Bạn chưa đăng nhập. Vui lòng đăng nhập để hỏi bài
Lê Vũ Thịnh
Xem chi tiết
Lê Vũ Thịnh
6 tháng 4 lúc 13:01

Trăm hoa đua nở

2681506d-161b-494c-9edb-ebffddc68d17.jpg

Gia Hân
11 tháng 4 lúc 16:53

trăm hoa đua nở


nguyễn thị linh chi
Xem chi tiết
Nguyễn  Việt Dũng
1 tháng 4 lúc 13:31

Hai câu thơ của nhà thơ Nguyễn Thụy Kha đã khơi gợi trong em những rung cảm sâu sắc và đầy xúc động về hình ảnh người bà kính yêu. Bằng nghệ thuật so sánh độc đáo "Tóc bà trắng tựa mây bông", tác giả không chỉ miêu tả dấu ấn của thời gian mà còn lãng mạn hóa vẻ đẹp của tuổi già, khiến mái tóc trắng không gợi sự héo úa mà lại mang vẻ thanh khiết, hiền từ như những áng mây bồng bềnh trên bầu trời cao rộng. Hình ảnh ấy gợi lên sự che chở ấm áp, một cuộc đời tần tảo đã trải qua bao nắng mưa để đổi lấy sự bình yên cho con cháu. Đặc biệt, phép ví von "Chuyện bà như giếng cạn xong lại đầy" đã tạc nên một tâm hồn giàu có và sự minh triết vô tận. Những câu chuyện cổ tích, những lời răn dạy của bà giống như mạch nước ngầm tinh khôi nơi giếng quê, cứ tuôn chảy mãi không bao giờ vơi cạn, tưới mát và nuôi dưỡng tâm hồn đứa trẻ bằng những giá trị nhân văn cao quý. Đọc hai câu thơ, em cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường, vừa trân trọng kho tàng tri thức dân gian bà truyền dạy, vừa thêm thấu hiểu và biết ơn sự hy sinh thầm lặng của bà. Đó không chỉ là những vần thơ tả thực mà còn là tiếng lòng tri ân, nhắc nhở mỗi chúng ta về cội nguồn và tình cảm gia đình thiêng liêng, bền chặt.

Gia Hân
5 tháng 4 lúc 9:47

Hai câu thơ của Nguyễn Thụy Kha gợi lên hình ảnh người bà thật gần gũi và thiêng liêng. “Tóc bà tựa như mây bông” khiến ta liên tưởng đến mái tóc bạc trắng, mềm mại, hiền hậu, gắn với sự tần tảo, hy sinh cả đời vì con cháu. Còn “Chuyện bà như giếng cạn xong lại đầy” gợi nhớ đến những câu chuyện cổ tích, những lời răn dạy giản dị mà sâu sắc, cứ hết rồi lại đầy, nuôi dưỡng tâm hồn trẻ thơ. Đọc hai câu thơ, em cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến của bà, sự ấm áp và nguồn sống tinh thần mà bà mang lại. Đó không chỉ là ký ức tuổi thơ mà còn là hành trang quý giá giúp ta trưởng thành. Tình bà dành cho cháu như dòng nước mát lành, như mái tóc trắng ngời yêu thương, để mỗi khi nhớ đến bà, lòng ta lại dâng trào niềm xúc động và biết ơn.

