Nền tảng học trực tuyến, học online, hỏi đáp học tập dành cho học sinh Việt Nam

Xem chi tiết
Nguyễn Trường An
30 tháng 6 lúc 22:04

Hay quá ah!chúc mừng những bạn có giải nhé!

%%%%
30 tháng 6 lúc 22:13

ồ thật tuyệt quá☺

hay quá thầy ạ!

Xem chi tiết

Mai biết điểm rồi các bạn nhé, bạn nào thi THPTQG 2026 mai quay lại bài đăng này báo điểm cho thầy biết với nghe!

Nguyễn Trường An
30 tháng 6 lúc 22:04

em cảm ơn ah!

Xem chi tiết
Xem chi tiết

Mai biết điểm rồi các bạn nhé, bạn nào thi THPTQG 2026 mai quay lại bài đăng này báo điểm cho thầy biết với nghe!

Nguyễn Trường An
30 tháng 6 lúc 22:04

em cảm ơn ah!

Xem chi tiết
Nguyễn Trường An
30 tháng 6 lúc 22:04

Hay quá ah!chúc mừng những bạn có giải nhé!

%%%%
30 tháng 6 lúc 22:13

ồ thật tuyệt quá☺

hay quá thầy ạ!

Xem chi tiết

Bài dự thi số 1

---

Sợi tóc bạc

Trong một buổi chiều cuối năm học, khi đang ngồi học bên cửa sổ, em vô tình nhìn thấy cha đang sửa lại chiếc xe máy cũ ngoài sân. Nắng chiều nghiêng xuống mái tóc cha, để lộ những sợi bạc lấp lánh giữa màu tóc đen đã phai theo năm tháng. Khoảnh khắc ấy, em bỗng lặng người. Những sợi tóc bạc ấy đã xuất hiện từ khi nào mà em không hay biết? Có lẽ chúng đến cùng những tháng ngày cha thức khuya dậy sớm, cùng những nhọc nhằn lo toan để nuôi em khôn lớn. Và cũng từ giây phút đó, em hiểu rằng dưới mái nhà thân thương này không chỉ có tình yêu thương mà còn có cả sự hy sinh âm thầm của cha mẹ dành cho con.

Gia đình em không khá giả. Ngôi nhà nhỏ đã nhuốm màu thời gian vẫn đứng lặng lẽ bên con ngõ quen thuộc, che chở cho cả gia đình qua bao mùa mưa nắng. Từ góc học tập kê cạnh cửa sổ, em đã chứng kiến từng đổi thay của cuộc sống. Em lớn lên từng ngày, còn cha mẹ thì già đi từng chút một. Điều ấy diễn ra âm thầm như chiếc đồng hồ vẫn lặng lẽ quay, để rồi một ngày nhìn lại, em mới nhận ra thời gian đã để lại dấu vết trên gương mặt của những người em yêu thương nhất.

Cha là người em kính trọng và thương yêu vô cùng. Cha không giỏi thể hiện cảm xúc bằng lời nói. Cha cũng không thường xuyên ôm em vào lòng hay dành cho em những lời khen ngọt ngào như trong những câu chuyện em từng đọc. Nhưng tình yêu của cha hiện diện trong từng điều nhỏ bé nhất của cuộc sống.

Đó là đôi bàn tay chai sần sau những ngày làm việc vất vả. Đó là chiếc áo đã sờn vai nhưng cha vẫn mặc, còn em thì luôn có bộ đồng phục mới mỗi năm học. Đó là những buổi chiều mưa, cha đứng đợi trước cổng trường với chiếc áo mưa rộng để che cho con gái khỏi ướt. Và đó còn là những đêm ôn thi căng thẳng, khi cả khu phố đã chìm vào giấc ngủ, cha vẫn lặng lẽ đi ngang qua bàn học của em, khẽ chỉnh lại ngọn đèn hay hướng quạt để em không bị lạnh.Cha ít nói, nhưng mỗi hành động của cha đều là một câu nói yêu thương mà em phải lớn lên mới hiểu được.

Nếu cha là điểm tựa vững vàng thì mẹ lại là ngọn lửa giữ hơi ấm cho cả gia đình. Mẹ luôn xuất hiện trong ký ức em với dáng vẻ tất bật nơi gian bếp nhỏ. Em yêu mùi khói bếp thơm nồng mỗi chiều, yêu tiếng dao thớt quen thuộc và yêu cả những bữa cơm giản dị nhưng chất chứa biết bao tình thương của mẹ. Những sáng mùa đông rét buốt, khi em còn cuộn mình trong chăn ấm, mẹ đã thức dậy từ rất sớm để chuẩn bị bữa sáng. Có những hôm em vội vàng đến mức quên mang theo hộp cơm, mẹ lại tất tả chạy theo đưa tận cổng trường. Mỗi khi em gặp chuyện buồn, mẹ luôn là người đầu tiên nhận ra. Chỉ cần nhìn ánh mắt của em, mẹ đã biết con gái mình đang vui hay đang lo lắng. Vòng tay mẹ chưa bao giờ rộng lớn như bầu trời, nhưng lại đủ để ôm trọn mọi muộn phiền của em.

Có một kỷ niệm mà đến bây giờ em vẫn nhớ như in.

