*Mở bài:
Văn Nguyên Hồng giàu cảm xúc, ngọt ngào và nhuần nhị rất hợp với những kỉ niệm về mẹ và tuổi thơ. Phải chăng vì lẽ đó mà có ý kiến cho rằng: "Nguyên Hồng là nhà văn của phụ nữ và nhi đồng". Lời nhận định khái quát gần trọn sự nghiệp sáng tác của Nguyên Hồng và đặc biệt đúng ở đoạn trích "Trong lòng mẹ"_ Trích "Những ngày thơ ấu"
*Thân bài:
1.Giải thích
- Đề tài: Nhìn vào sự nghiệp sáng tác của Nguyên Hồng, người đọc dễ nhận thấy 2 đề tài này đã xuyên suốt hầu hết các sáng tác của nhà văn: Những ngày thơ ấu, Hai nhà nghề, Bỉ vỏ....
-Hoàn cảnh: Gđ và bản thân đã ảnh hưởng sâu sắc đến sáng tác của nhà văn. Bản thân là 1 đứa trẻ mồ côi sống trong sự thiếu thốn cả về vật chất lẫn tinh thần lại còn bị gđ và xã hội ghẻ lạnh.
-Nguyên Hồng được đánh giá là nhà văn của pnữ và trẻ em ko phải vì ông viết nhiều về nhân vật này. Điều quan trọng ông viết về họ bằng tất cả tấm lòng tài năng và tâm huyết của 1 nhà văn chân chính. Mỗi trang viết của ông là sự đồng cảm mãnh liệt của ng nghệ sĩ, dường như nghệ sĩ đã hòa nhập vào nhân vật mà thương cảm mà xót xa, đau đớn hay sung sướng, hả hê.
2.Chứng minh
a.Nguyên Hồng là nhà văn của pnữ
-Nhà văn đã thấu hiểu và đồng cảm sâu sắc cho nỗi bất hạnh của ng p.nữ
+ Thấu hiểu nỗi khổ về vật chất của ng p.nữ: Sau khi ck chết vì nợ nần cùng túng quá, mẹ Hồng phải bỏ đi tha hương cầu thực buôn bán ngược xuôi để kiếm sống. Sự vất vả, lam lũ đã khiến ng p.nữ xuân sắc 1 thời trở nên tiều tụy đáng thương " Mẹ tôi ăn mặc rách rưới,gầy rạc đi"
+ Thấu hiểu nỗi đau đớn về tinh thần của ng p.nữ: Hủ tục ép duyên đã khiến cho mẹ Hồng phải chấp nhận cuộc hôn nhân k tình yêu với ng đàn ông gấp đôi tuổi của mình. Vì sự yên ấm của gđ, ng p.nữ này phải sống âm thầm như 1 cái bóng bên ng ck nghiện ngập. Những thành kiến xã hội và gđ khiến mẹ Hồng phải bỏ con đi tha hương cầu thục, sinh nở vụng trộm dấu giếm.....
- Nhà văn còn ngợi ca vẻ đẹp tâm hồn, đức tính cao quý của ng p.nữ: Giàu tình yêu thương con. Gặp lại con sau bao ngày xa cách, mẹ Hồng xúc động đến nghẹn ngào. Trong tiếng khóc sụt sùi của ng mẹ, ng đọc như cảm nhận được nỗi xót xa ân hận cũng như niềm sung sướng vô hạn vì được gặp con. Bằng cử chỉ dịu dàng âu yếm: xoa đầu, vuốt ve, gãi rôm...mẹ bù đắp cho Hồng những tình cảm thiếu vắng sau bao ngày xa cách.
- Là ng p.nữ trong nghĩa tình: Dẫu chẳng mặn mà với cha Hồng song vốn là ng trong đạo nghĩa mẹ Hồng vẫn trở về trong ngày giỗ để tưởng nhớ ng ck đã khuất.
- Nhà văn còn bênh vực, bảo vệ ng p.nữ: Bảo vệ quyền bình đẳng và tự do, cảm thông với mẹ Hồng khi chưa đoạn tang ck đã tìm hp riêng.