nhatnam nguyen
Xem chi tiết
Gia Hân
29 tháng 3 lúc 15:49

đọc sách nhiều lên

mua quyển văn về đọc

DANG THI QUYNH CHI
Xem chi tiết
Nguyễn Trường An
23 tháng 3 lúc 22:38

ko bt

dinhthithuhuong
26 tháng 3 lúc 18:00

Có thể là quốc gia

Gia Hân
29 tháng 3 lúc 15:50

Từ Hán Việt là những từ ngữ có nguồn gốc từ tiếng Hán, được người Việt mượn và sử dụng trong ngôn ngữ của mình, thường mang tính trang trọng, giàu sắc thái biểu cảm và được dùng nhiều trong văn chương, chính trị, khoa học. 🌸 Một số từ Hán Việt thường gặp Quốc gia (nước) Nhân dân (người dân) Giáo dục (dạy học) Văn hóa (nếp sống, phong tục) Xã hội (cộng đồng người) Tự do (không bị ràng buộc) Độc lập (tự chủ, không phụ thuộc) Hòa bình (không chiến tranh) Công bằng (đối xử ngang nhau) Truyền thống (nếp cũ được giữ gìn) ✨ Đặc điểm Thường dùng trong văn bản chính luận, văn học, báo chí. Mang sắc thái trang trọng, khái quát, dễ tạo cảm giác nghiêm túc. Có nhiều từ ghép Hán Việt theo kiểu chính – phụ (ví dụ: giáo dục, văn hóa) hoặc đẳng lập (ví dụ: quốc gia, nhân dân). 👉 Như vậy, từ Hán Việt là một phần quan trọng trong tiếng Việt, giúp diễn đạt ý nghĩa sâu sắc và trang trọng hơn. Bạn có muốn mình liệt kê thêm 20 từ Hán Việt thông dụng nhất để dễ học thuộc và áp dụng trong bài tập Ngữ văn không?

Nguyễn Thanh Long
Xem chi tiết

Từ Hán Việt làm phong phú vốn từ, tạo sắc thái trang trọng, tao nhã, và tăng tính khái quát, trừu tượng cho tiếng Việt. Chúng thường được dùng để thể hiện thái độ tôn kính, tránh thô tục, hoặc trong văn phong hành chính, chính luận và khoa học. Ngoài ra, từ Hán Việt giúp câu văn ngắn gọn, hàm súc và mang màu sắc cổ kính.

Ẩn danh
Xem chi tiết

Tôi là một người mẹ nghèo, sống cùng đứa con trai duy nhất trong một ngôi nhà nhỏ đơn sơ. Chồng tôi mất sớm, bao nhiêu tình thương, sự chở che và hi vọng tôi đều dồn hết cho con. Tôi chỉ mong con lớn lên khỏe mạnh, ngoan ngoãn và biết yêu thương mẹ.

Ngày ấy, con tôi còn nhỏ nhưng rất ham chơi. Nhiều lần tôi dặn con phải biết vâng lời, phải chăm học và phụ giúp mẹ vài việc nhỏ trong nhà, nhưng con thường bỏ ngoài tai. Có một hôm, vì quá mải chơi, con không nghe lời tôi dặn. Khi tôi nhắc nhở, con lại vùng vằng, phụng phịu rồi bỏ nhà đi. Lúc đầu, tôi nghĩ con chỉ giận dỗi một lát rồi sẽ quay về. Nhưng chờ mãi, từ sáng đến trưa, từ trưa đến tối, tôi vẫn không thấy bóng dáng con đâu.

Từ ngày đó, lòng tôi như lửa đốt. Tôi đứng ngồi không yên, hết ra ngõ lại vào nhà, nhìn về phía con đường làng với hi vọng con sẽ bất ngờ chạy về, sà vào lòng tôi như trước. Nhưng ngày qua ngày, con vẫn bặt vô âm tín. Tôi đau khổ vô cùng. Thương con, nhớ con, tôi bỏ cả ăn uống, người gầy rộc đi. Đêm đêm, tôi chỉ biết ôm nỗi nhớ mà khóc. Tôi tự hỏi không biết giờ này con đang ở đâu, có đói không, có rét không, có ai chăm sóc cho con không.

Tôi vẫn chờ con, chờ trong mòn mỏi, chờ trong nước mắt. Nỗi nhớ thương con khiến tôi kiệt sức dần. Rồi một ngày, tôi ngã xuống ngay trước cửa nhà, nơi mà hằng ngày tôi vẫn ngóng con trở về. Trong giây phút cuối cùng, điều duy nhất tôi nghĩ đến vẫn là đứa con bé bỏng của mình. Tôi chỉ mong con bình an, chỉ mong một lần được ôm con vào lòng nữa thôi.

Không biết từ bao giờ, nơi tôi nằm xuống mọc lên một cây xanh lạ. Cây lớn nhanh, cành lá sum suê, tỏa bóng dịu dàng trước sân nhà. Thân cây xù xì như bàn tay người mẹ từng trải qua bao vất vả. Lá cây xanh mượt, rung rinh trong gió như lời ru êm ái. Rồi cây ra những trái tròn, da căng mịn. Khi chín, quả có màu xanh ánh tím. Điều kì lạ nhất là khi cắt quả ra, bên trong có dòng nhựa trắng ngọt lành như dòng sữa mẹ.

