Bạn chưa đăng nhập. Vui lòng đăng nhập để hỏi bài
Xem chi tiết

Em đăng kí tham gia minigame Đồng hành cùng World Cup 2026

𐙚 𝓗𝔃𝟘𝟙 𐙚
9 tháng 7 lúc 16:04

Em đăng kí tham gia minigame Đồng hành cùng World Cup 2026

Lê Minh Thuận
9 tháng 7 lúc 17:07

"Em đăng kí tham gia minigame Đồng hành cùng World Cup 2026"

Xem chi tiết

Bài dự thi số 1

---

Sợi tóc bạc

Trong một buổi chiều cuối năm học, khi đang ngồi học bên cửa sổ, em vô tình nhìn thấy cha đang sửa lại chiếc xe máy cũ ngoài sân. Nắng chiều nghiêng xuống mái tóc cha, để lộ những sợi bạc lấp lánh giữa màu tóc đen đã phai theo năm tháng. Khoảnh khắc ấy, em bỗng lặng người. Những sợi tóc bạc ấy đã xuất hiện từ khi nào mà em không hay biết? Có lẽ chúng đến cùng những tháng ngày cha thức khuya dậy sớm, cùng những nhọc nhằn lo toan để nuôi em khôn lớn. Và cũng từ giây phút đó, em hiểu rằng dưới mái nhà thân thương này không chỉ có tình yêu thương mà còn có cả sự hy sinh âm thầm của cha mẹ dành cho con.

Gia đình em không khá giả. Ngôi nhà nhỏ đã nhuốm màu thời gian vẫn đứng lặng lẽ bên con ngõ quen thuộc, che chở cho cả gia đình qua bao mùa mưa nắng. Từ góc học tập kê cạnh cửa sổ, em đã chứng kiến từng đổi thay của cuộc sống. Em lớn lên từng ngày, còn cha mẹ thì già đi từng chút một. Điều ấy diễn ra âm thầm như chiếc đồng hồ vẫn lặng lẽ quay, để rồi một ngày nhìn lại, em mới nhận ra thời gian đã để lại dấu vết trên gương mặt của những người em yêu thương nhất.

Cha là người em kính trọng và thương yêu vô cùng. Cha không giỏi thể hiện cảm xúc bằng lời nói. Cha cũng không thường xuyên ôm em vào lòng hay dành cho em những lời khen ngọt ngào như trong những câu chuyện em từng đọc. Nhưng tình yêu của cha hiện diện trong từng điều nhỏ bé nhất của cuộc sống.

Đó là đôi bàn tay chai sần sau những ngày làm việc vất vả. Đó là chiếc áo đã sờn vai nhưng cha vẫn mặc, còn em thì luôn có bộ đồng phục mới mỗi năm học. Đó là những buổi chiều mưa, cha đứng đợi trước cổng trường với chiếc áo mưa rộng để che cho con gái khỏi ướt. Và đó còn là những đêm ôn thi căng thẳng, khi cả khu phố đã chìm vào giấc ngủ, cha vẫn lặng lẽ đi ngang qua bàn học của em, khẽ chỉnh lại ngọn đèn hay hướng quạt để em không bị lạnh.Cha ít nói, nhưng mỗi hành động của cha đều là một câu nói yêu thương mà em phải lớn lên mới hiểu được.

Nếu cha là điểm tựa vững vàng thì mẹ lại là ngọn lửa giữ hơi ấm cho cả gia đình. Mẹ luôn xuất hiện trong ký ức em với dáng vẻ tất bật nơi gian bếp nhỏ. Em yêu mùi khói bếp thơm nồng mỗi chiều, yêu tiếng dao thớt quen thuộc và yêu cả những bữa cơm giản dị nhưng chất chứa biết bao tình thương của mẹ. Những sáng mùa đông rét buốt, khi em còn cuộn mình trong chăn ấm, mẹ đã thức dậy từ rất sớm để chuẩn bị bữa sáng. Có những hôm em vội vàng đến mức quên mang theo hộp cơm, mẹ lại tất tả chạy theo đưa tận cổng trường. Mỗi khi em gặp chuyện buồn, mẹ luôn là người đầu tiên nhận ra. Chỉ cần nhìn ánh mắt của em, mẹ đã biết con gái mình đang vui hay đang lo lắng. Vòng tay mẹ chưa bao giờ rộng lớn như bầu trời, nhưng lại đủ để ôm trọn mọi muộn phiền của em.

Có một kỷ niệm mà đến bây giờ em vẫn nhớ như in.

Năm lớp chín, em tham gia kỳ thi học sinh giỏi của trường. Trong suốt nhiều tháng, em đã cố gắng học tập với một mục tiêu duy nhất: trở thành thủ khoa. Em đặt rất nhiều kỳ vọng vào bản thân. Thế nhưng kết quả cuối cùng lại không như mong đợi. Em chỉ xếp thứ hai. Khoảnh khắc nhìn thấy bảng điểm, em cảm giác mọi cố gắng của mình bỗng trở nên vô nghĩa. Trên đường về nhà, em đã cố gắng kìm nén nhưng nước mắt vẫn cứ rơi. Em sợ cha mẹ thất vọng. Em sợ mình đã làm cha mẹ buồn. Chiều hôm ấy, em lặng lẽ ngồi trong phòng. Một lúc sau, cánh cửa khẽ mở. Mẹ bước vào đặt bên bàn học một ly nước cam rồi nhẹ nhàng ngồi cạnh em. Ít phút sau, cha cũng bước vào.

Cha không hỏi vì sao em khóc.

Cha chỉ nhìn em rồi chậm rãi nói: "Thủ khoa hay không không quyết định giá trị của con. Điều làm cha mẹ tự hào là con đã cố gắng hết sức."