-> Tóm lại: Đúng như 1 nhà phê bình đã nhận xét "Cảm hứng chủ đạo bậc nhất trong sáng tạo nghệ thuật của tác giả "Những ngày thơ ấu" lại chính là niềm cảm thương vô hạn đối với ng mẹ. Những dòng viết về mẹ là những dòng tình cảm thiết tha của nhà văn. Ko phải ngẫu nhiên khi mở đầu tập hồi kí "Những ngày thơ ấu", nhà văn lại viết lời đề từ ngắn gọn và kính cẩn: " Kính tặng mẹ tôi". Có lẽ hình ảnh ng mẹ đã trở thành nguồn cảm xúc vô tận cho sáng tác của Nguyên Hồn để rồi ông viết về họ bằng tình cảm thiêng liêng và thành kính nhất.
b. Nguyên Hồng là nhà văn của trẻ thơ
- Nhà văn thấu hiểu và đồng cảm sâu sắc cho nỗi khổ, nỗi bất hạnh của trẻ thơ: Nhà văn thấu hiểu nỗi khổ cả vật chất lẫn tinh thần: Cả thời thơ ấu của Hồng được hưởng những dư vị ngọt ngào thì ít mà đau khổ thì ko sao kể xiết: Mồ côi cha, thiếu bàn tay chăm sóc của mẹ, phải ăn nhờ ở đậu ng thân. Gđ và xã hội đã ko cho em được sống thực sự của trẻ thơ.... nghĩa là được ăn ngon và sống trong tình yêu thương đùm bọc của cha mẹ, ng thân. Nhà văn còn thấu hiểu cả những tâm sự đau đớn của chú bé khi bị bà cô xúc phạm.....
- Nhà văn trân trọng, ngợi ca vẻ đẹp cao quý của trẻ thơ: Tình yêu thương mẹ sâu sắc mãnh liệt. Luôn nhớ nhung về mẹ. Chỉ mới nghe bà cô hỏi "Hồng, máy có muốn vào Thanh Hóa chơi với mợ mày ko?", lập tức trong kí ức Hồng trỗi dậy hình ảnh mẹ.
- Hồng luôn tin tưởng khẳng định tình cảm mẹ dành cho mình. Dẫu xa cách mẹ cả về tgian, ko gian, dù bà cô có tinh ma độc địa đến đâu thì Hồng cũng quyết bảo vệ đến cùng tình cảm của mình dành cho mẹ. Hồng luôn hiểu và cảm thông sâu sắc cho tình cảnh cũng như nỗi đau của mẹ. Trong khi xã hội và ng thân hùa nhau tìm cách trừng phạt mẹ thì bé Hồng với trái tim bao dung và nhân hậu yêu thương mẹ sâu nặng đã nhận thấy mẹ chỉ là nạn nhân đáng thương của những cổ tục phong kiến kia. Em đã khóc cho nỗi đau của ng p.nữ khát khao yêu thương mà ko được trọn vẹn. Hồng căm thù những cổ tục đó: "Giá những cổ tục kia là 1 vật như........ cho kì nát vụn mới thôi"
- Hồng luôn khao khát được gặp mẹ. Nỗi niềm thương nhớ mẹ nung nấu tích tụ qua bao tháng ngày đã khiến tình cảm của đứa con dành cho mẹ như 1 niềm tín ngưỡng thiêng liêng thành kính. Trái tim của Hồng như đang rớm máu, rạn nứt vì nhớ mẹ. Vì thế, thoáng thấy ng mẹ ngồi trên xe, em đã nhận ra mẹ, em vui mừng cất tiếng gọi mẹ mà bấy lâu em đã cất giấu ở trong lòng.
- Sung sướng khi được sống trong lòng mẹ: Lòng vui sướng được toát lên từ những cử chỉ vội vã, bối rối từ giọt nước mắt giận hờn, hp tức tưởi, mãn nguyện.
- Nhà thơ thấu hiểu những khao khát muôn đời của trẻ thơ: Khao khát được sống trong tình yêu thương che chở của mẹ, được sống trong lòng mẹ.
*Kết bài:
- Viết về phụ nữ, nhi đồng, viết về những kỉ niệm tuổi thơ ko khó nhưng viết cho hay thì ko dễ chút nào. Văn Nguyên Hồng có nguồn mạch tự nhiên về đề tài ng p.nữ, về tuổi thơ. Cái nguồn mạch ấy chính là sự chắt lọc từ lòng yêu thương của Nguyên Hồng, từ những kỉ niệm tuổi thơ đẹp đẽ và sâu sắc về ng mẹ kính yêu.
- Liên hệ