Năm lớp chín, em tham gia kỳ thi học sinh giỏi của trường. Trong suốt nhiều tháng, em đã cố gắng học tập với một mục tiêu duy nhất: trở thành thủ khoa. Em đặt rất nhiều kỳ vọng vào bản thân. Thế nhưng kết quả cuối cùng lại không như mong đợi. Em chỉ xếp thứ hai. Khoảnh khắc nhìn thấy bảng điểm, em cảm giác mọi cố gắng của mình bỗng trở nên vô nghĩa. Trên đường về nhà, em đã cố gắng kìm nén nhưng nước mắt vẫn cứ rơi. Em sợ cha mẹ thất vọng. Em sợ mình đã làm cha mẹ buồn. Chiều hôm ấy, em lặng lẽ ngồi trong phòng. Một lúc sau, cánh cửa khẽ mở. Mẹ bước vào đặt bên bàn học một ly nước cam rồi nhẹ nhàng ngồi cạnh em. Ít phút sau, cha cũng bước vào.

Cha không hỏi vì sao em khóc.

Cha chỉ nhìn em rồi chậm rãi nói: "Thủ khoa hay không không quyết định giá trị của con. Điều làm cha mẹ tự hào là con đã cố gắng hết sức."

Lúc ấy em ngước lên nhìn cha. Dưới ánh đèn vàng nhạt, em bỗng thấy rõ hơn những sợi tóc bạc nơi mái đầu cha. Những sợi tóc mà trước đây em chưa từng để ý. Em chợt hiểu rằng điều cha mẹ mong muốn không phải là những tấm giấy khen hay những con điểm hoàn hảo. Điều họ mong muốn chỉ đơn giản là con mình trưởng thành, biết cố gắng và biết đứng dậy sau thất bại. Giây phút ấy, em nhận ra gia đình chính là nơi duy nhất luôn mở rộng vòng tay đón ta trở về sau những vấp ngã. Ngoài kia có thể có những người đánh giá em bằng thành tích, nhưng dưới mái nhà này, em luôn được yêu thương bằng chính con người mình.

Bây giờ, mỗi lần nhìn thấy thêm một sợi tóc bạc trên đầu cha hay một nếp nhăn mới nơi khóe mắt mẹ, em lại thấy lòng mình chùng xuống. Em hiểu rằng sự trưởng thành của em được đánh đổi bằng tuổi xuân của cha mẹ. Những thành công mà em có hôm nay đều mang trong đó những giọt mồ hôi của cha và những tháng ngày tảo tần của mẹ.

Nhiều người mơ về một gia đình giàu có, về những chuyến du lịch xa hoa hay những ngôi nhà rộng lớn. Còn em, gia đình mơ ước của em chính là gia đình hiện tại. Một mái nhà tuy không dư dả vật chất nhưng luôn đầy ắp tiếng cười. Một nơi mà mỗi người đều biết yêu thương, sẻ chia và trân trọng nhau. Em biết rồi một ngày nào đó mình sẽ trưởng thành, sẽ bước ra khỏi vòng tay cha mẹ để theo đuổi những ước mơ riêng. Nhưng dù đi xa đến đâu, em vẫn sẽ luôn nhớ về mái nhà nhỏ ấy. Nhớ mùi khói bếp thân quen của mẹ. Nhớ ánh mắt hiền từ của cha. Và nhớ cả những sợi tóc bạc lặng lẽ kể câu chuyện về những năm tháng hy sinh mà cha chưa từng nói thành lời.

Bởi với em, dưới mái nhà ấy không chỉ có tuổi thơ, không chỉ có những bữa cơm gia đình, mà còn có tình yêu thương vô điều kiện của cha mẹ. Đó là món quà quý giá nhất mà cuộc đời đã dành tặng cho em.

==============================Hết ===========================

- Tên thành viên hoc24.vn: Nguễn Thị Anh Thư

- Linh tài khoản : https://hoc24.vn/vip/16226390039970

-Thông điệp của bài viết: Gia đình là nơi yêu thương vô điều kiện, là điểm tựa vững chắc giúp mỗi người vượt qua những khó khăn, thất bại trong cuộc sống. Mỗi chúng ta cần biết trân trọng, yêu thương và sống có trách nhiệm với cha mẹ, bởi sự trưởng thành của con cái được đánh đổi bằng biết bao hy sinh thầm lặng, thể hiện qua những sợi tóc bạc, những nếp nhăn và những tháng năm vất vả của đấng sinh thành.

Lời cam đoan: Em xin cam đoan tác phẩm này hoàn toàn do em thực hiện, không có sự hỗ trợ của bất kì ai hay công cụ AI nào, tác phẩm đảm bảo hoàn toàn tính pháp lý, chưa đăng tải trên bất kì nền tảng nào.

Bài dự thi số 2

---

- Tên thành viên hoc24.vn: tri123

- Link tài khoản hoc24.vn: https://hoc24.vn/vip/3368121681144

- Tên bài tản văn/truyện ngắn/bức tranh: Căn bếp nhỏ có ánh đèn vàng

" Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác mỗi lần đi học về, vừa dắt xe vào ngõ đã ngửi thấy mùi cá kho tỏa ra từ ô cửa sổ bếp. Mùi ấy không thơm lừng như trong quảng cáo, đôi khi còn hơi khét vì mẹ mải xem dở bộ phim nào đó, nhưng với tôi, đó là mùi của nhà.