Lúc ấy em ngước lên nhìn cha. Dưới ánh đèn vàng nhạt, em bỗng thấy rõ hơn những sợi tóc bạc nơi mái đầu cha. Những sợi tóc mà trước đây em chưa từng để ý. Em chợt hiểu rằng điều cha mẹ mong muốn không phải là những tấm giấy khen hay những con điểm hoàn hảo. Điều họ mong muốn chỉ đơn giản là con mình trưởng thành, biết cố gắng và biết đứng dậy sau thất bại. Giây phút ấy, em nhận ra gia đình chính là nơi duy nhất luôn mở rộng vòng tay đón ta trở về sau những vấp ngã. Ngoài kia có thể có những người đánh giá em bằng thành tích, nhưng dưới mái nhà này, em luôn được yêu thương bằng chính con người mình.

Bây giờ, mỗi lần nhìn thấy thêm một sợi tóc bạc trên đầu cha hay một nếp nhăn mới nơi khóe mắt mẹ, em lại thấy lòng mình chùng xuống. Em hiểu rằng sự trưởng thành của em được đánh đổi bằng tuổi xuân của cha mẹ. Những thành công mà em có hôm nay đều mang trong đó những giọt mồ hôi của cha và những tháng ngày tảo tần của mẹ.

Nhiều người mơ về một gia đình giàu có, về những chuyến du lịch xa hoa hay những ngôi nhà rộng lớn. Còn em, gia đình mơ ước của em chính là gia đình hiện tại. Một mái nhà tuy không dư dả vật chất nhưng luôn đầy ắp tiếng cười. Một nơi mà mỗi người đều biết yêu thương, sẻ chia và trân trọng nhau. Em biết rồi một ngày nào đó mình sẽ trưởng thành, sẽ bước ra khỏi vòng tay cha mẹ để theo đuổi những ước mơ riêng. Nhưng dù đi xa đến đâu, em vẫn sẽ luôn nhớ về mái nhà nhỏ ấy. Nhớ mùi khói bếp thân quen của mẹ. Nhớ ánh mắt hiền từ của cha. Và nhớ cả những sợi tóc bạc lặng lẽ kể câu chuyện về những năm tháng hy sinh mà cha chưa từng nói thành lời.

Bởi với em, dưới mái nhà ấy không chỉ có tuổi thơ, không chỉ có những bữa cơm gia đình, mà còn có tình yêu thương vô điều kiện của cha mẹ. Đó là món quà quý giá nhất mà cuộc đời đã dành tặng cho em.

==============================Hết ===========================

- Tên thành viên hoc24.vn: Nguễn Thị Anh Thư

- Linh tài khoản : https://hoc24.vn/vip/16226390039970

-Thông điệp của bài viết: Gia đình là nơi yêu thương vô điều kiện, là điểm tựa vững chắc giúp mỗi người vượt qua những khó khăn, thất bại trong cuộc sống. Mỗi chúng ta cần biết trân trọng, yêu thương và sống có trách nhiệm với cha mẹ, bởi sự trưởng thành của con cái được đánh đổi bằng biết bao hy sinh thầm lặng, thể hiện qua những sợi tóc bạc, những nếp nhăn và những tháng năm vất vả của đấng sinh thành.

Lời cam đoan: Em xin cam đoan tác phẩm này hoàn toàn do em thực hiện, không có sự hỗ trợ của bất kì ai hay công cụ AI nào, tác phẩm đảm bảo hoàn toàn tính pháp lý, chưa đăng tải trên bất kì nền tảng nào.

Bài dự thi số 2

---

- Tên thành viên hoc24.vn: tri123

- Link tài khoản hoc24.vn: https://hoc24.vn/vip/3368121681144

- Tên bài tản văn/truyện ngắn/bức tranh: Căn bếp nhỏ có ánh đèn vàng

" Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác mỗi lần đi học về, vừa dắt xe vào ngõ đã ngửi thấy mùi cá kho tỏa ra từ ô cửa sổ bếp. Mùi ấy không thơm lừng như trong quảng cáo, đôi khi còn hơi khét vì mẹ mải xem dở bộ phim nào đó, nhưng với tôi, đó là mùi của nhà.

Gia đình tôi không giàu có, không phải kiểu gia đình "trong mơ" mà người ta hay vẽ ra trên mạng xã hội — không biệt thự, không xe hơi, không những chuyến du lịch nước ngoài mỗi hè. Bố tôi làm thợ sửa xe, tay lúc nào cũng dính dầu mỡ đen sì, móng tay không cách nào rửa sạch dù bố có kỳ cọ đến mấy. Mẹ tôi bán hàng tạp hóa nhỏ ở đầu ngõ, từ sáng tinh mơ đến tối mịt mới đóng cửa hàng. Chúng tôi sống trong một căn nhà cấp bốn cũ kỹ, mùa hè thì nóng hầm hập, mùa đông gió cứ len qua khe cửa mà rít lên từng hồi.

Nhưng nếu có ai hỏi tôi gia đình mơ ước trông như thế nào, tôi nghĩ nó chính là thế này đây — chỉ cần thêm một vài điều nhỏ bé mà đôi khi cuộc sống bận rộn đã lấy mất.

Tôi nhớ những năm cấp hai, bố mẹ còn cãi nhau nhiều lắm. Chuyện tiền nong, chuyện học hành của tôi, chuyện ai phải đón em gái lúc tan trường. Có những tối tôi nằm trong phòng, nghe tiếng bát đũa va vào nhau lanh canh ngoài bếp, không biết là mẹ đang rửa bát hay đang ném đồ vì giận. Tôi từng ước mình sinh ra trong một gia đình khác — êm đềm hơn, không có những đêm im lặng nặng nề như thế.

