Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Khánh Hòa , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 0
Số lượng câu trả lời 264
Điểm GP 42
Điểm SP 144

Người theo dõi (1)

Hà Linh

Đang theo dõi (0)


Câu trả lời:

Những nhà cải cách tiêu biểu ở Việt Nam nửa cuối thế kỉ XIX bao gồm:

Phan Bội Châu: Là một trong những nhà cách mạng tiên phong của Việt Nam, ông đã đưa ra các đề nghị cải cách về giáo dục, chính quyền và kinh tế.

Phan Chu Trinh: Là một nhà cách mạng, nhà văn, nhà báo, ông đã đưa ra các đề nghị cải cách về giáo dục, pháp luật, chính quyền và kinh tế.

Nguyễn Trường Tộ: Là một nhà cách mạng, ông đã đưa ra các đề nghị cải cách về giáo dục, pháp luật, chính quyền và kinh tế.

Trần Đại Nghĩa: Là một nhà cách mạng, ông đã đưa ra các đề nghị cải cách về giáo dục, pháp luật, chính quyền và kinh tế.

Tuy nhiên, các đề nghị cải cách ở Việt Nam cuối thế kỉ XIX không thực hiện được do nhiều nguyên nhân, bao gồm:

Sự đối lập của triều đình bảo thủ: Triều đình không muốn chấp nhận các đề nghị cải cách vì sợ mất quyền lực và ảnh hưởng đến các lợi ích của mình.

Sự can thiệp của các nước phương Tây: Các nước phương Tây đã áp đặt các chính sách khai thác thuộc địa, khiến cho Việt Nam không có đủ tài nguyên và quyền lực để thực hiện các đề nghị cải cách.

Thiếu kinh nghiệm và sự chuẩn bị kỹ lưỡng: Các nhà cải cách chưa có đủ kinh nghiệm và sự chuẩn bị kỹ lưỡng để thực hiện các đề nghị cải cách, khiến cho các đề nghị này không được thực hiện hiệu quả.

Sự phân chia trong chính quyền: Chính quyền Việt Nam bị phân chia và thiếu sự đồng thuận trong việc thực hiện các đề nghị cải cách, khiến cho các đề nghị này không được triển khai một cách hiệu quả.

Câu trả lời:

Nguyễn Tất Thành (tức Chủ tịch Hồ Chí Minh) là một trong những nhân vật quan trọng của lịch sử Việt Nam, ông đã có hướng đi tìm đường cứu nước khác biệt so với các nhà nước trước đó. Cụ thể:

Phương châm hoạt động: Nguyễn Tất Thành tin rằng chỉ có cách đấu tranh bằng vũ lực mới có thể giành lại độc lập cho đất nước. Điều này khác với các nhà nước trước đó, họ thường tìm cách hòa giải với các thế lực thù địch để giữ được bình yên cho đất nước.

Phương pháp đấu tranh: Nguyễn Tất Thành đã áp dụng phương pháp đấu tranh giai đoạn, tức là đấu tranh từng giai đoạn, từng bước một để đạt được mục tiêu cuối cùng. Điều này khác với các nhà nước trước đó, họ thường tìm cách giải quyết tất cả các vấn đề một lần và không chấp nhận đấu tranh giai đoạn.

Phương pháp tổ chức: Nguyễn Tất Thành đã sử dụng phương pháp tổ chức độc lập, tự quản để tạo ra một lực lượng đấu tranh hiệu quả. Điều này khác với các nhà nước trước đó, họ thường sử dụng phương pháp tổ chức truyền thống, tức là sự kiểm soát chặt chẽ của chính quyền.

Tầm nhìn chiến lược: Nguyễn Tất Thành có tầm nhìn chiến lược rộng lớn, ông không chỉ đấu tranh cho độc lập của Việt Nam mà còn cho sự giải phóng của các nước trong khu vực và thế giới. Điều này khác với các nhà nước trước đó, họ thường chỉ tập trung vào việc bảo vệ đất nước mình mà không có tầm nhìn chiến lược xa hơn.

Tóm lại, hướng đi tìm đường cứu nước của Nguyễn Tất Thành (Chủ tịch Hồ Chí Minh) có nhiều khác biệt so với các nhà nước trước đó. Ông đã áp dụng phương châm hoạt động, phương pháp đấu tranh, phương pháp tổ chức và tầm nhìn chiến lược khác biệt để giành lại độc lập cho đất nước.

Câu trả lời:

Các đề nghị cải cách duy tân ở Việt Nam cuối thế kỉ XIX được đưa ra nhằm cải thiện và phát triển đất nước, tạo điều kiện cho sự tiến bộ của xã hội. Các đề nghị này bao gồm việc cải cách giáo dục, pháp luật, chính quyền và kinh tế. Tuy nhiên, các đề nghị này đã gặp phải nhiều khó khăn do sự đối lập của triều đình bảo thủ.

Liên hệ với cuộc duy tân Minh trị ở Nhật Bản vào năm 1868, ta thấy được một số điểm giống và khác nhau giữa hai trào lưu cải cách này.

Giống nhau:

Cả Việt Nam và Nhật Bản đều đang trong giai đoạn chuyển đổi từ chế độ phong kiến sang chế độ hiện đại.Cả hai nước đều đang cố gắng cải cách giáo dục, pháp luật, chính quyền và kinh tế để phát triển đất nước.Cả hai nước đều có sự tác động của các nước phương Tây trong quá trình cải cách.