Gia đình tôi không giàu có, không phải kiểu gia đình "trong mơ" mà người ta hay vẽ ra trên mạng xã hội — không biệt thự, không xe hơi, không những chuyến du lịch nước ngoài mỗi hè. Bố tôi làm thợ sửa xe, tay lúc nào cũng dính dầu mỡ đen sì, móng tay không cách nào rửa sạch dù bố có kỳ cọ đến mấy. Mẹ tôi bán hàng tạp hóa nhỏ ở đầu ngõ, từ sáng tinh mơ đến tối mịt mới đóng cửa hàng. Chúng tôi sống trong một căn nhà cấp bốn cũ kỹ, mùa hè thì nóng hầm hập, mùa đông gió cứ len qua khe cửa mà rít lên từng hồi.

Nhưng nếu có ai hỏi tôi gia đình mơ ước trông như thế nào, tôi nghĩ nó chính là thế này đây — chỉ cần thêm một vài điều nhỏ bé mà đôi khi cuộc sống bận rộn đã lấy mất.

Tôi nhớ những năm cấp hai, bố mẹ còn cãi nhau nhiều lắm. Chuyện tiền nong, chuyện học hành của tôi, chuyện ai phải đón em gái lúc tan trường. Có những tối tôi nằm trong phòng, nghe tiếng bát đũa va vào nhau lanh canh ngoài bếp, không biết là mẹ đang rửa bát hay đang ném đồ vì giận. Tôi từng ước mình sinh ra trong một gia đình khác — êm đềm hơn, không có những đêm im lặng nặng nề như thế.

Rồi một năm, bố tôi bị tai nạn xe máy. Không nặng lắm, nhưng phải nằm viện gần một tháng, chân bó bột, không đi làm được. Cái tháng đó, tôi thấy một gia đình khác hẳn hiện ra từ chính những con người quen thuộc ấy. Mẹ tôi, người vẫn hay than vãn chuyện tiền nong, lặng lẽ gánh luôn phần việc sửa xe nhỏ lẻ mà bố để lại, vừa trông cửa hàng vừa chạy ra chạy vào bệnh viện. Em gái tôi, đứa vẫn hay giành đồ ăn với tôi, tự dưng biết tự nấu mì gói cho hai chị em mỗi tối mẹ về muộn. Còn bố, dù đau chân, vẫn cố gượng dậy mỗi khi tôi mang bài tập đến hỏi, vẫn cười đùa để cả nhà đỡ lo.

Tôi nhận ra, gia đình không phải là nơi không có sóng gió. Gia đình là nơi mà khi sóng gió ập đến, người ta không buông tay nhau ra.

Sau đận ấy, có gì đó trong nhà tôi thay đổi. Không phải kiểu thay đổi ồn ào, kịch tính như trong phim. Chỉ là những điều rất nhỏ. Bố bắt đầu về nhà ăn cơm tối đều đặn hơn, dù xưởng có đông khách đến mấy. Mẹ bớt cằn nhằn chuyện tiền bạc trước mặt con cái, thay vào đó hay kể chuyện vui ở chợ, chuyện bà bán rau cạnh hàng mình vừa lấy chồng cho con gái. Tối nào cả nhà cũng ngồi quây quần bên mâm cơm, dù chỉ có canh rau và đậu phụ rán, dù bát đĩa không đồng bộ vì cái thì sứt mẻ, cái thì mua vội ở chợ.

Tôi hay nghĩ, nếu được vẽ ra một gia đình mơ ước, tôi sẽ không vẽ thêm tiền bạc hay nhà cao cửa rộng. Tôi sẽ vẽ thêm những bữa cơm như thế — nơi ai cũng kể chuyện của ngày hôm nay, nơi bố mẹ nhìn nhau cười thay vì nhìn nhau như hai người xa lạ chung sống dưới một mái nhà. Tôi sẽ vẽ thêm những buổi tối bố ngồi sửa lại con diều cũ cho em gái, dù đôi tay dính dầu mỡ chẳng bao giờ thật sạch. Tôi sẽ vẽ thêm tiếng mẹ hát nho nhỏ trong bếp, dù mẹ hát sai nhạc be bét, vẫn khiến căn nhà ấm áp lạ thường. Có một buổi tối mùa đông, điện bị cắt cả xóm vì sự cố gì đó. Cả nhà tôi ngồi quanh một ngọn nến nhỏ, ăn cơm trong ánh sáng le lói, lập lòe. Bố kể chuyện hồi trẻ bố từng đi bộ đội, chuyện những đêm hành quân không có đèn, chỉ có ánh trăng dẫn đường. Mẹ kể chuyện hồi mới cưới, nhà nghèo đến mức Tết không có bánh chưng, phải đi xin hàng xóm từng chiếc lá dong. Em gái tôi nghe mà mắt tròn xoe, còn tôi, lần đầu tiên thấy bố mẹ mình không phải là "bố mẹ" theo nghĩa khô khan, mà là hai con người từng trẻ, từng yêu nhau, từng có những giấc mơ riêng trước khi gánh trên vai trách nhiệm làm cha làm mẹ.

Đêm đó, dù không có tivi, không có điện thoại để dán mắt vào, tôi lại thấy gia đình mình gần nhau hơn bao giờ hết. Có lẽ, gia đình mơ ước không cần phải hoàn hảo. Nó chỉ cần là nơi người ta thật lòng với nhau, là nơi mỗi người sẵn sàng nhường một phần ánh sáng nhỏ bé của mình cho người khác khi bóng tối kéo đến.