Rồi một năm, bố tôi bị tai nạn xe máy. Không nặng lắm, nhưng phải nằm viện gần một tháng, chân bó bột, không đi làm được. Cái tháng đó, tôi thấy một gia đình khác hẳn hiện ra từ chính những con người quen thuộc ấy. Mẹ tôi, người vẫn hay than vãn chuyện tiền nong, lặng lẽ gánh luôn phần việc sửa xe nhỏ lẻ mà bố để lại, vừa trông cửa hàng vừa chạy ra chạy vào bệnh viện. Em gái tôi, đứa vẫn hay giành đồ ăn với tôi, tự dưng biết tự nấu mì gói cho hai chị em mỗi tối mẹ về muộn. Còn bố, dù đau chân, vẫn cố gượng dậy mỗi khi tôi mang bài tập đến hỏi, vẫn cười đùa để cả nhà đỡ lo.

Tôi nhận ra, gia đình không phải là nơi không có sóng gió. Gia đình là nơi mà khi sóng gió ập đến, người ta không buông tay nhau ra.

Sau đận ấy, có gì đó trong nhà tôi thay đổi. Không phải kiểu thay đổi ồn ào, kịch tính như trong phim. Chỉ là những điều rất nhỏ. Bố bắt đầu về nhà ăn cơm tối đều đặn hơn, dù xưởng có đông khách đến mấy. Mẹ bớt cằn nhằn chuyện tiền bạc trước mặt con cái, thay vào đó hay kể chuyện vui ở chợ, chuyện bà bán rau cạnh hàng mình vừa lấy chồng cho con gái. Tối nào cả nhà cũng ngồi quây quần bên mâm cơm, dù chỉ có canh rau và đậu phụ rán, dù bát đĩa không đồng bộ vì cái thì sứt mẻ, cái thì mua vội ở chợ.

Tôi hay nghĩ, nếu được vẽ ra một gia đình mơ ước, tôi sẽ không vẽ thêm tiền bạc hay nhà cao cửa rộng. Tôi sẽ vẽ thêm những bữa cơm như thế — nơi ai cũng kể chuyện của ngày hôm nay, nơi bố mẹ nhìn nhau cười thay vì nhìn nhau như hai người xa lạ chung sống dưới một mái nhà. Tôi sẽ vẽ thêm những buổi tối bố ngồi sửa lại con diều cũ cho em gái, dù đôi tay dính dầu mỡ chẳng bao giờ thật sạch. Tôi sẽ vẽ thêm tiếng mẹ hát nho nhỏ trong bếp, dù mẹ hát sai nhạc be bét, vẫn khiến căn nhà ấm áp lạ thường. Có một buổi tối mùa đông, điện bị cắt cả xóm vì sự cố gì đó. Cả nhà tôi ngồi quanh một ngọn nến nhỏ, ăn cơm trong ánh sáng le lói, lập lòe. Bố kể chuyện hồi trẻ bố từng đi bộ đội, chuyện những đêm hành quân không có đèn, chỉ có ánh trăng dẫn đường. Mẹ kể chuyện hồi mới cưới, nhà nghèo đến mức Tết không có bánh chưng, phải đi xin hàng xóm từng chiếc lá dong. Em gái tôi nghe mà mắt tròn xoe, còn tôi, lần đầu tiên thấy bố mẹ mình không phải là "bố mẹ" theo nghĩa khô khan, mà là hai con người từng trẻ, từng yêu nhau, từng có những giấc mơ riêng trước khi gánh trên vai trách nhiệm làm cha làm mẹ.

Đêm đó, dù không có tivi, không có điện thoại để dán mắt vào, tôi lại thấy gia đình mình gần nhau hơn bao giờ hết. Có lẽ, gia đình mơ ước không cần phải hoàn hảo. Nó chỉ cần là nơi người ta thật lòng với nhau, là nơi mỗi người sẵn sàng nhường một phần ánh sáng nhỏ bé của mình cho người khác khi bóng tối kéo đến.

Bây giờ tôi đã lớn hơn, sắp rời nhà đi học xa. Mỗi lần nghĩ đến việc phải xa căn bếp nhỏ có ánh đèn vàng ấy, xa tiếng mẹ gọi "về ăn cơm" vang khắp ngõ, xa cả tiếng bố ho khan mỗi sáng sớm khi dắt xe ra khỏi cổng, lòng tôi lại nghẹn lại. Tôi từng mơ về những gia đình hoàn hảo trong sách vở, trong phim ảnh — nơi không ai phải lo tiền học phí, nơi mọi mâu thuẫn đều được giải quyết êm đẹp trong nửa tiếng đồng hồ. Nhưng giờ tôi hiểu, gia đình mơ ước không nằm ở những thứ hào nhoáng ấy.

Nó nằm ở một mâm cơm đạm bạc nhưng đủ đầy tình thương. Nó nằm ở đôi bàn tay chai sạn của bố, ở giọng hát lạc nhịp của mẹ, ở tiếng cười khúc khích của em gái mỗi tối học bài cùng nhau. Nó nằm ở việc, dù có bao nhiêu sóng gió, người ta vẫn chọn quay về với nhau, vẫn chọn thắp lên một ngọn đèn nhỏ giữa những đêm tối nhất.

