Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hòa Bình , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 23
Số lượng câu trả lời 68
Điểm GP 15
Điểm SP 190

Người theo dõi (170)

Đang theo dõi (120)


Câu trả lời:

Châu Á là châu lục lớn nhất và đông dân nhất thế giới nằm ở Bắc bán cầu và Đông bán cầu. Châu Á chiếm 8.6% tổng diện tích bề mặt Trái đất (chiếm 29.9% diện tích mặt đất) và có 4 tỉ người, chiếm 60% dân số hiện nay của thế giới.

trong khi sức ép dân số tạo ra những nhu cầu mới và cấu trúc đô thị mới.

Theo số liệu của Liên hợp quốc, từ năm 1990 đến 2010, dân số các đô thị châu Á đã gia tăng bằng cả dân số Mỹ và Liên minh châu Âu cộng lại. Không châu lục nào trên thế giới có sự gia tăng dân số lớn trong một thời gian ngắn như vậy.

Trong thập kỷ qua, các thành phố châu Á chiếm tới 2/3 mức tăng của dân số đô thị toàn cầu. 11 trong số 15 thành phố khổng lồ từ 10 triệu dân trở lên trên thế giới hiện là các thành phố châu Á.

Hơn 50% dân số đô thị châu Á, hiện sống trong các thành phố dưới 500.000 người, đang khẩn cấp cần các cơ sở hạ tầng và các dịch vụ cơ bản thích hợp để thúc đẩy các nền kinh tế đô thị nhằm phát triển bền vững và cân bằng.

Các thành phố châu Á được lợi từ mật độ dân số cao và tiềm lực sản xuất cao. Với mật độ dân cư cao nhất thế giới với mức 10-20.000 người/1km2 cùng với việc sử dụng đất phức tạp và đa dạng, các thành phố châu Á rất có lợi trong việc xây dựng cơ sở hạ tầng hiệu quả, nhưng chi phí thấp và giảm nhu cầu các hệ thống vận tải công cộng quy mô lớn.

Dân số đô thị chiếm 42% dân số các nước châu Á-Thái Bình Dương nhưng đóng góp tới 80% tổng thu nhập nội địa (GDP) của khu vực này.

GDP theo đầu người của châu Á-Thái Bình Dương tăng liên tục từ năm 1990, và từ năm 2000 đến 2005 tăng hàng năm 4,4%, nhanh hơn tất cả các khu vực khác và gấp đôi mức tăng trung bình toàn cầu.

UN HABITAT cho rằng dân số đô thị tăng nhanh cùng với cạnh tranh toàn cầu đang tăng lên đòi hỏi các thành phố châu Á phải có hệ thống cơ sở hạ tầng tương xứng.

Hầu hết các thành phố châu Á đều trong thời kỳ đầu của quá trình đô thị hóa nên có cơ hội thuận lợi để phát triển đô thị bền vững.

Kết hợp giảm đói nghèo với xây dựng cơ sở hạ tầng phù hợp có thể giúp các thành phố châu Á tận dụng được lợi thế dân số lớn để giảm bớt chi phí phát triển các dịch vụ cơ bản.

Vì các thành phố trở thành động lực của năng động kinh tế châu Á, các vấn đề đô thị cần trở thành trung tâm của chính sách phát triển quốc gia

Câu trả lời:

Lão Hạc là một nông dân bình thường, phải sống trong áp bức bóc lột của xã hội phong kiến. Vợ mất, con trai vì không cưới được vợ mà phẫn chí đi làm đồn điền cao su. Lão thương con, mong muốn con được hạnh phúc… nhưng lão cũng không biết làm cách nào để chu toàn hạnh phúc cho con, chỉ biết khóc mà nhìn con đi. “Đồn điền cao su đi dễ khó về”. Lão biết chứ, nhưng cũng có thể nào cản được?! Hằng ngày, lão chỉ biết quanh quẩn với con chó Vàng – kỉ vật duy nhất của người con. Lão thương yêu, chăm sóc nó cẩn thận đến mức chia cho nó từng miếng ăn, cho nó ăn vào bát và trò chuyện với nó như người bạn. Lão cưng chiều nó không phải vì nó là một con chó đẹp, cho khôn. Lão thương nó vì nó như mối ràng buộc duy nhất còn sót lại của lão và con trai lão. Lão xem nó như con, và khi lão nhìn nó, lão lại nhớ con trai mình…

Lão thương con, vâng, và thà rằng dù chết đói lão cũng không muốn bán đi một sào vườn. Lão sợ nếu lão bán, mai này con trai lão có trở về thì nó sẽ ở đâu mà sống? Ở đâu mà lập nghiệp sinh nhai?! Một sự thật hiển nhiên, rằng nếu lão bán đi mảnh vườn thì lão sẽ vượt qua được giai đoạn khốn khó. Nhưng lão không bán! Vì sao? Vì, lão-thương-con.

…Tuổi già, cô đơn và nghèo đói!...

Cuộc đời đau khổ dồn ép lão đến bên bờ vực thẳm, không còn cách nào khác, lão đánh phải đứt ruột mà bán đi con chó Vàng lão hằng yêu thương; để rồi khi bán xong, lão lại hu hu khóc như con nít vì đã trót lòng lừa gạt một con chó…

Rồi lão sang nhà ông Giáo, gửi ông ba mươi đồng bạc và nhà trông coi hộ mảnh vườn. Kể từ sau hôm đó, lão Hạc chỉ ăn khoai. Khi khoai hết thì lão chế được món gì, ăn món ấy; rồi đến chuối, sung luộc, rau má,…

Dù đói nghèo là vậy, nhưng lão cũng tuyệt không bị tội lỗi cám dỗ. Lão không theo Binh Tư ăn trộm hay cố nương nhờ vào ai để sống. Thử hỏi một người dù chết cũng không muốn làm phiền hàng xóm làm sao dám làm gánh nặng cho ai? Thời đó khổ lắm, lão khổ, láng giềng cũng đâu thua gì… Ông Giáo âm thầm giúp lão, lại bị lão từ chối một cách gần như là “hách dịch” đấy thôi…!

Rồi … cái gì đến cũng phải đến. Cái chết đến bất ngờ và hơi đột ngột, lão chết trong đau đớn, tủi hờn. Chết vì ăn bả chó! Lão có thể lựa chọn cho mình cái chết nhẹ nhàng hơn, nhưng lão vấn lựa chọn cách chết như một con chó. Là … lão hận mình đã lừa chết “cậu” Vàng sao?