Nhiều năm sau, con tôi trở về. Lúc ấy, nó đã lớn khôn hơn, cũng biết ân hận vì lỗi lầm năm xưa. Vừa bước đến cửa nhà, con đã òa khóc khi không còn thấy tôi đâu nữa. Nó gọi mẹ trong tuyệt vọng, chạy khắp nơi tìm kiếm, nhưng chỉ thấy cây xanh đứng lặng trước sân. Trong đau đớn, con ôm lấy thân cây mà khóc nức nở. Kì lạ thay, từ trên cành cao, một trái chín rơi xuống tay con. Nó đưa lên miệng nếm thử và cảm nhận được vị ngọt thơm, mát lành như tình mẹ thuở nào. Con bật khóc càng dữ dội hơn vì hiểu ra rằng tôi vẫn ở đây, vẫn dõi theo con bằng một cách khác.

Từ đó, người ta gọi cây ấy là cây vú sữa. Cái tên ấy gợi nhớ đến dòng sữa ngọt ngào, đến tình thương bao la và sự hi sinh vô bờ bến của người mẹ dành cho con. Còn tôi, dù không còn hiện hữu như trước, nhưng trong hình hài của cây, tôi vẫn muốn ôm ấp con, tha thứ cho con và nhắc con nhớ rằng: trên đời này, không gì thiêng liêng hơn tình mẫu tử.

Qua câu chuyện đời mình, tôi chỉ mong mọi người, nhất là những người con, hãy biết yêu thương, kính trọng cha mẹ khi còn có thể. Đừng để đến khi mất đi rồi mới ân hận, xót xa thì đã quá muộn.

Gia Hân
4 tháng 4 lúc 20:24

Ngày xưa, tôi có một cậu con trai. Từ nhỏ, nó vốn rất được tôi yêu thương, chăm sóc từng miếng ăn giấc ngủ. Nhưng càng lớn, nó lại càng trở nên bướng bỉnh, hay cãi lời. Một hôm, vì giận dỗi, nó bỏ nhà ra đi, để lại tôi trong nỗi buồn khôn xiết. Ngày ngày, tôi ngóng trông, mong con quay về, nhưng bóng dáng nó cứ xa dần. Thời gian trôi qua, nỗi nhớ thương con khiến trái tim tôi héo mòn. Tôi chỉ mong một lần được gặp lại, được ôm con vào lòng. Nhưng rồi, sức lực cạn kiệt, tôi ngã xuống đất, hóa thành một cây lạ. Cây ấy có lá xanh mướt, tỏa bóng mát dịu dàng như vòng tay mẹ. Trái cây tròn căng, vỏ tím hồng, khi bổ ra có dòng sữa trắng ngọt ngào, thơm mát như dòng sữa mẹ nuôi con khôn lớn. Một ngày kia, con trai tôi trở về. Nó đói khát, mệt mỏi, ngồi dưới gốc cây lạ. Khi nếm thử trái cây, nó ngạc nhiên vì vị ngọt ngào, mát lành như tình mẹ. Nó nhận ra đó chính là tôi – người mẹ đã hóa thân để mãi mãi chở che, nuôi dưỡng con. Từ đó, nó ôm cây mà khóc, hối hận vì sự nông nổi của mình.

bài tui hơi ngắn xíu hihi

Lê Vũ Thịnh
Xem chi tiết
Lê Vũ Thịnh
12 tháng 3 lúc 10:46

1) Thị Vải

2) Nho Quế

3) Cửu Long

4) Thu Bồn

5) Vàm Cỏ

Nguyễn Thanh Long
Xem chi tiết

Truyện nào bạn nhỉ

- Chi tiết kỳ ảo: Từ vỏ ốc màu xanh biếc mà bà lão mang về, một nàng tiên xinh đẹp bước ra, giúp đỡ bà lão dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm khi bà vắng nhà.

- Ý nghĩa:

+ Tô điểm sự kỳ ảo, hấp dẫn: Yếu tố này làm câu chuyện trở nên lung linh, hấp dẫn người đọc, đặc biệt là trẻ em.