Và nếu có ai hỏi tôi lần nữa, gia đình mơ ước của tôi là gì — tôi sẽ trả lời rằng, tôi đã có nó rồi. Nó ở ngay đây, trong căn nhà cấp bốn cũ kỹ, dưới ánh đèn vàng ấm áp tỏa ra từ ô cửa sổ bếp mỗi chiều tôi đi học về. "

- Thông điệp thông qua tản văn/truyện ngắn/bức tranh: "Thông qua tản văn, em muốn gửi gắm thông điệp rằng: Mỗi chúng ta khi lớn lên đều phải đối mặt với áp lực học tập, công việc, với những lo toan cơm áo gạo tiền và cả những mâu thuẫn không thể tránh khỏi trong cuộc sống thường nhật. Không một gia đình nào là hoàn hảo tuyệt đối, không một mái ấm nào chưa từng trải qua sóng gió. Nhưng chính trong những khoảnh khắc khó khăn ấy, tình thân mới thực sự được bộc lộ và trở thành điểm tựa vững chắc nhất cho mỗi người. Có lẽ vì thế nên hình ảnh "căn bếp nhỏ có ánh đèn vàng" với mùi cá kho quen thuộc, với mâm cơm đạm bạc nhưng ấm áp, với ngọn nến nhỏ thắp lên trong đêm mất điện, chính là hình ảnh em muốn gửi gắm đến người đọc. Đó không phải một gia đình lý tưởng theo những chuẩn mực vật chất, mà là một gia đình bình dị, chân thật, nơi mỗi thành viên biết nhường nhịn, biết yêu thương và sẵn sàng nắm chặt tay nhau khi giông bão ập đến. Em hy vọng rằng, qua tản văn này, mỗi người đọc sẽ nhận ra: gia đình mơ ước không cần tìm kiếm ở đâu xa xôi, bởi đôi khi nó đã hiện diện ngay trong những điều giản dị nhất ta đang có. Hãy để mỗi người con biết trân trọng những bữa cơm sum vầy, và để mỗi bậc cha mẹ luôn là chỗ dựa tinh thần ấm áp, bao dung cho con cái tìm về."

- Lời cam đoan: Em xin cam đoan tác phẩm này hoàn toàn do em thực hiện, không có sự hỗ trợ của bất kì ai hay công cụ AI nào, tác phẩm đảm bảo hoàn toàn tính pháp lý, chưa đăng tải trên bất kì nền tảng nào.

Bài dự thi số 3

---

-Tên thành viên Hoc24: Nguyễn Lê Phước Thịnh

-Link tài khoản hoc24.vn: https://hoc24.vn/vip/278284563305

-Tên bài tản văn/truyện ngắn/bức tranh: Gia đình là nơi để trở về

-Thông điệp thông qua tản văn/truyện ngắn/bức tranh: Sau những bộn bề lo toan của cuộc sống, gia đình là nơi duy nhất có thể cho ta cảm giác yên bình, tĩnh lặng giữa những va vấp của cuộc sống đời thường.

-Lời cam đoan: Em xin cam đoan tác phẩm này hoàn toàn do em thực hiện, không có sự hỗ trợ của bất kì ai hay công cụ AI nào, tác phẩm đảm bảo hoàn toàn tính pháp lý, chưa đăng tải trên bất kì nền tảng nào.

Bài làm:

“Gia đình là thứ tồn tại duy nhất. Còn tất cả những cái khác, có hay không có, không quan trọng”

Câu nói bất hủ ấy của nhân vật Phan Quân,được thủ vai bở cố NSND Hoàng Dũng trong bộ phim Người Phán Xử như một thông điệp đanh thép về giá trị cốt lõi của gia đình. Đó chính là nơi chúng ta trở về sau mọi lo toan bộn bề cuộc sống, khi chúng ta thành công thì đó là nơi chào đón chúng ta bằng những lời chúc mừng đầy tình cảm nhất, và ngược lại, khi chúng ta thất bại thì đó cũng chính là nơi duy nhất có thể cho ta điểm tựa về sự che chở, bao bọc sau mọi điều không thành công trong cuộc sống.

Gia đình tôi không phải là một cái gì đó quá hào nhoáng như nhiều gia đình khác, mà nó được thêu dệt từ những điều bình dân, giản dị nhất. Gia đình tôi là một gia đình nghèo, nằm ở một khu chung cư cũ, gồm có 4 người đó là bố, mẹ, tôi và em tôi. Có thể với người khác, gia đình tôi là một gia đình nghèo nàn, lạc hậu nhưng với tôi, nó là tất cả những gì có ý nghĩa với tôi. Không có gia đình thì không có tôi của ngày hôm nay!

Bố tôi là người đàn ông hiền lành, ít khi mắng mỏ con cái. Cả cuộc đời bố là những chuỗi ngày cần cù, lặng lẽ làm lụng với một công việc tay chân nặng nhọc là bốc xếp để vun vén cho mái ấm này từng bữa cơm một. Ngược lại với sự điềm tĩnh và hiền hậu của bố, mẹ tôi là người phụ nữ tần tảo, gánh trên vai mọi lo toan, vất vả của cuộc sống. Có lẽ vì gánh nặng cơm áo gạo tiền quá đỗi đè nặng trong một quãng thời gian dài, cộng với việc từ nhỏ bà ấy đã phải sống trong những trận đòn roi của ông ngoại tôi mà tính tình của bà đôi khi trở nên cộc cằn, những lời nói của bà đôi khi cũng làm tôi tổn thương rất nhiều. Nhưng sâu thẳm dưới vẻ ngoài ấy, tôi hiểu, đó là cách mẹ bảo vệ gia đình này trước những sóng gió ngoài kia của cuộc đời. Còn về thành viên nhỏ tuổi nhất trong gia đình tôi, năm nay nó cũng đã tròn 18 tuổi rồi, bạn ấy cũng đã chuẩn bị bước chân vào con đường đại học đầy gian nan và thử thách phía trước. Hai anh em tôi đã cùng lớn lên trong một mái ấm gia đình tuy còn nhiều bộn bề, lo toan của cuộc sống nhưng luôn luôn đủ đầy. Chúng tôi đã cùng nhau lớn lên trong sự sẻ chia từng mẩu bánh, từng cái bút chì, từng cây bút bi để cùng nhau học tập và trưởng thành, bởi chúng tôi đều hiểu: “Học tập là con đường ngắn nhất để trở nên giỏi giang và thay thế cha mẹ gánh vác gia đình”.