Khác nhau:

Trong khi Nhật Bản đã có sự lãnh đạo của một nhóm các quan chức cải cách, Việt Nam vẫn đang trong tình trạng triều đình bảo thủ, không muốn chấp nhận các đề nghị cải cách.Nhật Bản đã có sự hỗ trợ từ các nước phương Tây trong quá trình cải cách, trong khi Việt Nam vẫn đang bị áp đặt các chính sách khai thác thuộc địa của các nước phương Tây.

Tóm lại, các đề nghị cải cách duy tân ở Việt Nam cuối thế kỉ XIX và cuộc duy tân Minh trị ở Nhật Bản vào năm 1868 đều là những nỗ lực để phát triển đất nước và tiến bộ xã hội. Tuy nhiên, có những điểm giống và khác nhau giữa hai trào lưu cải cách này, phụ thuộc vào hoàn cảnh lịch sử và văn hóa của từng quốc gia.

Câu trả lời:

D

Câu trả lời:

Mục đích của các chính sách khai thác thuộc địa lần thứ nhất (187-1914) của thực dân Pháp về kinh tế, văn hóa - giáo dục có những điểm chính sau:

Mục đích kinh tế: Chính sách khai thác thuộc địa của Pháp được thiết kế để tận dụng tài nguyên và lao động của các thuộc địa để phục vụ cho nhu cầu sản xuất và tiêu thụ của Pháp. Các chính sách này bao gồm việc khai thác các nguyên liệu như cao su, gỗ, khoáng sản, đánh bắt cá và trồng trọt để xuất khẩu về Pháp. Ngoài ra, Pháp còn áp đặt các chính sách thuế và hạn chế thương mại để bảo vệ các sản phẩm của mình và đẩy các thuộc địa phải mua hàng hóa từ Pháp.

Mục đích văn hóa - giáo dục: Mục đích của các chính sách văn hóa - giáo dục của Pháp là thực hiện chính sách "dân tộc hoá" để biến các thuộc địa thành những người Pháp hóa. Để làm được điều này, Pháp đã xây dựng các trường học, đưa giáo viên Pháp đến giảng dạy và áp đặt ngôn ngữ Pháp. Ngoài ra, Pháp còn sử dụng các phương tiện truyền thông để lan truyền văn hóa Pháp và đẩy lùi văn hóa bản địa.

Tóm lại, mục đích của các chính sách khai thác thuộc địa lần thứ nhất của Pháp là tận dụng tài nguyên và lao động của các thuộc địa để phục vụ cho nhu cầu sản xuất và tiêu thụ của Pháp. Ngoài ra, Pháp còn muốn biến các thuộc địa thành những người Pháp hóa thông qua các chính sách văn hóa - giáo dục.

Câu trả lời:

Trong những năm 1873-1874, nhân dân ta đã đạt được những chiến thắng lớn trong cuộc kháng chiến chống lại thực dân Pháp. Cụ thể:

Chiến thắng Phủ Hoài (1873): Quân ta đã đánh bại quân Pháp tại Phủ Hoài, gây tổn thất lớn cho bên địch.

Chiến thắng Bang Bo (1873): Quân ta đã tiêu diệt một đại đoàn quân Pháp tại Bang Bo, làm suy yếu sức mạnh của địch.

Chiến thắng Palan (1873): Quân ta đã đánh bại quân Pháp tại Palan, tiêu diệt hàng trăm quân địch và giành được nhiều vũ khí, đạn dược.

Chiến thắng Kỳ Hòa (1874): Quân ta đã đánh bại quân Pháp tại Kỳ Hòa, tiêu diệt hơn 200 quân địch và giành được nhiều vũ khí, đạn dược.

Những chiến thắng này đã có ý nghĩa rất lớn đối với cuộc kháng chiến chống lại thực dân Pháp. Đầu tiên, chúng đã làm suy yếu tinh thần của quân Pháp, khiến họ không còn tự tin và dũng cảm như trước. Thứ hai, những chiến thắng này đã giúp tăng động lực cho quân và dân ta, khẳng định sức mạnh của cuộc kháng chiến và đánh dấu sự phát triển của phong trào cách mạng Việt Nam. Cuối cùng, những chiến thắng này đã giúp mở ra cơ hội để đàm phán hòa bình với Pháp, đưa đất nước trở lại trạng thái độc lập và tự do.

Câu trả lời:

The roles of people in the future will depend on various factors such as technological advancements, societal changes, and environmental conditions. However, some potential roles that people may have in the future are:

Innovators and creators: With the rapid pace of technological advancements, there will be a need for individuals who can create and innovate new technologies, products, and services.

Environmentalists and sustainability experts: As the world faces increasing environmental challenges, people who specialize in sustainability and environmental protection will play a critical role in finding solutions to these problems.

Healthcare professionals: With an aging population and the emergence of new diseases, healthcare professionals will continue to be in high demand in the future.

Educators and trainers: As new technologies and industries emerge, there will be a need for individuals who can train and educate others on how to use them effectively.

Social workers and community organizers: With growing inequality and social issues, individuals who can work to address these problems and build stronger communities will be essential.

Entrepreneurs and business leaders: As the global economy continues to evolve, individuals who can start and lead successful businesses will be highly valued.

Overall, the roles of people in the future will be diverse and multifaceted, requiring individuals with a wide range of skills and expertise to navigate the complex challenges of the modern world.