Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Chưa có thông tin , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 33
Số lượng câu trả lời 2240
Điểm GP 384
Điểm SP 2033

Người theo dõi (482)

Cao ngocduy Cao
Hoài An
Đinh Nam Khánh
sói bạc

Đang theo dõi (0)


Câu trả lời:

Trước yêu cầu ngày càng cao của xã hội và sự phát triền nhanh chóng của khoa học- kĩ thuật, đòi hỏi học sinh chúng ta cũng như tất cả mọi người phải không ngừng học tập để có trình độ đáp ứng nhu cầu của cuộc sống. Vì thế, Lê -nin đã từng nhắc nhở: “ Học, học nữa, học mãi”. Câu nói đó đã trở thành chân lí cho mọi thời đại. Vậy học là gì? Học là một công việc mà mỗi chúng ta phải làm hằng ngày và có thể là suốt đời. Học là một hoạt động tư duy trí tuệ, tiếp nhận những tri thức của xã hội loài người để mở mang hiều biết của mình. Xã hội ngày càng tiến bộ bao nhiêu thì khoa học ngày càng phát triển bấy nhiêu, làm cho nhiều vấn đề này sinh trong cuộc sống cần được tiếp thu và giải quyết. Muốn theo kịp đà tiến hoá của xã hội loài người thì phải học tập, học không ngừng nghỉ, học tập suốt đời. Lê-nin đã khuyên chúng ta không ngừng học tập để nâng cao kiến thức. Tại sao lại còn phải học nữa và học mãi? Bởi điều ta biết chỉ là những giọt nước nhỏ bé, điều ta chưa biết là biển cả, cho nên, chúng ta không được thảo mãn với những gì mà mình đã có, mà cần luôn học tập để nâng cao trình độ. Mỗi lần học tập để nâng cao trình độ, ta sẽ cảm thấy kiến thức của mình thu được quá ít so với biển kiến thức mênh mông của nhân loại. Vì thế, con người cần tiếp tục học, học không ngừng, học ở mọi lúc mọi nơi, học để hiểu biết hơn. Vì sao chúng ta phải hiểu như vậy? Trước hết là vì bản thân chúng ta. Nếu không học, chúng ta sẽ không có tri thức, thiếu hiểu biết để vận dụng vào cuộc sống, kết quả công việc sẽ không tốt đẹp như ta mong đợi. Người xưa có câu: “ Nhân bất học bất tri lí- Ấu bất học lão hàn vi”. Bởi vậy, chúng ta cần phải học để có trình độ, có kiến thức, để có việc làm tốt nuôi sống bản thân mình, giúp đỡ gia đình và phục vụ cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, xa hơn nữa là bước tới tầm cao của nhân loại. Học và chỉ có học nữa, học mãi thì đó sẽ là chìa khoá mở cửa cho mọi kho báu trên đời. Nhưng để học, học nữa, học mãi thì phải làm thế nào? Những học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường phải học như thế nào cho có hiều quả? Với con người có nhiều cách học khác nhau; nhưng quan trọng nhất học phải đi đôi với hành. Chúng ta được học qua nhà trường, qua sách vở thì phải học có lí thuyết vững vàng, phải biết kết hợp làm cho lí thuyết gắn liền với thực tế. để bổ sung kiến thức, chúng ta cần nghiên cứu và tham khảo thêm nhiều sách vở, các thông tin khác..Là học sinh chúng ta phải có tính tự giác trong học tập, học từ thầy, cô, bạn bè, sách vở,… phải biết dựa vào những điều đã học được để vận dụng vào cuộc sống. Cần say me, sáng tạo trong học tập. Câu nói của Lê- nin luôn mang một giá trị to lớn, khích lệ chúng ta cần chăm chỉ, cần cù học tập thường xuyên mới đảm bảo cho mình một cuộc sống tiến bộ không ngừng. 2.

b1.Tình yêu làng của ông Hai được thể hiện rõ nét qua:

*Niềm tự hào, kiêu hãnh của ông Hai về Làng của mình:

Dù đã rời làng nhưng ông vẫn luôn

nghĩ về làng của mình, nghĩ về nhưng buổi làm việc cùng anh em. Lo lắng, nhớ đến làng:”chao ôi! Ông lão nhớ cái làng này quá”

*Tâm trạng của ông Hai khi nghe tin làng của mình đi theo giặc:

Cổ ông nghẹn, giọng lạc hẳn đi. lúc đầu ông không tin nên hỏi lại. Ông quá xấu hổ nên đã chép miệng, đánh trống lảng: “Hà, nắng gớm, về nào…” rồi cúi mặt mà đi. khi về nhà, ông nằm vật ra giường. Tối hôm đó ông trằn trọc không ngủ được. ông nhìn trẻ ngây thơ mà bị mang tiếng Việt gian rồi khóc. Ông điểm lại mọi người trong làng nhưng thấy ai cũng có tinh thần cả nên ông vẫn không tin lại có ai làm điều nhục nhã ấy. Lo sợ sẽ bị bà chủ nhà đuổi vì ông biết rằng nơi đây ai cũng kinh bỉ và không chứa chấp Việt gian

=> Với ông Hai, tin làm Chợ Dầu theo giặc là một cú “sốc” lớn. Niềm tự hào về làng của ông sụp đổ, tan tành trước cái tin sét đánh ấy. Cái mà ông yêu quí nhất nay cũng đã quay lưng lại với ông. Không chỉ xấu hổ trước bà con mà ông cũng tự thấy mất đi hạnh phúc của riêng ông, cuộc đời ông cũng như đã chết đi một lần nữa.

*Tâm trạng của ông Hai sau khi nghe tin làm được cải chính:

mặt ông vui tươi, rạng rỡ hẳn lên. về nhà, ông chia quà cho lũ trẻ xong liền chạy khắp xóm để loan tin. ông qua nhà bác Thứ và kể chuyện làng của mình => đó là niềm hạnh phúc vô bờ bến của ông Hai.

b2. Tình yêu nước, yêu kháng chiến của ông Hai

Hồi ở làng, ông rất tích cực tham gia kháng chiến, cùng anh em đào đường, đăp ụ, xẻ hào, khuân đả,.. “Ruột gan ông lão cứ múa cả lên, vui quá!” khi nghe các tin dân ta đánh Tây từ phòng thông tin. Khi nghe tin làm Chợ Dầu theo tây, ông kiên quyết không về các làng ấy nữa”Làng thì yêu thật nhưng làng theo Tây mất rồi thì phải thù”. Ông và con ông đều ủng hộ Cụ Hồ Chí Minh ( cuộc đối thoại giữa hai cha con): “Anh em đồng chí biết cho bố con ông. Cụ Hồ trên đầu trên cổ xét soi cho bố con ông”. Ông hoan hỉ, hồ hởi thông báo: “Tay nó đốt nhà tôi rồi ông chủ ạ! đốt nhẵn!”.

=>Như vậy, ở ông Hai, tình yêu làng là cơ sở cho tình yêu nước, yêu kháng chiến. Song, tình yêu nước, yêu kháng chiến. Song, tình yêu nước, yêu cách mạng có ý nghĩa định hướng cho tình yêu làng.

b3. nhận xét:

Nhân vật ông Hai đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng độc giả bởi tình yêu làng, yêu nước, yêu cách mạng nồng nàn, thắm thiết. Những tình cảm ấy hài hòa, thống nhất, hòa quyện vào nhau, thật cảm động. Điều này cho thấy những chuyển biến mới trong nhân thức và tình cảm của người nông dân Việt Nam thời kì kháng chiến chống Pháp.

Câu trả lời:

Đề bài : Kể về cuộc gặp gỡ các bạn thiếu nhi vượt khó

Bài làm

Để tìm hiểu về những tấm gương vượt khó khăn vươn lên trong cuộc sống, kì nghỉ hè năm ngoái, lớp em đã tổ chức một chuyến đi đến làng trẻ em SOS Hà Nội.

Làng trẻ SOS là nơi sinh sống và học tập của những bạn nhỏ có hoàn cảnh vô cùng khó khăn, sống lang thang không nơi lương tựa hoặc bị bố mẹ bỏ rơi từ khi vừa mới được sinh ra. Các bạn ở đây đều có những hoàn cảnh vô cùng đáng thương, cuộc sống thiếu thốn, không được no đủ như những bạn bè cùng trang lứa khác, cũng không được sống trong sự yên ấm, bao bọc, chở che của bố mẹ . Các bạn phải trưởng thành sớm hơn, sống trong một tập thể, mỗi nhà từ mười lăm đến hai mươi bạn dưới sự chăm sóc của một người mẹ hiền dịu, tận tâm.