Và chính trong cái không gian chật hẹp, đạm bạc ấy, tôi đã học được bài học đầu tiên về hai tiếng 'gia đình' qua những ngày tháng êm đềm. Tôi vẫn nhớ những lần mà tôi có được giải thưởng qua các cuộc thi như kỳ thi chọn đội tuyển HSG Quốc Gia năm 2022 của tỉnh Khánh Hòa với giải khuyến khích chung cuộc, dù không cao nhưng tôi đã làm hết sức mình vào thời điểm đó. Tôi vẫn nhớ như in rằng, tôi đã được mẹ nấu cho một bữa ăn thực sự thịnh soạn với các món mà tôi thích như chả giò, thịt kho tàu, cá kho tộ. Với tôi, đó là một bữa ăn mà tôi không bao giờ có thể quên bởi sự ấm áp, tình cảm mà gia đình tôi đã dành cho tôi trong những giây phút đỉnh cao của cuộc đời học sinh của tôi vào thời điểm đó.

Thế nhưng, cuộc sống không chỉ có những niềm vui mà luôn có đầy những điều mà khiến cho cá nhân tôi không khỏi chạnh lòng khi nhắc lại. Một trong số đó không thể không nhắc tới, đó là vụ tôi bị xử ép trắng trợn hồi năm lớp 4. Trong vụ việc đó, tôi đã bị hai người mà mang danh là “giáo viên” nhưng thực chất là những người đàn bà tồi xử ép trắng trợn trong một vụ mà tôi bị đánh dã man trên trường. Vụ việc đó khiến cho tôi bị sang chấn tâm lý trong một quãng thời gian rất dài bởi không chỉ bị “giáo viên” xử ép, mà tôi còn bị cả lớp đó quay lưng. Tôi thừa nhận, giai đoạn đó đã thay đổi cuộc đời tôi mãi mãi, từ một đứa trẻ hồn nhiên, ngây thơ, trở nên đầy toan tính, “trưởng thành sớm” và trở nên cực kỳ khép kín từ đó cho đến tận lúc bây giờ, sau hơn 11 năm đã trôi qua. Rõ ràng, đó là điều không nên xuất hiện ở một cậu bé chỉ mới 9 tuổi, nhưng điều đó thực sự đã xảy ra và nó đã thay đổi cuộc đời tôi mãi mãi cho đến tận giờ phút này. Chính trong những lúc ở tận cùng của sự thất vọng như thế, chỉ có gia đình tôi là những người duy nhất đứng ra dang tay chào đón tôi về bằng tình thương của bố mẹ và đứa em của tôi. Họ đã cho tôi những lời khuyên vô cùng đắt giá mà tôi vẫn còn nhớ cho đến giờ, như là “Họ gây ra chuyện thì họ sẽ phải trả giá, quả báo nhãn tiền không chừa một ai”. Đấy cũng chính là kim chỉ nam mà tôi rút ra được từ giai đoạn khủng khiếp đó, giúp tôi trở nên chín chắn và già dặn sớm hơn nhiều so với lứa tuổi còn đang mới chỉ học cấp 1 đấy.

Cho đến giờ phút này, sau khi đã trải qua biết bao nhiêu thăng trầm cuộc sống kể từ khi còn bé, tôi mới thực sự thấu suốt ý nghĩa thiêng liêng của hai tiếng "gia đình". Hóa ra, mái ấm không phải là một nơi chốn xa hoa, lộng lẫy, mà nó được định nghĩa bằng chính sự che chở và lòng bao dung vô điều kiện. Căn chung cư nhỏ bé, cũ kỹ của chúng tôi tuy nghèo vật chất nhưng chưa bao giờ thiếu thốn tình thương.

Chỉ tiếc rằng, cho đến lúc này, sau khi đã lớn lên và trưởng thành, tôi luôn cảm thấy chạnh lòng khi nhìn thấy hình ảnh tóc của bố đã bạc phơ đi, mẹ tôi cũng ngày càng già yếu đi vì tuổi già và bệnh tật. Đứa em bé bỏng ngày nào giờ đây cũng đã chuẩn bị con đường đại học và bạn ấy cũng đã có những dự tính cho riêng mình trong tương lai rồi. Chúng tôi mải miết chạy theo những hoài bão, những mối quan hệ xã giao lấp lánh ngoài kia, để rồi đôi khi quên mất rằng, ở một góc nhỏ của thành phố, chỉ có bố mẹ chúng tôi vẫn ngày ngày ngóng đợi tiếng bước chân con về, đúng với câu hát rất nổi tiếng trong bài hát Trở Về của cố nhạc sĩ Trần Lập: “Để hôm qua sau lưng, cất bước quay trở về. Để sống phút ấm áp bên mẹ hiền”. Tôi thấy được một điều rằng, cuộc sống nó hào quang thật, nó lấp lánh đấy nhưng để có được những điều đó là hàng loạt những cạm bẫy đã và đang chờ đợi chúng tôi phía trước, chỉ có gia đình và bố mẹ mới là những người duy nhất luôn luôn dang rộng vòng tay chào đón chúng tôi trở về kể cả khi thành công hay thất bại. Sự khó tính của mẹ, sự hiền lành của bố, và sự thành công của cả em tôi và tôi, sẽ luôn luôn là điểm tựa để giúp cho cá nhân có thêm thật nhiều động lực để bước tiếp trên con đường sự nghiệp mà tôi đã chọn, cũng là một tấm khiên bảo vệ tâm hồn tôi trước những giông bão của cuộc đời.

