Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Chưa có thông tin , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 21
Số lượng câu trả lời 276
Điểm GP 0
Điểm SP 136

Người theo dõi (6)

Đang theo dõi (3)


Câu trả lời:

“Ăn một quả

Trả cục vàng

May túi ba gang

Đem đi mà đựng.”

Những câu thơ trên đã quá quen thuộc với những ai đã đọc truyện “Cây khế”. Em nghĩ rằng, mọi người đều thích nhân vật người em thật thà và tốt bụng. Em cũng thế, em rất thích nhân vật người em!

Người em trong truyện “Cây khế” có hình dáng ra sao, em cũng không rõ. Nhưng theo tưởng tượng của em, thì người đó cao và có làn da nâu - biểu hiện của sự chăm chỉ, cần cù, chịu thương, chịu khó. Khuôn mặt tròn, trông hiền hòa dễ mến. Đôi mắt to tròn, hơi nâu và sáng long lanh. Anh ấy còn có mái tóc ngắn hơi vàng và khô vì dạn dày sương gió. Bộ quần áo nâu là trang phục chính của anh. Có lẽ vì nhà nghèo nên anh chỉ có 2 bộ quần áo. Thậm chí một bộ đã rách phải vá rất nhiều chỗ. Người em hiền lành, tốt bụng và rất yêu mến anh trai của mình. Khi cha mẹ qua đời, nhà cửa ruộng vườn đều thuộc về anh. Người em chỉ có một túp lều nhỏ và một cây khế ở cuối vườn. Biết phận mình là em nên không dám đòi hỏi gì hơn, người em chỉ ngày ngày chắm chút cho cây khế, mong cây đơm quả ngọt. Điều may đến, người em được chim lạ đưa đi lấy vàng và có một cuộc sống sung túc. Vì tốt bụng, thật thà nên người em đã chia sẻ câu chuyện của mình với mọi người và đặc biệt là anh trai của mình. Khi anh trai nổi long tham muốn đổi gia tài của mình để lấy cây khế ngọt, người em cũng sẵn sàng chia sẻ điều đó với anh trai của mình.

Đức tính cần cù, chăm chỉ, thật thà là đức tính đáng quý, đáng trân trọng. Chính vì điều đó mà em thích và yêu quý nhân vật người em.

Đây là nhân vật mà mọi người phải học tập. Em cũng cố gắng để học tập theo anh ấy. Nhưng các bạn ơi đừng nghĩ trồng cây khế được vàng thật nhé!

Câu trả lời:

BÀI LÀM

Nhân vật người anh trong câu chuyện cổ tích Cây khế là hình ảnh tiêu biểu cho những kẻ tham lam, ích kỉ.

Anh ta vừa mập, vừa thấp với cái bụng bự và dáng đi lạch bà lạch bạch trông rất buồn cười. Chân tay tròn lẳn, ngắn ngủn; nước da trắng bủng của những con người ở nhiều trong nhà, ít ra nắng, ra gió. Mái tóc ngắn chẻ đôi luôn láng mượt cùng với chiếc trán ngắn, cằm ngắn và hai má phinh phính bạnh ra làm cho khuôn mặt bè bè, trông đến khó coi. Đôi lông mày chổi xể che khuất đôi mắt híp, nhìn không có vẻ gì là hiền lành, thật thà cả. Đôi môi mỏng, thỉnh thoảng cười để lộ ra hàm răng khấp khểnh. Anh ta hay mặc bộ quần áo lụa màu mỡ gà rộng thùng thình, hai bên cạnh áo là hai cái túi áo to tướng. Mỗi khi ra đường, anh ta úp chụp cái nón lên đầu, đôi guốc mộc loẹt quẹt trên nền đất ra vẻ người giàu có, trông như một cái nấm di động.