Đến thăm một mái nhà, nơi có hai mươi bạn nhỏ sinh sống, có những em rất nhỏ mới chậm chững biết đi,cũng có những bạn bằng tuổi em và những anh chị lớn hơn em một, hai tuổi. Khi nghe mẹ Hiền ( tên của người chăm sóc các bạn ở đây) kể về hoàn cảnh của các bạn, chúng em ai cũng xúc động, có bạn bị bố mẹ đặt trước cổng từ khi mới lọt lòng, có bạn bị bệnh, nuôi khó cũng bị bỏ rơi, lại có những bạn bố mẹ mất sớm, phải lang thang, mưu sinh ở các con phố lớn cũng được đưa về đây chăm sóc, nuôi dưỡng.Tuy sinh sống trong một không gian nhỏ, thiếu thốn về vật chất lại sống trong một tập thể lớn như vậy nhưng các bạn không tranh giành nhau mà rất đoàn kết, yêu thương giúp đỡ nhau như những người anh chị em ruột thịt trong gia đình vậy.Những anh chị lớn còn rất có ý thức giúp mẹ Hiền chăm lo cho các em, phụ mẹ dọn dẹp nhà cửa, bếp núc và những công việc trong gia đình.

Các bạn được học tập trong một ngôi trường được xây trên đường Phạm Văn Đồng, ở đây các bạn được học chương trình văn hóa như bao bạn bè cùng trang lứa khác. Ngoài giờ học, các bạn cũng được tham gia sinh hoạt văn nghệ, hoạt động thể dục, thể thao rất sôi nổi.

Nhìn những gương mặt vui vẻ, tươi tắn của các bạn, thật khó để nhận ra những khó khăn, bất hạnh trong cuộc sống mà các bạn đã phải trải qua.Cuộc sống còn đó bao nhiêu khó khăn, thiếu thốn nhưng chưa bao giờ nụ cười chợt tắt trên những gương mặt rạng rỡ ấy, các bạn không đầu hàng trước số phận bất công, nghiệt ngã với mình mà ý thức được điều đó càng làm cho các bạn thêm mạnh mẽ, thêm niềm tin vào chính bản thân mình. Điều đó thật đáng quý, thật đáng cảm phục, các bạn là những tấm gương sáng nhất về nghị lực sống và vươn lên khó khăn mà chúng em sẽ noi theo.Buổi sáng học tập trên trường nhưng chiều các bạn không vui chơi, nghỉ ngơi như các bạn đồng trang lứa mà lại tích cực tham gia vào các hoạt động lao động, sản xuất thủ công như: làm vòng, làm tăm, làm bút, và những đồ thủ công nhỏ đẹp mắt….

Những sản phẩm thủ công này sẽ được mang đi bán,số tiền kiếm được sẽ hỗ trợ thêm kinh phí cho cuộc sống của chính các bạn.Điều đặc biệt là những công việc này không ai bắt ép các bạn làm mà các bạn đều tự nguyện tham gia.Dù còn rất nhỏ tuổi nhưng các bạn cũng đã ý thức được về bản thân mình, đã có những suy nghĩ sâu sắc về cuộc sống so với lứa tuổi của mình.Tối về thì những anh chị lớn lại dạy học, chăm sóc cho những em nhỏ hơn để mẹ Hiền đỡ vất vả. Cuộc sống của các bạn cứ thế trôi qua, vất vả có,thiếu thốn cũng có nhưng các bạn không bao giờ mất niềm tin vào cuộc sống, chưa bao giờ thôi hi vọng vào những điều tốt đẹp trong tương lai.Đã có rất nhiều anh chị từng sống ở đây, hiện nay cũng rất thành công cuộc sống, và cũng có nhiều hành động tích cực để giúp đỡ cho các bạn nhỏ nơi đây.Họ quả thực là những tấm gương vượt khó đáng quý.

Đến thăm làng trẻ SOS chúng em không chỉ được nghe những câu chuyện cảm động, được chứng kiến những hành động thật đáng khâm phục mà chúng em còn tham gia giúp các mẹ dọn dẹp, làm những công việc nhà như: trồng rau, cuốc đất, rửa chén, giặt quần áo, chăn màn cho các bạn nơi đây. Điều đặc biệt là chúng em và các bạn trong làng trẻ cùng nhau làm, chúng em đã chung sức làm những việc tuy nhỏ nhưng rất ý nghĩa và vui vẻ nữa.