Nhìn lại chặng đường đã đi qua kể từ khi còn nhỏ, tôi càng thấm thía câu nói của nhân vật Phan Quân do cố NSND Hoàng Dũng thủ vai năm xưa, rằng “Gia đình” là thứ tồn tại duy nhất trên cõi đời này và không gì có thể thay thế được hai tiếng thiêng liêng đấy. Tiền tài, địa vị và danh vọng chỉ là thứ hào nhoáng ở bên ngoài và không bao giờ có thể thay thế được cho tình cốt nhục. Gia đình mới là nơi chúng ta trở về, mới là nơi có thể cho chúng ta cảm giác yên bình và chữa lành sau bao nhiêu những bộn bề, vất vả của cuộc sống. Chỉ có bố mẹ mới là những người duy nhất yêu thương mình vô điều kiện, thay vì sự hào nhoáng nhưng đầy mưu mô, toan tính của thế giới ngoài kia. Tôi cảm thấy thực sự may mắn và hạnh phúc khi có một gia đình như thế, một gia đình mặc dù luôn phải sống trong bối cảnh khó khăn và thiếu thốn do không có tiền nhưng luôn đùm bọc, che chở, sẻ chia với nhau trong từng hơi thở cuộc sống. Để rồi đến cuối cùng, giống với câu hát của cố nhạc sĩ Trần Lập: “Có bước chân đường xa đó, có bước chân trở về”, tôi sẽ tiếp tục bước đi trên hành trình trưởng thành đầy thử thách phía trước, nhưng chắc chắn tâm hồn tôi sẽ không bao giờ cô độc hay lạc lối. Bởi tôi biết, dù đi xa đến đâu, bản tình ca của sự chia sẻ dưới mái nhà chung cư nhỏ bé ấy vẫn luôn là bến đỗ bình yên, là thứ ánh sáng vĩnh cửu và duy nhất đón đợi tôi trở về.

Xem chi tiết
Xem chi tiết
🧸 Baby shark, doo doo d...
24 tháng 5 lúc 15:54

Đây là đề lớp 9 thi vào 10 đúng ko ạ?

Xem chi tiết

Các bạn thử làm rồi cmt bên dưới nhé!

Xem chi tiết
qianw.hq
Xem chi tiết
Nguyễn Ngọc Bảo Trang
27 tháng 1 lúc 21:39

triển khai theo cả hai hướng

Nguyễn Ngọc Bảo Trang
27 tháng 1 lúc 21:42

ví dụ nhé

ví dụ 1: internet là con dao hai lưỡi

ví dụ 2: những tác động tiêu cực của mạng xã hội tiktok đối với giới trẻ hiện nay

Nguyễn Ngọc Bảo Trang
27 tháng 1 lúc 21:46

nên dùng từ tác động thay cho từ hậu quả

soyaaa
Xem chi tiết

Trong cuộc sống hiện đại, khi nhịp sống ngày càng nhanh và con người dễ bị cuốn vào học tập, công việc, mạng xã hội, thì tình cảm gia đình đôi khi bị xem nhẹ. Câu nói của David Wilkerson: *“Yêu thương không chỉ nằm trong lời nói mà là hành động, không chỉ là điều bạn cảm thấy mà là điều bạn làm”* cùng thông điệp sâu sắc trong truyện ngắn **“Quà của mẹ”** của Nguyên Hương đã nhắc nhở người trẻ rằng yêu thương người thân không phải là điều xa vời, mà bắt đầu từ những việc làm rất giản dị. Để người trẻ thấu hiểu và thêm yêu thương gia đình, trước hết cần **học cách quan tâm bằng hành động cụ thể**. Đó có thể là phụ giúp cha mẹ việc nhà, hỏi han sức khỏe ông bà, dành thời gian trò chuyện cùng người thân thay vì chỉ chú ý đến điện thoại. Những hành động nhỏ ấy chính là “món quà” ý nghĩa nhất, giống như trong truyện “Quà của mẹ”, nơi tình yêu thương được thể hiện âm thầm nhưng bền bỉ. Bên cạnh đó, người trẻ cần **biết trân trọng những hi sinh thầm lặng của cha mẹ**. Nhiều khi, cha mẹ không đòi hỏi con cái phải báo đáp lớn lao, mà chỉ mong sự thấu hiểu, lễ phép và cố gắng sống tốt. Khi biết đặt mình vào vị trí của người thân, người trẻ sẽ học được cách yêu thương sâu sắc và chân thành hơn. Ngoài ra, việc **rèn luyện lối sống biết ơn và chia sẻ** cũng rất quan trọng. Biết nói lời cảm ơn, xin lỗi đúng lúc; biết chia sẻ niềm vui, nỗi buồn với gia đình sẽ giúp các mối quan hệ thêm gắn bó. Gia đình không chỉ là nơi ta sinh ra mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc trong suốt cuộc đời. Tóm lại, yêu thương gia đình không nằm ở những lời nói hoa mỹ mà thể hiện qua từng việc làm hằng ngày. Khi người trẻ biết quan tâm, thấu hiểu và hành động bằng cả tấm lòng, tình cảm gia đình sẽ ngày càng bền chặt, trở thành giá trị quý báu nhất trong cuộc sống.

NGUYEN HOANG ANH
1 tháng 2 lúc 9:10

MB:Trong nhịp sống hiện đại vội vã, không ít người trẻ vô tình lãng quên những yêu thương gần gũi nhất trong chính gia đình mình. David Wilkerson từng khẳng định: “Yêu thương không chỉ nằm trong lời nói mà là hành động, không chỉ là điều bạn cảm thấy mà là điều bạn làm.” Cùng chung thông điệp ấy, truyện ngắn “Quà của mẹ” của Nguyên Hương đã gợi nhắc về tình cảm gia đình âm thầm mà sâu nặng. Từ những suy ngẫm đó, vấn đề đặt ra là làm thế nào để người trẻ thấu hiểu hơn và biết trân trọng, yêu thương người thân bằng những việc làm cụ thể trong đời sống hằng ngày.