+ Thể hiện quan niệm "Ở hiền gặp lành": Bà lão nghèo, hiền lành, nhân hậu được tiên giúp đỡ và cuối cùng có người thân (nàng tiên) ở cùng, xóa tan nỗi cô đơn.

+ Ước mơ công lý: Chi tiết này phản ánh ước mơ của nhân dân lao động xưa về việc những người tốt sẽ được đền đáp xứng đáng, được phù hộ, giúp đỡ vượt qua khó khăn. 

Gia Hân
4 tháng 4 lúc 20:35

Một chi tiết kỳ ảo nổi bật trong truyện “Nàng tiên Ốc” là: từ trong chiếc vỏ ốc, một nàng tiên hiện ra, lặng lẽ giúp bà lão nghèo việc nhà như quét dọn, nấu cơm, gánh nước. ✨ Ý nghĩa của chi tiết kỳ ảo này: Thể hiện ước mơ, khát vọng của nhân dân về một cuộc sống tốt đẹp hơn, nơi cái thiện luôn hiện hữu và giúp đỡ con người. Tôn vinh những giá trị nhân văn: lòng nhân hậu, sự chăm chỉ, và niềm tin rằng người hiền lành sẽ được đền đáp. Làm cho câu chuyện thêm hấp dẫn, giàu sức tưởng tượng, đồng thời gửi gắm thông điệp: cái thiện luôn chiến thắng và mang lại hạnh phúc.

Le phu quoc
Xem chi tiết

Trong kết thúc khác của truyện “Cây khế”, sau khi nghe lời chim thần, người anh nhận ra lỗi lầm của mình và đến xin lỗi em. Người em không giận, còn chia một nửa số vàng để anh có vốn làm ăn lương thiện. Từ đó, người anh chăm chỉ làm ruộng, không còn tham lam, hay tính toán nữa. Chim thần vẫn bay về ăn khế mỗi mùa, như một lời nhắc nhở rằng lòng tốt sẽ được đền đáp. Hai anh em sống hòa thuận, cùng giúp đỡ bà con trong làng khi gặp khó khăn. Ai cũng khen họ biết sửa sai và biết yêu thương nhau.

Gia Hân
4 tháng 4 lúc 20:37

Một kết thúc khác cho truyện “Cây khế” có thể tưởng tượng như sau: Sau khi tham lam lấy vàng quá nhiều, người anh bị chim thần quăng xuống biển nhưng may mắn được một ngư dân cứu sống. Trở về nhà, người anh hối hận vì lòng tham của mình và xin lỗi em trai. Người em hiền lành tha thứ, hai anh em cùng nhau chăm sóc cây khế, sống hòa thuận, không còn tranh giành của cải. Từ đó, họ nhận ra rằng hạnh phúc thật sự không nằm ở vàng bạc châu báu mà ở tình thân và sự sẻ chia. Cây khế vẫn trĩu quả ngọt, như minh chứng cho tình anh em đã được hàn gắn. 👉 Kết thúc này nhấn mạnh bài học: lòng tham sẽ dẫn đến tai họa, còn sự bao dung và tình thân mới đem lại hạnh phúc lâu bền.

cái này tả về anh trai của câu chuyện cây khế nha

Le phu quoc
Xem chi tiết

Sau lần được chim thần chở ra đảo vàng, người em không tham lam lấy quá nhiều mà chỉ mang vừa đủ, rồi về sửa lại căn nhà nhỏ và giúp đỡ những người nghèo trong làng. Nghe tin ấy, người anh hối hận, tìm đến xin lỗi và xin được làm lại từ đầu. Người em nhớ tình ruột thịt nên tha thứ, chia cho anh một phần tài sản và rủ anh cùng chăm sóc cây khế. Từ đó, hai anh em sống hòa thuận, mỗi mùa khế chín lại cùng nhau đón chim thần về ăn quả. Chim thần cũng không còn mang vàng để thử lòng nữa, mà chỉ bay quanh như một lời nhắc nhở về sự biết đủ và tình nghĩa. Cả làng nhìn vào câu chuyện ấy mà hiểu rằng, giàu có nhất vẫn là lòng nhân hậu và sự đoàn kết trong gia đình.