Bây giờ tôi đã lớn hơn, sắp rời nhà đi học xa. Mỗi lần nghĩ đến việc phải xa căn bếp nhỏ có ánh đèn vàng ấy, xa tiếng mẹ gọi "về ăn cơm" vang khắp ngõ, xa cả tiếng bố ho khan mỗi sáng sớm khi dắt xe ra khỏi cổng, lòng tôi lại nghẹn lại. Tôi từng mơ về những gia đình hoàn hảo trong sách vở, trong phim ảnh — nơi không ai phải lo tiền học phí, nơi mọi mâu thuẫn đều được giải quyết êm đẹp trong nửa tiếng đồng hồ. Nhưng giờ tôi hiểu, gia đình mơ ước không nằm ở những thứ hào nhoáng ấy.

Nó nằm ở một mâm cơm đạm bạc nhưng đủ đầy tình thương. Nó nằm ở đôi bàn tay chai sạn của bố, ở giọng hát lạc nhịp của mẹ, ở tiếng cười khúc khích của em gái mỗi tối học bài cùng nhau. Nó nằm ở việc, dù có bao nhiêu sóng gió, người ta vẫn chọn quay về với nhau, vẫn chọn thắp lên một ngọn đèn nhỏ giữa những đêm tối nhất.

Và nếu có ai hỏi tôi lần nữa, gia đình mơ ước của tôi là gì — tôi sẽ trả lời rằng, tôi đã có nó rồi. Nó ở ngay đây, trong căn nhà cấp bốn cũ kỹ, dưới ánh đèn vàng ấm áp tỏa ra từ ô cửa sổ bếp mỗi chiều tôi đi học về. "

- Thông điệp thông qua tản văn/truyện ngắn/bức tranh: "Thông qua tản văn, em muốn gửi gắm thông điệp rằng: Mỗi chúng ta khi lớn lên đều phải đối mặt với áp lực học tập, công việc, với những lo toan cơm áo gạo tiền và cả những mâu thuẫn không thể tránh khỏi trong cuộc sống thường nhật. Không một gia đình nào là hoàn hảo tuyệt đối, không một mái ấm nào chưa từng trải qua sóng gió. Nhưng chính trong những khoảnh khắc khó khăn ấy, tình thân mới thực sự được bộc lộ và trở thành điểm tựa vững chắc nhất cho mỗi người. Có lẽ vì thế nên hình ảnh "căn bếp nhỏ có ánh đèn vàng" với mùi cá kho quen thuộc, với mâm cơm đạm bạc nhưng ấm áp, với ngọn nến nhỏ thắp lên trong đêm mất điện, chính là hình ảnh em muốn gửi gắm đến người đọc. Đó không phải một gia đình lý tưởng theo những chuẩn mực vật chất, mà là một gia đình bình dị, chân thật, nơi mỗi thành viên biết nhường nhịn, biết yêu thương và sẵn sàng nắm chặt tay nhau khi giông bão ập đến. Em hy vọng rằng, qua tản văn này, mỗi người đọc sẽ nhận ra: gia đình mơ ước không cần tìm kiếm ở đâu xa xôi, bởi đôi khi nó đã hiện diện ngay trong những điều giản dị nhất ta đang có. Hãy để mỗi người con biết trân trọng những bữa cơm sum vầy, và để mỗi bậc cha mẹ luôn là chỗ dựa tinh thần ấm áp, bao dung cho con cái tìm về."

- Lời cam đoan: Em xin cam đoan tác phẩm này hoàn toàn do em thực hiện, không có sự hỗ trợ của bất kì ai hay công cụ AI nào, tác phẩm đảm bảo hoàn toàn tính pháp lý, chưa đăng tải trên bất kì nền tảng nào.

Bài dự thi số 3

---

-Tên thành viên Hoc24: Nguyễn Lê Phước Thịnh

-Link tài khoản hoc24.vn: https://hoc24.vn/vip/278284563305

-Tên bài tản văn/truyện ngắn/bức tranh: Gia đình là nơi để trở về

-Thông điệp thông qua tản văn/truyện ngắn/bức tranh: Sau những bộn bề lo toan của cuộc sống, gia đình là nơi duy nhất có thể cho ta cảm giác yên bình, tĩnh lặng giữa những va vấp của cuộc sống đời thường.

-Lời cam đoan: Em xin cam đoan tác phẩm này hoàn toàn do em thực hiện, không có sự hỗ trợ của bất kì ai hay công cụ AI nào, tác phẩm đảm bảo hoàn toàn tính pháp lý, chưa đăng tải trên bất kì nền tảng nào.

Bài làm:

“Gia đình là thứ tồn tại duy nhất. Còn tất cả những cái khác, có hay không có, không quan trọng”

Câu nói bất hủ ấy của nhân vật Phan Quân,được thủ vai bở cố NSND Hoàng Dũng trong bộ phim Người Phán Xử như một thông điệp đanh thép về giá trị cốt lõi của gia đình. Đó chính là nơi chúng ta trở về sau mọi lo toan bộn bề cuộc sống, khi chúng ta thành công thì đó là nơi chào đón chúng ta bằng những lời chúc mừng đầy tình cảm nhất, và ngược lại, khi chúng ta thất bại thì đó cũng chính là nơi duy nhất có thể cho ta điểm tựa về sự che chở, bao bọc sau mọi điều không thành công trong cuộc sống.

