Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Nghệ An , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 1
Số lượng câu trả lời 152
Điểm GP 20
Điểm SP 140

Người theo dõi (26)

Đang theo dõi (1)


Câu trả lời:

Được coi là một bông hoa đầu mùa của truyện ngắn hiện đại Việt Nam, tác phẩm “Sống chết mặc bay” của Phạm Duy Tốn là truyện ngắn đặc sắc thể hiện rõ giá trị hiện thực và nhân đạo. Giá trị hiện thực của tác phấm thể hiện qua việc phản ánh cuộc chống chọi ác liệt với thiên tai của nhân dân lao động – những người nông dân quanh năm chân lấm tay bùn - trong khoảnh khắc họ phải đối mặt với sự sống mong manh, cực nhọc điêu linh. Trong khi đó bè lũ quan lại tiêu biểu là tên quan phủ lòng lang dạ thú vô tâm, vô trách nhiệm trước sự sống chết của nhân dân mình. Khi nước sông dâng lên thì hàng trăm con người đội đất, vác tre, bì bõm dưới bùn lầy, trong mưa gió để cô giữ lấy đê; trong khi đó, trong đình “quan phụ mẫu” uy nghi chễm chệ có lính gãi chân, có lính quạt hầu, thản nhiên đánh bài. Khi có người nhà quê chạy vào báo "Đê vỡ mất rồi” quan phụ mẫu quát: “Đê vỡ rồi, thời ông cách cổ chúng mày, thời ông bỏ tù chúng mày” rồi vẫn cứ thản nhiên đánh bài. Nhà văn cảm thông chia sẻ với cuộc sổng thê thảm của người dân trong cảnh hộ đê và cảnh điêu linh của dân sau khi đê vỡ. Bởi vậy, không dừng lại ở việc tố cáo, phê phán thái độ thờ ơ vô trách nhiệm của bè lù quan lại, nhà văn còn bày tỏ lòng thương đối với những người nông dân nghèo hèn đơn thương độc mã trong cuộc chiến dữ dội với thiên tai. Và do đó, bên cạnh giá trị hiện thực, tác phẩm còn toát lên một tinh thần nhân đạo cao cả. Giá trị của tác phẩm đã hứa hẹn một bước phát triển mới của văn học Việt Nam.

Câu trả lời:

Đường vô xứ Nghệ quanh quanh Non xanh nước biếc như tranh họa đồ Quê ta ngọt mía Nam đàn Bùi khoai chợ Rộ, thơm cam xã Đoài Cá rô Bầu Nón kho với nước tương Nam đàn Gạo tháng mười cơm mới, đánh tràn không biết no Chè ngon nước chát xin mời Nước non, non nước nghĩa người khó quên Mênh mông một nước một chèo Non sông gánh nặng vẫn đeo bên mình Sa Nam trên chợ dưới đò Bánh đúc hai dãy, thịt bò mê thiên Nồi dấm mà nấu cà kiu Anh ăn mát ruột chín chiều em thương. Cháo kê bánh đỗ, ai chộ(thấy)cũng thèm. Bánh đúc trấy(trái)tro, bán bò không kịp! Măng chua, nước chát Cá lép kẹp rau mưng, Bún giá cá ruốc! Gạo tám xoan, gan cá bống Cơm ló(lúa)lốc, trốc(đầu)cá rô Khoai lang chạc, nước chè trâm. Cá bống kho tiêu, cá thiều kho mỡ Cá đồng nấu khế, cá bể nấu dưa. Chim ngói mùa thu, chim cu(bồ câu)mùa hè Đỏ vàng son, ngon mật mỡ(bánh ngào) Bồng bồng nấu với tép kho Dẫu chết xuống mồ, cũng dậy mà ăn! Trèo truông những ước truông cao Đã đi đò dọc, ước ao sông dài. Gánh cực mà đổ lên non Còng lưng mà chạy, cực còn chạy theo Giàu bạc giàu ác, Nhân duyên chắng giàu Ai đi vô nơi đây, xin dừng chân xứ Nghệ Ai đi ra nơi đây, xin dừng chân xứ Nghệ Bát cháo lươn xứ Nghệ, càng ăn lại càng thèm Tình xứ Nghệ không mau, nhưng bén mà sâu lắng… Công anh làm rể Chương đài, Một năm ăn hết mười hai vại cà! Giếng đâu thì dắt anh ra, Kẻo anh chết với vại cà nhà em! Lên non truông ngái đường xa, Anh chờ em với để mà đi chung. Đường vô trong rú trong rừng, Mình em đơn chiếc hãi hùng lắm thay! Tiền một đồng mà, đòi hồng không hột! Cơm sốt canh sốt, nước chè cốt mới ngon! Ai vô xứ Nghệ thì vô, Chớ ngại truông Hồ với phá Tam-giang. Phá Tam-giang ngày rày đã cạn, Truông nhà Hồ phải xóa sạch băng. Trời làm một trộ(cơn)mưa giông Trời làm hai trộ mưa dông Nước chảy băng đồng, băng hói, băng bãi, băng sông. Anh đây quyết chí câu cua, Dầu ai câu chạch, câu rùa mặc ai! Đã quyết thì hành, đã đẵn thì vác. Đã đan thì lận, tròn vành mới thôi.