TB:Trước hết, để thêm yêu thương người thân, người trẻ cần học cách nhận ra và trân trọng tình cảm gia đình thầm lặng. Trong truyện ngắn “Quà của mẹ”, tình yêu của người mẹ không được thể hiện bằng những lời nói ngọt ngào mà bằng sự hi sinh bền bỉ, âm thầm dành cho con. Thực tế đời sống cũng vậy, cha mẹ luôn thể hiện tình yêu qua những điều rất giản dị như lo toan từng bữa ăn, giấc ngủ, tương lai của con cái. Khi người trẻ biết quan sát, suy nghĩ và nhìn lại bản thân, họ sẽ hiểu rằng những điều tưởng chừng bình thường ấy chính là món quà quý giá nhất của gia đình. Bên cạnh đó, người trẻ cần biến tình yêu thương thành hành động cụ thể. Yêu thương không chỉ là cảm xúc trong tim mà cần được thể hiện bằng việc làm thiết thực: phụ giúp cha mẹ việc nhà, quan tâm đến sức khỏe, học tập tốt để không phụ công nuôi dưỡng, hay đơn giản là dành thời gian trò chuyện cùng người thân. Những hành động tuy nhỏ bé nhưng xuất phát từ sự chân thành sẽ giúp gắn kết các thành viên trong gia đình, đúng như thông điệp mà David Wilkerson nhấn mạnh: yêu thương là điều ta làm, không chỉ là điều ta nói. Ngoài ra, biết lắng nghe và thấu hiểu cũng là giải pháp quan trọng giúp người trẻ yêu thương gia đình nhiều hơn. Sự khác biệt về thế hệ dễ dẫn đến những mâu thuẫn trong suy nghĩ và cách sống. Vì vậy, người trẻ cần học cách kiềm chế cảm xúc, đặt mình vào vị trí của cha mẹ để hiểu những hi sinh, áp lực mà họ đã trải qua. Khi mâu thuẫn xảy ra, đối thoại chân thành và tôn trọng lẫn nhau sẽ giúp xóa bỏ khoảng cách, nuôi dưỡng sự cảm thông và gắn bó. Cuối cùng, giáo dục về giá trị gia đình đóng vai trò không thể thiếu. Thông qua văn học, những câu chuyện giàu tính nhân văn như “Quà của mẹ”, cùng sự định hướng từ gia đình, nhà trường và xã hội, người trẻ sẽ dần hình thành ý thức trân trọng yêu thương. Khi hiểu được giá trị của gia đình, họ sẽ biết giữ gìn, vun đắp và lan tỏa yêu thương từ những hành động giản dị nhất.

KB:để thấu hiểu và thêm yêu thương người thân trong gia đình, người trẻ cần biết trân trọng những hi sinh thầm lặng, biến cảm xúc yêu thương thành hành động cụ thể, đồng thời rèn luyện sự lắng nghe và thấu hiểu. Thông điệp từ truyện ngắn “Quà của mẹ” của Nguyên Hương cùng lời nhắn nhủ của David Wilkerson đã khẳng định rằng yêu thương chỉ thực sự có ý nghĩa khi được thể hiện bằng việc làm. Khi người trẻ biết sống chậm lại, quan tâm và sẻ chia nhiều hơn với gia đình, tổ ấm sẽ mãi là nơi nuôi dưỡng tâm hồn và là điểm tựa vững chắc trên hành trình trưởng thành của mỗi con người.