Người anh là người ích kỉ và keo kiệt, khi cha mẹ qua đời anh ta đã chiếm hết mọi ruộng đất và chỉ để lại cho người em mỗi túp lều và cây khế. Bao nhiêu ruộng đất chiếm được, anh ta cho cày thuê nên ngày càng giàu có hơn. Bộ dáng tham lam của anh ta khi tranh ruộng đất với em mình thật khác hẳn với bộ dáng anh ta xun xoe, nịnh nọt người em đổi cho cây khế ngọt để lấy vàng. Anh ta mặc bộ quần áo thùng thình, vai khoác chiếc túi mười hai gang cùng cái bụng phệ loay hoay leo lên lưng chim ra đảo lấy vàng. Nhìn thấy nhiều vàng trên đảo, đôi mắt híp của anh ta sáng rực lên, bộ dạng hấp tấp, tham lam vơ vét, cố ních, cố nhét vào túi và ì ạch vác túi vàng nặng trĩu trên vai leo lên lưng chim để trở về. Nhưng rồi cuối cùng con người tham lam, ích kỉ ấy đã chới với trên lưng chim rồi lăn xuống biển.

Cái chết của người anh là lời cảnh báo cho những kẻ tham lam, chỉ muốn ăn mà không muốn làm, sống cạn tình nghĩa.

Câu trả lời:

Những người yêu mến hài kịch thường truyền miệng nhau câu: "Nam Hoài Linh, Bắc Xuân Hinh", ấy là để chỉ hai nghệ sĩ có chỗ đứng vững chắc và tài năng của hai miền nam, bắc. Gia đình em vốn là dân gốc Bắc nên, bố em rất thích coi hài của Xuân Hinh diễn, từ đó bất giác em cũng yêu quý nghệ sĩ hài này lúc nào không hay.

Xuân Hinh năm nay đã ngoài 60 tuổi, ông không phải là một người đẹp trai, dáng ông hơi thấp, vóc người mập mạp, khuôn mặt tròn trĩnh phúc hậu. Đôi mắt của ông sáng và đẹp, phía trên ấy là cặp lông mày rậm rạp. Khuôn miệng dù không đẹp nhưng lại có một nét duyên khó tả, chính vì thế tổng thể khiến cho khuôn mặt Xuân Hinh lúc nào cũng hài hước vui vẻ, khán giả mới nhìn thôi cũng đã muốn bật cười rồi. Xuân Hinh vốn là dân gốc Bắc, nên giọng nói cũng đậm chất Bắc kỳ, điều này đã góp một phần to lớn vào việc diễn kịch đặc biệt là khi nghệ sĩ thể hiện những câu nói châm biếm sâu cay của dân xứ Bắc, không cần cầu kỳ, chỉ chất giọng thôi đã đủ lưu giữ ấn tượng sâu sắc cho khán giả. Mọi người thường chỉ biết đến Xuân Hinh qua những vở hài kịch mà ông hóa thân vào, với những vai nghèo hèn, mạt hạng hoặc những vai lém lỉnh, láu cá mà quên mất rằng ông cũng là một nghệ sĩ có giọng hát rất hay, từng trúng tuyển vào đoàn dân ca Quan họ Bắc Ninh và thi đỗ vào trường Đại học Sân khấu điện ảnh Hà Nội. Xuân Hinh thành công trong cả việc hát chầu văn, cải lương, chèo và cả dân ca quan họ Bắc Ninh, ở thể loại nào ông cũng ghi dấu ấn riêng mà khó nghệ sĩ nào làm được, quả là một nghệ sĩ đa tài. Suốt đời làm việc và cống hiến cho nền nghệ thuật dân tộc mà ông đã hai lần được trao tặng danh hiệu nghệ sĩ ưu tú, vinh dự được chính phủ Hoa Kỳ trao tặng danh hiệu San Francisco về công cuộc nghiên cứu, sưu tầm, gìn giữ, thử nghiệm và phát triển Văn hóa Nghệ thuật truyền thống của Việt Nam. Dù rất nổi tiếng và thành công nhưng Xuân Hinh không muốn khán giả gọi mình bằng những cái danh như "vua hài đất Bắc" hay "danh hài" mà chỉ muốn khán giả gọi ông bằng cái tên quen thuộc "Xuân Hinh", vốn đã theo ông từ thuở chập chững vào nghề, cho thân thuộc, gần gũi, điều ấy đã phần nào thể hiện được phong cách mộc mạc, giản dị của người nghệ sĩ hết lòng vì nghệ thuật.