Sau bữa trưa chúng em còn có một buổi liên hoan văn nghệ rất vui, các bạn nhỏ đã hát tặng chúng em những bài hát rất hay.Sau đó, chúng em cũng lên biểu diễn tặng các bạn những tiết mục đặc sắc mà chúng em đã chuẩn bị từ trước.Chúng em ai cũng vui vẻ, chơi hết mình trong buổi giao lưu đầy ý nghĩa này.Chuyến thăm này em và các bạn trong lớp cũng mang theo rất nhiều sách vở, quần áo, những đồ chơi, đồ dùng học tập không dùng đến nữa để quyên góp cho các bạn, những đồ vật tuy nhỏ nhưng chúng em đều hi vọng chúng sẽ hữu ích cho cuộc sống của các bạn nơi đây.

Các bạn nhỏ ở đây tuy có cuộc sống bất hạnh, khó khăn hơn rất nhiều so với những bạn cùng trang lứa nhưng các bạn đều rất mạnh mẽ vươn lên khó khăn, khẳng định chính mình. Điều này làm chúng em rất cảm phục các bạn, từ đó cũng có những tấm gương sáng để học tập, noi theo. Em rất mong muốn hè năm nào cũng được đến thăm và vui chơi cùng các bạn nhỏ nơi đây.

Câu trả lời:

Đề bài:Tưởng tượng và kể lại cuộc gặp gỡ với một nhân vật trong truyền thuyết mà em đã học.

Bài làm

Sau khi được học về các truyền thuyết, em đã vô cùng ngưỡng mộ và cảm phục những con người anh hùng như: Sơn Tinh, Lang Liêu, Thánh Gióng…vì họ là những người có công với đất nước, đóng góp những công lao to lớn của mình cho sự hoàn thiện của đất nước Việt Nam như ngày nay. Dù chỉ là những câu chuyện dân gian được nhân dân bao đời truyền lại cho thế hệ hậu bối nhưng em vẫn có niềm tin vào sự tồn tại bất diệt của những người anh hùng văn hóa cũng như anh hùng chống giặc ngoại xâm này. Và như được thỏa lòng ước nguyện, hôm nay em đã rất bất ngờ khi được gặp một trong những người mà em ngưỡng mộ nhất, đó chính là người anh hùng chống giặc ngoại xâm Thánh Gióng.

Khi đang đi dạo ngoài đường thì em bất ngờ gặp được Thánh Gióng, một con người cao lớn, mặc một bộ quần áo bằng sắt vô cùng oai nghiêm, cầm một cây gậy sắt và chiếc mũ bằng sắt. Khi gặp được Thánh Gióng em vẫn ngỡ là mình đang nằm mơ, em đã thử nhéo nhẹ vào tay mình, cảm thấy đau nên em mới tin đây là sự thật. Thì ra con người mà mình luôn ngưỡng mộ có hình dáng bên ngoài như thế này, khi học bài truyền thuyết về Thánh Gióng, em cũng đã phần nào hình dung, mường tượng ra dáng vẻ của Thánh Gióng, nhưng gặp bên ngoài lại muôn phần oai phong, lẫm liệt hơn trong tưởng tượng. Em đã rất vui mừng, vì vậy em đã chạy lại chỗ Thánh Gióng để chào hỏi, cũng không hề lạnh lùng, quá nghiêm túc như vẻ bề ngoài, Thánh Gióng rất vui tính và thoải mái, ngài cũng cất lời chào hỏi em, làm em rất xúc động. Giọng nói của Thánh Gióng cũng rất lớn, vang vọng trong không gian nhưng lại vô cùng trầm ấm, vì vậy dù lần đầu được gặp gỡ nhưng em có cảm giác rất thân thiện, gần gũi.

Khi nói chuyện thì em đã hỏi Thánh Gióng rất nhiều những câu hỏi mà em thắc mắc từ lâu, như tại sao suốt ba năm ròng ngài không nói, không cười nhưng khi nghe tiếng sứ giả đang đi tìm người tài đánh giặc, cứu nước thì lại nói rất lưu loát, rành rọt mong muốn của mình. Hay vì sao ngài lại có thể một mình xông pha trận mạc, không cần đến sự giúp đỡ của quân đội triều đình. Và câu hỏi em muốn hỏi Thánh Gióng nhất, đó là vì sao sau khi giành được thắng lợi trước quân xâm lược, Thánh Gióng không trở về chia sẻ chiến thắng ấy với bố mẹ, nhân dân và đất nước mà cưỡi ngựa phi về trời. Những câu hỏi của em hỏi rất dồn dập, như thể chỉ cần nói chậm thôi thì Thánh Gióng sẽ lại cưỡi ngựa bay về trời mất, tâm trạng của em lúc ấy như một người hâm mộ khi được gặp gỡ thần tượng mà mình sung bái, ngưỡng mộ nhất vậy.