Gia đình tôi không phải là một cái gì đó quá hào nhoáng như nhiều gia đình khác, mà nó được thêu dệt từ những điều bình dân, giản dị nhất. Gia đình tôi là một gia đình nghèo, nằm ở một khu chung cư cũ, gồm có 4 người đó là bố, mẹ, tôi và em tôi. Có thể với người khác, gia đình tôi là một gia đình nghèo nàn, lạc hậu nhưng với tôi, nó là tất cả những gì có ý nghĩa với tôi. Không có gia đình thì không có tôi của ngày hôm nay!

Bố tôi là người đàn ông hiền lành, ít khi mắng mỏ con cái. Cả cuộc đời bố là những chuỗi ngày cần cù, lặng lẽ làm lụng với một công việc tay chân nặng nhọc là bốc xếp để vun vén cho mái ấm này từng bữa cơm một. Ngược lại với sự điềm tĩnh và hiền hậu của bố, mẹ tôi là người phụ nữ tần tảo, gánh trên vai mọi lo toan, vất vả của cuộc sống. Có lẽ vì gánh nặng cơm áo gạo tiền quá đỗi đè nặng trong một quãng thời gian dài, cộng với việc từ nhỏ bà ấy đã phải sống trong những trận đòn roi của ông ngoại tôi mà tính tình của bà đôi khi trở nên cộc cằn, những lời nói của bà đôi khi cũng làm tôi tổn thương rất nhiều. Nhưng sâu thẳm dưới vẻ ngoài ấy, tôi hiểu, đó là cách mẹ bảo vệ gia đình này trước những sóng gió ngoài kia của cuộc đời. Còn về thành viên nhỏ tuổi nhất trong gia đình tôi, năm nay nó cũng đã tròn 18 tuổi rồi, bạn ấy cũng đã chuẩn bị bước chân vào con đường đại học đầy gian nan và thử thách phía trước. Hai anh em tôi đã cùng lớn lên trong một mái ấm gia đình tuy còn nhiều bộn bề, lo toan của cuộc sống nhưng luôn luôn đủ đầy. Chúng tôi đã cùng nhau lớn lên trong sự sẻ chia từng mẩu bánh, từng cái bút chì, từng cây bút bi để cùng nhau học tập và trưởng thành, bởi chúng tôi đều hiểu: “Học tập là con đường ngắn nhất để trở nên giỏi giang và thay thế cha mẹ gánh vác gia đình”.

Và chính trong cái không gian chật hẹp, đạm bạc ấy, tôi đã học được bài học đầu tiên về hai tiếng 'gia đình' qua những ngày tháng êm đềm. Tôi vẫn nhớ những lần mà tôi có được giải thưởng qua các cuộc thi như kỳ thi chọn đội tuyển HSG Quốc Gia năm 2022 của tỉnh Khánh Hòa với giải khuyến khích chung cuộc, dù không cao nhưng tôi đã làm hết sức mình vào thời điểm đó. Tôi vẫn nhớ như in rằng, tôi đã được mẹ nấu cho một bữa ăn thực sự thịnh soạn với các món mà tôi thích như chả giò, thịt kho tàu, cá kho tộ. Với tôi, đó là một bữa ăn mà tôi không bao giờ có thể quên bởi sự ấm áp, tình cảm mà gia đình tôi đã dành cho tôi trong những giây phút đỉnh cao của cuộc đời học sinh của tôi vào thời điểm đó.

Thế nhưng, cuộc sống không chỉ có những niềm vui mà luôn có đầy những điều mà khiến cho cá nhân tôi không khỏi chạnh lòng khi nhắc lại. Một trong số đó không thể không nhắc tới, đó là vụ tôi bị xử ép trắng trợn hồi năm lớp 4. Trong vụ việc đó, tôi đã bị hai người mà mang danh là “giáo viên” nhưng thực chất là những người đàn bà tồi xử ép trắng trợn trong một vụ mà tôi bị đánh dã man trên trường. Vụ việc đó khiến cho tôi bị sang chấn tâm lý trong một quãng thời gian rất dài bởi không chỉ bị “giáo viên” xử ép, mà tôi còn bị cả lớp đó quay lưng. Tôi thừa nhận, giai đoạn đó đã thay đổi cuộc đời tôi mãi mãi, từ một đứa trẻ hồn nhiên, ngây thơ, trở nên đầy toan tính, “trưởng thành sớm” và trở nên cực kỳ khép kín từ đó cho đến tận lúc bây giờ, sau hơn 11 năm đã trôi qua. Rõ ràng, đó là điều không nên xuất hiện ở một cậu bé chỉ mới 9 tuổi, nhưng điều đó thực sự đã xảy ra và nó đã thay đổi cuộc đời tôi mãi mãi cho đến tận giờ phút này. Chính trong những lúc ở tận cùng của sự thất vọng như thế, chỉ có gia đình tôi là những người duy nhất đứng ra dang tay chào đón tôi về bằng tình thương của bố mẹ và đứa em của tôi. Họ đã cho tôi những lời khuyên vô cùng đắt giá mà tôi vẫn còn nhớ cho đến giờ, như là “Họ gây ra chuyện thì họ sẽ phải trả giá, quả báo nhãn tiền không chừa một ai”. Đấy cũng chính là kim chỉ nam mà tôi rút ra được từ giai đoạn khủng khiếp đó, giúp tôi trở nên chín chắn và già dặn sớm hơn nhiều so với lứa tuổi còn đang mới chỉ học cấp 1 đấy.

