Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Thành phố Hồ Chí Minh , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 11
Số lượng câu trả lời 1
Điểm GP 0
Điểm SP 0

Người theo dõi (0)

Đang theo dõi (0)


khanh vi
khanh vi

Câu trả lời:

Đầu tiên, ta thấy từ "Nhưng" được sử dụng ở đầu câu thứ hai. Đây là phép liên kết tương phản, nó chỉ ra sự đối lập giữa việc tác phẩm nghệ thuật sử dụng vật liệu từ thực tại và việc nghệ sĩ muốn tạo ra điều gì đó mới mẻ, khác biệt so với thực tại đó. Từ "Nhưng" giúp chuyển ý một cách rõ ràng, làm nổi bật ý đồ sáng tạo của người nghệ sĩ. Tiếp, cụm từ "không những... mà còn" cũng là một phép liên kết tăng tiến, nhấn mạnh thêm vào ý muốn của nghệ sĩ. Không chỉ đơn thuần "gì lại cái đã có rồi", nghệ sĩ còn "muốn nói một điều gì mới mẻ". Cấu trúc này không chỉ liên kết hai vế câu mà còn làm tăng thêm trọng lượng cho ý nghĩa của câu văn. Cuối cùng, câu "Anh gửi vào tác phẩm một lá thư, một lời nhắn nhủ" sử dụng phép liên kết song hành (hoặc có thể coi là phép thế). "Lá thư" và "lời nhắn nhủ" ở đây có vai trò tương đương, bổ sung ý nghĩa cho nhau, cùng diễn tả thông điệp mà nghệ sĩ muốn gửi gắm qua tác phẩm của mình. Việc sử dụng hai hình ảnh này tạo ra một liên kết chặt chẽ, làm cho ý thơ trở nên sâu sắc và gợi cảm hơn. vậy, đoạn văn này sử dụng các phép liên kết tương phản ("Nhưng"), tăng tiến ("không những... mà còn"), và song hành ("lá thư, một lời nhắn nhủ") để tạo ra một mạch văn chặt chẽ, logic và giàu ý nghĩa. Các phép liên kết này không chỉ giúp các câu văn gắn kết với nhau mà còn làm nổi bật chủ đề chính của đoạn văn: sự sáng tạo và thông điệp mà người nghệ sĩ muốn gửi gắm qua tác phẩm của mình.