Thánh Gióng đã bật cười trước những câu hỏi của em, nụ cười ấy thật vô cùng hiền lành và nhân hậu. Ngài đã dịu dàng vỗ nhẹ lên vai em mà ôn tồn nói với em, rằng cứ thong thả, bình tĩnh vì sau đó ngài sẽ trả lời hết những thắc mắc của em. Em cảm thấy vui lắm, cảm giác như là mơ vậy, người anh hùng mà em vẫn hàng kính yêu, tôn trọng đang ngồi ở đây, đối diện với em, và cũng săp tới đây thì người ấy còn kể chuyện cũng như giải tỏa mọi thắc mắc mà em đã đưa ra. Thánh Gióng nói, Ngài vốn là người của nhà trời cử xuống trần gian để cứu giúp dân lành, giúp đỡ dân lành vượt qua được mối nguy hại bởi giặc ngoại xâm. Ngài được đầu thai vào một gia đình người nông dân nghèo nhưng sống hồn hậu, chân tình. Suốt ba năm liền ngài không nói, không cười, vì Ngài đâu phải người thường, những lời nói của ngài chỉ được nói ra lúc cần thiết và khi thời cơ đã đến.

Khi nghe thấy sứ giả loan tin tìm người tài, giúp nước đánh giặc thì ngài biết lúc ấy thời điểm thực hiện sứ mệnh của mình đã đến, đây là lúc thích hợp để ra tay diệt trừ cái ác, bảo vệ cho cuộc sống của người dân lành. Đồng thời cũng là thực hiện sứ mệnh đã được nhà trời ban lệnh. Vì lúc ấy ngài mới chỉ là một đứa trẻ, thân hình nhỏ bé, yếu đuối, không thể đủ sức để đi đánh giặc. Ngài nói, khát khao cháy bỏng lúc ấy của ngài là ra tay vì chính nghĩa, diệt trừ cái ác, do vậy ngài mới nói với bố mẹ chuẩn bị nhiều đồ ăn, ngài ăn bao nhiêu cũng không đủ, thấy sự kì lạ nên những người hàng xóm cũng nấu cơm, mang sang bên nhà Thánh Gióng, kì vọng vào con người xuất chúng này. Ngài ăn vào rồi bỗng lớn nhanh như thổi, dáng người cao lớn, khỏe mạnh.

Khi đã có đủ sức mạnh, ngài cũng bày tỏ ý muốn đơn phương độc mã chiến đấu với quân thù, yêu cầu duy nhất của ngài đối với triều đình, đó là chuẩn bị cho ngài một con ngựa sắt, một chiếc gậy sắt, và một bộ áo giáp sắt. Bởi ngài mang trong mình sức mạnh của chính nghĩa, lại kết hợp với sức mạnh tinh thần, ở niềm tin, sự kì vọng của những người nông dân đối với Ngài nên nguồn sức mạnh to lớn ấy có thể cuốn trôi mọi kẻ thù. Và sau khi giành thắng lợi, ngài dù rất muốn một lần về thăm dân làng, bố mẹ- người đã nuôi dưỡng, cưu mang ngài, nhưng vì nhiệm vụ đã hoàn thành, ngài phải quay về trời để báo cáo lại với Ngọc Hoàng kết quả. Sự việc không thể chậm chễ, vì vậy dù tiếc nuối nhưng ngài cũng không thể làm gì hơn.

Ngài nói khi quay trở về thăm lại trần gian, cũng là xem xét cuộc sống của nhân dân ngày nay như thế nào thì vô tình gặp em. Em cảm thấy mình rất may mắn khi ra đường ngày hôm nay, và may mắn hơn khi được gặp gỡ người anh hùng chống giặc ngoại xâm mà cả dân tộc ngưỡng mộ, tôn sùng. Từng lời nói của Thánh Gióng em sẽ luôn ghi nhớ, và khi đến lớp nhất định em sẽ kể cho mọi người cùng nghe.