Cho đến giờ phút này, sau khi đã trải qua biết bao nhiêu thăng trầm cuộc sống kể từ khi còn bé, tôi mới thực sự thấu suốt ý nghĩa thiêng liêng của hai tiếng "gia đình". Hóa ra, mái ấm không phải là một nơi chốn xa hoa, lộng lẫy, mà nó được định nghĩa bằng chính sự che chở và lòng bao dung vô điều kiện. Căn chung cư nhỏ bé, cũ kỹ của chúng tôi tuy nghèo vật chất nhưng chưa bao giờ thiếu thốn tình thương.

Chỉ tiếc rằng, cho đến lúc này, sau khi đã lớn lên và trưởng thành, tôi luôn cảm thấy chạnh lòng khi nhìn thấy hình ảnh tóc của bố đã bạc phơ đi, mẹ tôi cũng ngày càng già yếu đi vì tuổi già và bệnh tật. Đứa em bé bỏng ngày nào giờ đây cũng đã chuẩn bị con đường đại học và bạn ấy cũng đã có những dự tính cho riêng mình trong tương lai rồi. Chúng tôi mải miết chạy theo những hoài bão, những mối quan hệ xã giao lấp lánh ngoài kia, để rồi đôi khi quên mất rằng, ở một góc nhỏ của thành phố, chỉ có bố mẹ chúng tôi vẫn ngày ngày ngóng đợi tiếng bước chân con về, đúng với câu hát rất nổi tiếng trong bài hát Trở Về của cố nhạc sĩ Trần Lập: “Để hôm qua sau lưng, cất bước quay trở về. Để sống phút ấm áp bên mẹ hiền”. Tôi thấy được một điều rằng, cuộc sống nó hào quang thật, nó lấp lánh đấy nhưng để có được những điều đó là hàng loạt những cạm bẫy đã và đang chờ đợi chúng tôi phía trước, chỉ có gia đình và bố mẹ mới là những người duy nhất luôn luôn dang rộng vòng tay chào đón chúng tôi trở về kể cả khi thành công hay thất bại. Sự khó tính của mẹ, sự hiền lành của bố, và sự thành công của cả em tôi và tôi, sẽ luôn luôn là điểm tựa để giúp cho cá nhân có thêm thật nhiều động lực để bước tiếp trên con đường sự nghiệp mà tôi đã chọn, cũng là một tấm khiên bảo vệ tâm hồn tôi trước những giông bão của cuộc đời.

Nhìn lại chặng đường đã đi qua kể từ khi còn nhỏ, tôi càng thấm thía câu nói của nhân vật Phan Quân do cố NSND Hoàng Dũng thủ vai năm xưa, rằng “Gia đình” là thứ tồn tại duy nhất trên cõi đời này và không gì có thể thay thế được hai tiếng thiêng liêng đấy. Tiền tài, địa vị và danh vọng chỉ là thứ hào nhoáng ở bên ngoài và không bao giờ có thể thay thế được cho tình cốt nhục. Gia đình mới là nơi chúng ta trở về, mới là nơi có thể cho chúng ta cảm giác yên bình và chữa lành sau bao nhiêu những bộn bề, vất vả của cuộc sống. Chỉ có bố mẹ mới là những người duy nhất yêu thương mình vô điều kiện, thay vì sự hào nhoáng nhưng đầy mưu mô, toan tính của thế giới ngoài kia. Tôi cảm thấy thực sự may mắn và hạnh phúc khi có một gia đình như thế, một gia đình mặc dù luôn phải sống trong bối cảnh khó khăn và thiếu thốn do không có tiền nhưng luôn đùm bọc, che chở, sẻ chia với nhau trong từng hơi thở cuộc sống. Để rồi đến cuối cùng, giống với câu hát của cố nhạc sĩ Trần Lập: “Có bước chân đường xa đó, có bước chân trở về”, tôi sẽ tiếp tục bước đi trên hành trình trưởng thành đầy thử thách phía trước, nhưng chắc chắn tâm hồn tôi sẽ không bao giờ cô độc hay lạc lối. Bởi tôi biết, dù đi xa đến đâu, bản tình ca của sự chia sẻ dưới mái nhà chung cư nhỏ bé ấy vẫn luôn là bến đỗ bình yên, là thứ ánh sáng vĩnh cửu và duy nhất đón đợi tôi trở về.

Xem chi tiết

Nhanh tay nộp bài trước 21h00 hôm nay các em nhé!

⚡⚡[HOC24.VN CUỘC THI] CUỘC THI VUI MÙA HÈ 2026: VẼ TRANH/VIẾT HƯỚNG VỀ GIA ĐÌNH.⚡⚡

Hoạt động mùa hè hoc24.vn đã khởi động qua các cuộc thi học thuật, chia sẻ tài liệu,...Và bây giờ, BQL Hoc24.vn sẽ tổ chức một cuộc thi vui nhưng vô cùng ý nghĩa cho các em. Cuộc thi đảm bảo các tiêu chí vui, dễ tham gia. Cuộc thi mùa hè 2025 thầy Đạt dạy Sinh tổ chức cho các em là cuộc thi vẽ tranh/viết tản văn, truyện ngắn hướng về gia đình.

I. Đối tượng dự thi

Tất cả thành viên có từ 5GP trở lên được tham gia.

II. Thời gian dự thi

- Nộp bài: Từ 19h00 ngày 19/6 - 19h00 ngày 26/6/2026.

- Công bố kết quả: 28/6/2026.

III. Hình thức và chủ đề dự thi

- Thi viết tản văn/truyện ngắn về gia đình của em/gia đình mơ ước trong em. (Yêu cầu giới hạn từ 900 - 1500 chữ).