Kaiyoyo VN
Xem chi tiết
Phạm Lê Ngân Khánh
14 tháng 11 2025 lúc 7:52

Đoạn trích "Kiều - Kim Trọng đoàn tụ" là một trong những đoạn thơ giàu chất thơ và đậm tính nhân văn của "Truyện Kiều" (Nguyễn Du), thể hiện nghệ thuật đặc sắc qua các khía cạnh sau: 🎭 Nghệ thuật xây dựng nhân vật Nguyễn Du đã khắc họa rõ nét sự trưởng thành và vẻ đẹp tâm hồn của cả hai nhân vật, đặc biệt là Thúy Kiều: Sự cao thượng và trí tuệ của Kiều: Kiều không né tránh quá khứ mà trực tiếp đối diện và đưa ra quyết định dựa trên tình bạn (tri kỉ) thay vì tình duyên (chăn gối). Lời nói của Kiều ("Cuốn dây từ đấy về sau cũng chừa" - không làm vợ chồng nữa) thể hiện sự tự trọng, tỉnh táo và thái độ tôn trọng Kim Trọng. Kiều hiểu rõ thân phận mình không còn xứng đáng với Kim Trọng về mặt lễ giáo phong kiến, nhưng vẫn muốn giữ lấy tình tri kỉ vẹn nguyên. Hành động này được người đời (một nhà ai) khen ngợi: "Cho hay thực nữ chí cao", nâng Kiều lên thành một hình tượng người phụ nữ có ý chí và nhân cách cao đẹp, vượt lên trên khuôn khổ thông thường. Sự sâu sắc của Kim Trọng: Chấp nhận lời đề nghị của Kiều, thể hiện sự thấu hiểu, trân trọng và đặt tình cảm tinh thần lên trên ham muốn thể xác. 💬 Ngôn ngữ Ngôn ngữ trong đoạn trích vừa trang trọng, chuẩn mực, lại vừa giàu tính biểu cảm và triết lí: Sử dụng thành ngữ, điển cố tinh tế: "Đoạn trường tiếng ấy" (tiếng đàn) gợi lại nỗi đau khổ tột cùng trong suốt 15 năm lưu lạc của Kiều. "Sớm mận tối đào" (tình yêu nam nữ, chăn gối) được dùng để Kiều tự phủ nhận thân phận của mình, làm bật lên sự cao thượng khi Kiều muốn hướng đến tình tri kỉ. "Hòa hai" (gương vỡ lại lành) chỉ sự vẹn toàn của mối quan hệ, nhưng được nhấn mạnh là sự vẹn toàn về tình nghĩa chứ không phải tình duyên. Giọng điệu đối thoại đầy trăn trở: Lời của Kiều là sự kết hợp giữa lí trí và nỗi niềm. Câu thơ mang tính chất tự sự, bày tỏ nỗi lòng, nhưng lại ẩn chứa sự quyết đoán mạnh mẽ. Ngôn ngữ tả cảnh tinh giản: Câu thơ "Gà đà gáy sáng, trời vừa rạng đông" là một nét chấm phá thời gian, báo hiệu sự kết thúc của một đêm trò chuyện và mở ra một chương mới cho mối quan hệ, phù hợp với sự dứt khoát trong lời Kiều. 🌄 Tả cảnh ngụ tình Dù không trực tiếp tả cảnh thiên nhiên chi tiết, đoạn thơ vẫn ngụ ý về một niềm hạnh phúc đã được thanh lọc: Ánh sáng bình minh: "Gà đà gáy sáng, trời vừa rạng đông" không chỉ là dấu hiệu thời gian mà còn mang ý nghĩa tượng trưng. Nó báo hiệu sự kết thúc của đêm tối khổ đau và mở ra ánh sáng của sự thanh cao, minh bạch trong mối quan hệ. Hạnh phúc thanh cao: Tác giả không tập trung tả cảnh hay tả tình dục ái, mà chuyển sang tả những hoạt động tao nhã, thanh sạch: "Khi chén rượu, khi cuộc cờ, / Khi xem hoa nở, khi chờ trăng lên...". Điều này ngụ ý rằng, sau tất cả biến cố, hạnh phúc của Kiều và Kim Trọng đã trở thành một tình yêu tri kỉ, gắn bó với nhau bằng những thú vui tinh thần cao đẹp, không bị ràng buộc bởi dục vọng hay vật chất. Tóm lại, đoạn trích là sự kết tinh của nghệ thuật xây dựng nhân vật đầy nhân văn, sử dụng ngôn ngữ giàu triết lí, và cảnh ngụ tình đã nâng mối quan hệ từ tình duyên lên tầm tình bạn tri kỉ bất tử.

kjmhngbf
Xem chi tiết
Manh Le
Xem chi tiết
lương văn dũng
4 tháng 11 2025 lúc 20:24

Tinh thần không lùi bước là sức mạnh phi thường giúp con người vượt qua khó khăn, thất bại để vươn lên và gặt hái thành công. Đó là sự kiên trì, ý chí, lòng dũng cảm đối diện với thử thách, không bỏ cuộc trước vấp ngã, từ đó tích lũy kinh nghiệm, hoàn thiện bản thân và trở nên mạnh mẽ hơn. 1. Giải thích Tinh thần không lùi bước: Là ý chí kiên cường, không khuất phục trước khó khăn, thử thách. Nó bao gồm lòng dũng cảm đối diện với thất bại, sự nỗ lực không ngừng nghỉ và khả năng đứng dậy sau vấp ngã để tiếp tục tiến về phía trước. Sức mạnh của tinh thần không lùi bước: Giúp con người vượt qua thử thách: Khi gặp khó khăn, thay vì bỏ cuộc, tinh thần này giúp ta nhìn nhận vấn đề một cách tích cực hơn và tìm ra giải pháp. Tạo nên thành công: Những người không bao giờ bỏ cuộc, dù gặp bao nhiêu thất bại, cuối cùng cũng sẽ đạt được mục tiêu của mình. Hoàn thiện bản thân: Mỗi lần đứng dậy sau vấp ngã là một bài học kinh nghiệm quý giá, giúp ta trưởng thành và hoàn thiện bản thân hơn. Truyền cảm hứng: Tinh thần không lùi bước của một người có thể lan tỏa và tạo động lực cho những người xung quanh. 2. Bàn luận Biểu hiện của tinh thần không lùi bước: Sự kiên định với mục tiêu đã đề ra. Nỗ lực không ngừng nghỉ, làm việc chăm chỉ để đạt được ước mơ. Không sợ thất bại, xem thất bại là bài học để trưởng thành. Phê phán những thái độ tiêu cực: Những người dễ dàng bỏ cuộc, nản chí khi gặp khó khăn. Những người ỷ lại, dựa dẫm vào người khác và thiếu ý chí phấn đấu. Những hành động liều lĩnh, mù quáng, lầm tưởng với lòng dũng cảm. 3. Bài học và liên hệ bản thân Bài học: Mỗi người cần rèn luyện cho mình một tinh thần thép, một ý chí không lùi bước để có thể đối mặt với những thử thách trong cuộc sống. Thất bại không phải là dấu chấm hết, mà là một phần tất yếu trên con đường dẫn đến thành công. Liên hệ bản thân: Là học sinh, chúng ta cần rèn luyện tinh thần không lùi bước ngay từ bây giờ, trong học tập và cuộc sống. Hãy luôn cố gắng, không ngừng học hỏi, kiên trì với mục tiêu của mình và sẵn sàng đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Thái độ sống tích cực và tinh thần không lùi bước sẽ giúp chúng ta trở thành những công dân có ích, đóng góp cho sự phát triển của đất nước.