nói:"thầy xin lỗi em vì đã quá nặng lời, nhưng em là lớp trưởng nên phải gương mẩu cho các bạn noi theo.... thầy giảng lại cho tôi bài tôi chưa hiểu. Tôi nhìn thầy lúc đó mà trong lòng cảm thấy hối hận vô cùng, ân hận vì đã làm thầy buồn. tôi tự hứa sẽ cố gắng phấn đấu tốt hơn.
Vậy đấy, thầy đã để lại cho tôi những kỉ niệm không bao giờ phai mờ về một người thầy giản dị mà thân thương. Tôi hứa sẽ cố gắng học tập để trở thành công dân tốt, có ích cho đất nước và xã hội. Công ơn thầy sẽ mãi được khắc ghi như câu danh ngôn:
"Ngọc không mài không sáng, người không học không tài."