- Thi vẽ tranh về gia đình của em/gia đình mơ ước trong em (Yêu cầu vẽ trên khổ giấy A4, chỉ vẽ tranh tay không vẽ tranh số hóa trên máy).

IV. Cách thức dự thi

- Các bạn gửi truyện ngắn/tản văn/tranh vẽ qua email cho Thầy Đạt dạy Sinh thanhdat.215.213011a.lamdong@gmail.com

- Tiêu đề email: [BÀI DỰ THI HOC24.VN] THI VIẾT - VẼ TRANH NHÂN DỊP NGÀY GIA ĐÌNH VIỆT NAM 28/6.

Trong phần gửi email có thêm các thông tin:

- Tên thành viên hoc24.vn:

- Link tài khoản hoc24.vn:

- Tên bài tản văn/truyện ngắn/bức tranh:

- Thông điệp thông qua tản văn/truyện ngắn/bức tranh:

- Lời cam đoan: Em xin cam đoan tác phẩm này hoàn toàn do em thực hiện, không có sự hỗ trợ của bất kì ai hay công cụ AI nào, tác phẩm đảm bảo hoàn toàn tính pháp lý, chưa đăng tải trên bất kì nền tảng nào.

Ví dụ:

- Tên thành viên hoc24.vn: Nguyễn Trần Thành Đạt

- Link tài khoản hoc24.vn: https://hoc24.vn/vip/thanhdatthanhdat

- Tên bài tản văn/truyện ngắn/bức tranh: Gia đình là nơi để trở về.

- Thông điệp thông qua tản văn/truyện ngắn/bức tranh: “Thông qua bức tranh, em muốn gửi gắm thông điệp rằng: Mỗi chúng ta đều cố gắng mạnh mẽ thích nghi với cuộc sống và xã hội, chạy theo vô số thành tích để đảm bảo cho học tập và công việc. Những điều này chắc chắn sẽ gây áp lực và mệt mỏi cho mỗi người. Bởi vì thế, bất kì ai cũng cần có chỗ dựa tinh thần, nơi giúp tất cả nói ra áp lực, trút bỏ muộn phiền, nghỉ ngơi thoải mái, đó chính là nhà. Có lẽ vậy nên bức tranh “Gia đình là nơi để trở về” với những đường nét thô sơ, màu sắc giản dị nhưng đầy thân thuộc gợi tả, lột tả hình ảnh gia đình là gửi gắm của em đến với cuộc thi. Em hy vọng rằng, tất cả mọi người đều được yêu thương, sống hạnh phúc bên cạnh gia đình của mình. Hãy để người lớn thấy gia đình là nơi nghỉ ngơi, trẻ em thấy gia đình là nơi nuôi dưỡng nhân cách, ấm áp và bao dung.”

- Lời cam đoan: Em xin cam đoan tác phẩm này hoàn toàn do em thực hiện, không có sự hỗ trợ của bất kì ai hay công cụ AI nào, tác phẩm đảm bảo hoàn toàn tính pháp lý, chưa đăng tải trên bất kì nền tảng nào.

V. Lưu ý về tác phẩm

- Mỗi thành viên không giới hạn số lượng bài dự thi tham gia.

- Bài dự thi dạng ảnh (tranh vẽ) là ảnh gửi kích thước 860 x 860 hoặc 1080 x 720, full HD.

- Bài dự thi phải là tác phẩm chính chủ, chưa đăng tải trên nền tảng hay tham gia cuộc thi nào.

- Tiêu chí chấm bài dự thi:

+ Bài thi viết: Chủ đề - thông điệp - tên tác phẩm (3 điểm), văn phong - câu từ - nghệ thuật (5 điểm), dung lượng (1 điểm), sáng tạo (1 điểm).

+ Bài thi vẽ: Chủ đề - thông điệp - tên tác phẩm (3 điểm), kỹ thuật vẽ và họa màu (5 điểm), bố cục (1 điểm), sáng tạo (1 điểm).

VII Giải thưởng.

1. Giải vẽ tranh.

- 01 giải Nhất: 100GP, 150 coin, certificate đạt giải bản mềm.

- 01 giải Nhì: 50 GP, 70 coin.

- 02 giải Ba: 30 GP, 30 coin.

- 03 giải Khuyến khích: 20GP.

2. Giải viết.

- 01 giải Nhất: 100GP, 150 coin, certificate đạt giải bản mềm.

- 01 giải Nhì: 50 GP, 70 coin. - 02 giải Ba: 30 GP, 30 coin.

- 03 giải Khuyến khích: 20GP.

3. Giải tương tác.

Ngày 27/6/2026, BTC sẽ đăng các tác phẩm lên fanpage của hoc24.vn. Với tác phẩm được yêu thích nhất (số điểm bình chọn online cao nhất) sẽ được 100 coin và 50GP cùng 1 certificate bản mềm.

Lưu ý: Cơ chế tính giải tương tác 01 điểm/1 lượt share công khai, 01 điểm/1 reaction (trừ phẫn nộ). Số lượng giải sẽ thay đổi tùy theo số lượng bài dự thi và chất lượng của bài. Đây là cuộc thi vui nhân dịp hè đồng thời chào mừng ngày Gia Đình Việt Nam 28/6, các bạn hãy tham gia và giới thiệu bạn bè để săn ngay những phần quà giá trị nhé!

garena03
27 tháng 6 lúc 16:59

Bài văn: Hướng về gia đình

Gia đình là nơi bình yên nhất trong cuộc đời mỗi con người. Dù đi đâu, làm gì hay gặp bao nhiêu khó khăn, chỉ cần nghĩ đến gia đình, em lại cảm thấy được yêu thương và có thêm động lực để cố gắng.

Đối với em, hướng về gia đình không chỉ là nhớ đến những người thân mà còn là biết quan tâm, chia sẻ và giúp đỡ mọi người bằng những việc nhỏ hằng ngày. Đó có thể là phụ giúp bố mẹ làm việc nhà, hỏi thăm ông bà, nhường nhịn anh chị em hay cố gắng học tập thật tốt để bố mẹ vui lòng. Những hành động tuy đơn giản nhưng chứa đựng tình yêu thương và sự biết ơn dành cho gia đình.

Gia đình luôn là chỗ dựa vững chắc của em. Khi em vui, gia đình cùng chia sẻ niềm hạnh phúc. Khi em buồn hay thất bại, gia đình luôn ở bên động viên, an ủi và giúp em đứng dậy. Chính vì vậy, em hiểu rằng mình cần trân trọng từng khoảnh khắc được ở bên những người thân yêu.

Là một học sinh, em sẽ luôn cố gắng chăm ngoan, lễ phép, yêu thương mọi người trong gia đình, biết nói lời cảm ơn và xin lỗi khi cần thiết. Em cũng sẽ dành nhiều thời gian hơn để trò chuyện, quan tâm và giúp đỡ bố mẹ, ông bà bằng khả năng của mình.

Gia đình là mái ấm thiêng liêng mà không gì có thể thay thế được. Em sẽ luôn hướng về gia đình bằng tất cả tình yêu thương, sự kính trọng và lòng biết ơn, để mái ấm ấy mãi tràn ngập hạnh phúc và tiếng cười.


Xem chi tiết

Cuộc thi mở cổng rồi, các em có thể tham gia cả 2 bảng vẽ/viết nhé! TUYỆT ĐỐI không sử dụng công nghệ, viết vẽ bằng cả trái tim nhé! Nếu hiệu ứng cuộc thi tốt, tháng 7 tháng 8 thầy tiếp tục tổ chức các cuộc thi liên quan đến giải đố và học thuật cho các em nhe!

Hấp dẫn quá ạ mn tham gia nhiệt tình nhee

Nguyễn Trường An
20 tháng 6 lúc 20:39

Em c.on ạ!

Xem chi tiết

Như thầy Thọ thông báo, các bạn có 1 tuần thử thách, các bạn khác vẫn vào link tuyển ctv cũ https://docs.google.com/forms/d/e/1FAIpQLSdioKDJQ3d_QPDw2FHkGbsyEesK6qPj39wYFuTk7qYYyGv4xQ/viewform?usp=send_form đăng kí nếu đủ điều kiện, thầy Thọ và thầy sẽ xem xét duyệt CTV nếu các bạn thể hiện được năng lực, quyết tâm của mình nha!

Lê Phương Thảo
18 tháng 6 lúc 21:44

Chúc mừng cban có tên nhaa

Ngọc An
18 tháng 6 lúc 22:09

số 5 cte v=)

Xem chi tiết

Bạn nào có thể giải thích được không?

Đáp án: Hoa cẩm tú cầu có khả năng thay đổi màu sắc tùy theo độ pH của đất do khả năng hấp thụ ion nhôm (Al³⁺) khác nhau.

- Đất chua (pH < 6): Cây hấp thụ nhiều ion nhôm hơn, hoa thường có màu xanh lam hoặc xanh tím

- Đất trung tính (pH khoảng 6–7): Hoa thường có màu tím.

- Đất kiềm (pH > 7): Ion nhôm khó hòa tan và khó được cây hấp thụ, hoa thường có màu hồng hoặc đỏ hồng.

=> Kết luận: Độ pH của đất ảnh hưởng đến khả năng hấp thụ ion nhôm của cây, từ đó làm thay đổi sắc tố trong cánh hoa và tạo nên các màu sắc khác nhau của hoa cẩm tú cầu.

Xem chi tiết

Nhận định đề:

- Là một đề văn hay, có tính phân hóa và phân loại cao

- Đề khá dài cả đọc hiểu và nghị luận văn học.

- Nghị luận xã hội không khó, học sinh xác định được vấn đề nghị luận là ổn, không cần phải nghiêm trọng hóa vấn đề.

- Đề thi cung cấp thông tin tác giả, thầy nghĩ đây là phần "cứu nhẹ" cho hàng triệu triệu thí sinh khi giới thiệu tác giả trong bài NLVH của mình.

- Nói riêng NLVH, thầy thấy đề NLVH hơi khó, cái khó các bạn cần có đủ trải nghiệm để chiêm nghiệm, đây là điều cực kỳ khó với những bạn vốn ngôn từ kinh nghiệm ít, nhưng lại là đề hay cho những bạn có đọc sách nhiều, chiêm nghiệm sâu sắc. Đây cũng chính là phần phân hóa của đề,

Xem chi tiết
Bắc Thành
10 tháng 6 lúc 11:13

Em xin đc đăng kí ạ!!!!

Kết Bạn Nha
10 tháng 6 lúc 16:24

em học kém có làm đc ctv ko thầy =)))))))

Thầy đính chính nhiệm kỳ 29 nha

Danh sách nhận thưởng hàng tuần Danh sách nhận thưởng hàng tháng